Chương 60: Không Được Cướp Đội Trưởng Của Chúng Tôi
Nam Nam vẫn luôn đề phòng Tô An. Khi thấy cô ta vươn tay về phía cô gái mặt tròn, không biết lấy đâu ra sức lực, cô giãy khỏi tay Chu Dập, chạy ngược lại với tốc độ cực nhanh, một tay kéo cô gái mặt tròn về phía trước.
Tô An không kịp phản ứng, đẩy hụt, mất thăng bằng ngã lăn ra đất.
“Cô còn muốn hại người!” Nam Nam mắt lộ hung quang, nhưng với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt hạnh nhân tròn xoe lại trông có vẻ dễ thương.
Tô An muốn bò dậy, một con thây ma bỗng lao tới cắn vào chân cô ta.
Tô An hoảng sợ trừng mắt, ánh mắt cầu cứu nhìn Nam Nam.
“Nam Nam, cứu tôi!”
Nam Nam kéo cô gái mặt tròn chạy.
Tiếp theo là con thứ hai, con thứ ba lao vào Tô An.
Còn có thây ma lao về phía Nam Nam, bị Thổ Thuẫn của Chu Dập chặn lại.
“Nam Nam, chạy mau!”
“Nam Nam, cứu tôi!”
Tô An nhìn bóng lưng Nam Nam và Chu Dập, dùng chút sức cuối cùng gào lên: “Nam Nam, tại sao bạn trai cô có thể liều mạng đến cứu cô, còn tôi chỉ có thể bị bỏ rơi, là cô hại chết Hà Thanh…”
Lời còn chưa dứt, cổ đã bị thây ma cắn đứt, thi thể bị bọn chúng xé ăn.
Một bóng đen lặng lẽ lẫn vào đám thây ma, bọc lấy tinh hạch trắng trong bộ não, rồi lại lặng lẽ rời khỏi đám thây ma.
Ôn Việt và Minh Phồn đang chém thây ma, chém được một lúc thì Minh Dạng đột nhiên biến mất.
Minh Phồn hoảng hốt, ngó quanh tìm bóng dáng Minh Dạng: “Dạng Dạng đâu rồi?”
Ôn Việt đã quen với chuyện Minh Dạng đột nhiên biến mất, vội nói: “Dạng Dạng rất nhanh sẽ trở lại.”
Anh vừa dứt lời, Minh Dạng đã hiện ra từ dưới cái bóng của anh.
Sau khi chạy khỏi khu ký túc xá, cả đoàn vội vàng núp vào nhà ăn mà đội cứu viện đã dọn dẹp sạch sẽ.
Nam Nam ngẩn người ngồi xổm ở góc, không nói một lời. Cô gái mặt tròn vỗ lưng cô, gắng gượng cười: “Bạn thân, cảm ơn cậu đã cứu mình!”
Nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt cô ấy, từng giọt một lăn dài trên má rồi rơi xuống đất.
Chu Dập ôm cô ấy vào lòng: “Không phải lỗi của em, chỉ là lòng người khó lường!”
“Nếu lúc đó em không cứu Tô An về ký túc xá thì Thanh Thanh đã không vì cứu em mà chết.” Nam Nam chìm trong sự tự trách vô tận.
Cô gái mặt tròn im lặng. Cô còn tưởng Tô An có thù oán gì với Nam Nam, ai ngờ cứu người lại cứu về một kẻ hại người.
Minh Dạng xoay xoay tinh hạch trong tay, liếc Nam Nam một cái rồi dùng Thăm dò tinh thần.
【Nam Nam, tuổi xương: 21, lực lượng: 11, tốc độ: 9, thể chất: 8, dị năng: Cường hóa lực lượng (nhất giai)】
Không ngờ lại thức tỉnh dị năng cường hóa lực lượng. Minh Dạng đánh giá Nam Nam từ trên xuống dưới: cánh tay nhỏ, đôi chân mảnh, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to, chắc phải thấp hơn mình một cái đầu.
“Chỉnh đốn một chút, chuẩn bị quay về!”
“Dạng Dạng! Cho tớ một chút thời gian được không?”
“Nhiều nhất nửa tiếng!”
“Được!”
Minh Dạng dáng cao ráo, khí chất tốt, làn da trắng, bên cạnh còn có hai con mèo, dễ dàng trở thành tâm điểm giữa đám đông.
Đám sinh viên trốn trong nhà ăn thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô, có người thậm chí nhấp nhổm muốn bắt chuyện, nhưng cảm nhận thấy hơi lạnh tỏa ra quanh người Minh Dạng thì lại có chút e dè.
Trần Tự chỉ liếc một cái đã chú ý đến Minh Dạng đứng trong góc. Anh ta vuốt lại tóc, đang định đi qua bắt chuyện vài câu.
Nhưng rồi anh ta nhìn thấy Minh Dạng bỗng dưng biến ra một cục đá mài, lại biến ra một chiếc khăn, lau vết máu đen trên con dao lọc xương, rồi ngồi xổm xuống mài dao. Cô thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn mấy con thây ma đang lảng vảng bên ngoài, đôi mắt đẹp như pha lê đen không chút sợ hãi, chỉ toàn hưng phấn.
Soàn soạt...
Xoèn xoẹt...
Tiếng mài dao vang lên trong nhà ăn trống trải nghe vô cùng chói tai.
Trần Tự khựng chân lại.
Minh Dạng ngẩng đầu nhìn Hứa Hướng Dương và Ôn Việt.
Ôn Việt hiểu ý ngay: “Dạng Dạng, để tớ!”
Minh Dạng gật đầu, đưa cho Ôn Việt một con dao và một cục đá mài. Bên kia, Hứa Hướng Dương sau khi tắm rửa cho Bì Tể và Huyền Tể, lau khô rồi cũng bắt đầu mài dao.
Mài dao xong, Minh Dạng lại mài rìu, dọa cho những người xung quanh không ai dám đến gần, chỉ sợ cô nàng đang yên đang lành lại xông tới cho mình một dao.
Kẻ thông minh lập tức hiểu Minh Dạng sở hữu dị năng không gian.
Đó thế mà là dị năng không gian! Hồi đại học ai chẳng đọc chút truyện tận thế?
Cho dù bản thân chưa thức tỉnh dị năng, cũng không ngăn họ biết đôi chút kiến thức về dị năng.
Một nam sinh trông nho nhã bước tới trước mặt Minh Dạng, lịch sự hỏi: “Chào mỹ nữ, tôi là dị năng giả hệ phong, không biết có vinh hạnh được cùng bạn lập đội không?”
Ôn Việt lập tức đứng phắt dậy, mặt đầy cảnh giác nhìn anh chàng nho nhã, tay vẫn cầm dao: “Cậu muốn cướp đội trưởng của bọn tôi à?”
Ôn Việt huých Hứa Hướng Dương một cái: “Muốn cướp người, trước hết phải qua được bọn tôi đã.”
Anh chàng nho nhã vội xua tay: “Tôi không đến để đánh nhau. Không ngờ mỹ nữ này lại là đội trưởng của đội các cậu.”
Hứa Hướng Dương: “Đội trưởng của bọn tôi thực lực cao nhất, đầu óc cũng tốt nhất.”
Ôn Việt: “Vậy cậu tới để cướp người?”
Anh chàng nho nhã: “...”
Minh Dạng liếc anh chàng nho nhã một cái: “Đội chúng tôi tạm thời không kết đội với người khác, chỉ nhận đồng đội có thực lực mạnh và nhân phẩm tốt.”
“Vậy à!” Anh chàng nho nhã thấy hơi tiếc nuối, nhưng cũng không hỏi thêm.
“Dao mài xong chưa?” Minh Dạng đột nhiên lên tiếng.
“Xong rồi!”
Minh Dạng lại đưa cho anh ta một con dao: “Nhanh lên! Lát nữa còn phải đi chém thây ma, mài thêm vài con nữa, chém sẽ đỡ tốn sức hơn.”
“Vâng vâng!”
Ôn Việt ngồi xuống, mài tiếp.
Anh chàng nho nhã thấy vậy, lặng lẽ rời đi. Vốn dĩ anh ta tính kéo một dị năng giả hệ không gian vào đội, đi đâu cũng tiện, lại có thể nhanh nhất thu thập vật tư.
Không ngờ dị năng giả hệ không gian này lại chính là đội trưởng của đội.
Những người khác thấy ngay cả dị năng giả hệ phong cũng bị từ chối, nhất thời không ai dám lên bắt chuyện nữa.
Minh Dạng cũng không ghét những người lịch sự biết giữ khoảng cách.
“Meo...”
Bì Tể liếm móng vuốt rồi cọ lại gần Minh Dạng.
Minh Dạng bế nó lên, gương mặt thoáng hiện vẻ dịu dàng: “Bì Tể, sao mày lại nặng hơn rồi?”
“Meo...” Bì Tể cọ cọ vào Minh Dạng.
“Anh Chu Dập, em không sao rồi! Chúng ta đi thôi!”
Cô ấy chỉ là quá đau lòng, nhất thời không kìm nén được cảm xúc, làm chậm trễ thời gian của mọi người.
Minh Dạng hiểu tâm trạng Nam Nam. Người bạn thân nhất vì cứu mình mà không cứu được, hóa thành thây ma rồi chết đi, cảm giác sụp đổ và tự trách trong nháy mắt sẽ lan khắp toàn thân.
Cho dù có bước ra được, về sau mỗi lần nhớ lại vẫn sẽ tự trách thêm một lần, mãi mãi không thể tha thứ cho bản thân ngày đó.
Nhưng trong thời tận thế, không có quá nhiều thời gian để đau buồn, chỉ có thể tạm gác nỗi buồn, lấy lại tinh thần, tiếp tục bước tiếp.
Người chết đã chết rồi, người sống vẫn phải sống tiếp.
“Nam Nam, để anh giới thiệu trước đã. Đây là Minh Dạng, đội trưởng của anh, trước đây là hàng xóm của anh. Hai con mèo bên cạnh cô ấy: con lông vàng kim tên là Bì Tể, tính tình hoạt bát; con còn lại tên Huyền Tể, tính cách hơi lạnh lùng.”
“Ôn Việt và Hứa Hướng Dương thì em quen rồi, anh không giới thiệu nữa. Người còn lại là Minh Phồn.”
Chu Dập không giới thiệu nhiều về Minh Phồn, chỉ nhắc đến một cái tên. Thân thế của Dạng Dạng vẫn chưa được xác định, cô ấy vẫn chưa nhận Minh Phồn là cô út của mình.
Nam Nam chăm chú nhìn khuôn mặt Minh Dạng, ghé sát tai Chu Dập thì thầm: “Anh yêu, đội trưởng xinh thật đấy! Mèo cô ấy nuôi cũng đáng yêu và oai phong nữa!”
Chu Dập cười, xoa đầu Nam Nam: “Đội trưởng thực lực mạnh nhất, thưởng phạt phân minh, tính tình cũng rất tốt.”
Chu Dập đưa cây gậy bóng chày cho Nam Nam.
