Chương 71: Lan biến dị
“Đội trưởng, mưa vẫn chưa ngừng!”
Minh Dạng khẽ ừ một tiếng, đeo mặt nạ phòng độc, đeo bình dưỡng khí, hóa thân thành bóng, hòa vào màn đêm.
Trong bốn ngày, giữa cơn mưa lớn, phía chính quyền đã di dời toàn bộ người sống sót trong bán kính mười cây số quanh trường tiểu học Giải Phóng.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, Minh Dạng nhờ lực nổi của nước vừa để bóng mình trôi vào sân trường thì chợt thấy sống lưng lạnh toát, vèo một cái chui vào không gian.
Con thây ma phát ra tiếng gầm kỳ dị, lao tới vị trí cô vừa xuất hiện, nhưng chụp hụt.
Trong không gian, Minh Dạng lấy ống nhòm ra. Đó là một con thây ma bé trai chừng bảy tám tuổi, đang ngồi trên sân thượng, mưa xối qua cơ thể nó, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm về hướng cô vừa biến mất.
Cái thứ thây ma này không cần nghỉ ngơi, không sợ nước, không có không khí cũng không chết ngạt, đúng là đồ biến thái!
Cấp càng cao thì trí tuệ càng cao, mà đẳng cấp lại vô cùng nghiêm ngặt. Thây ma cấp cao, trí tuệ cao có lực áp chế và quyền khống chế tuyệt đối với thây ma cấp thấp, không phân biệt chủng loại.
Minh Dạng thầm phàn nàn trong lòng, ánh mắt dừng lại ở cây lan cao hai mét sau lưng thây ma bé trai.
Minh Dạng nheo mắt. Cây lan tỏa ra một quầng sáng nhạt giữa mưa lớn, xung quanh có một đám thây ma đang ngồi vây quanh.
Quan sát xung quanh một chút, Minh Dạng hóa thân thành bóng, lởn vởn quanh thây ma bé trai.
Chỉ cần tinh thần lực của thây ma bé trai khóa chặt cô, cô lập tức chui vào không gian.
Trời sáng hẳn, mưa lớn đã tạnh. Minh Dạng trở về Biệt thự số 7, gặp vị tổng chỉ huy quân đội Tinh Thành.
Cô đứng trong nắng sớm, bộ quân phục thẳng tắp như một thanh đao vừa ra khỏi vỏ, ngôi sao trên quân hàm phản chiếu sắc trời rạng đông, mái tóc ngắn gọn gàng, vết sẹo cũ từ xương lông mày phải chạy dài xuống má.
Minh Dạng nhìn cô, cô cũng nhìn Minh Dạng.
Tần Tranh bắt gặp đôi mắt đen như thủy tinh của Minh Dạng, nở nụ cười ôn hòa, đưa tay ra.
“Chào đội trưởng Minh! Tôi là Tần Tranh, chỉ huy trưởng quân khu Tinh Thành, dị năng giả hệ băng tam giai.”
Minh Dạng đã nghe danh Tần Tranh. Khi đợt thây ma và đợt côn trùng cùng lúc ập tới, cô ấy đã dùng cái chết thảm khốc và rực rỡ nhất – tự bạo, đóng băng cả đàn côn trùng, giữ vững căn cứ Tinh Thành.
Từ đó, gần như ai cũng biết tên cô.
Băng Phong Binh Vương Tần Tranh!
Minh Dạng nắm tay Tần Tranh: “Chào chị! Tôi là Minh Dạng, đội trưởng đội Phá Hiểu, dị năng giả ngự thú hệ ám tam giai.”
Trong mắt Tần Tranh thoáng qua tia kinh ngạc: “Song hệ?”
“Vâng!”
“Nếu đội trưởng Minh có biện pháp giải quyết thây ma ở Tinh Thành nhanh nhất, tôi có thể toàn lực phối hợp với đội trưởng Minh.” Tần Tranh nói.
Minh Dạng đưa cho Tần Tranh một tờ giấy: “Đây là tài liệu chi tiết về con thây ma hệ tinh thần đó.”
“Được!”
Tần Tranh lướt mắt qua nội dung trên tờ giấy, ánh mắt trở nên ngưng trọng.
Thây ma bé trai có thể dò xét mọi sinh vật trong bán kính ba trăm mét và khóa chặt mục tiêu.
Trong phạm vi ba trăm ba mươi mét, lũ thây ma đều nghe theo chỉ huy của nó.
Trong phạm vi ba mươi sáu mét, nó có thể quấy nhiễu tư duy của sinh vật.
Ngoài con thây ma hệ độc, bên cạnh thây ma bé trai còn có một con thây ma hệ kim nhị giai bảo vệ.
“Biện pháp tốt nhất là ném bom oanh tạc; tôi tò mò về cái gọi là ‘mượn xác giết thây ma’ mà cô nói.”
“Vào trong nhà bàn kỹ!”
Tần Tranh bước vào phòng khách, phía sau là Diệp Mục và Trình Phong. Trên bàn bày mấy quả cà chua bi, vẫn còn tươi nguyên, đọng nước, trông như vừa hái từ dây xuống.
Tần Tranh liếc qua hành lá và rau cải trồng ngoài ban công, rồi ngồi xuống đối diện Minh Dạng.
Minh Dạng lấy ra một lọ thuốc, mở nắp. Hương thơm tỏa ra lập tức hấp dẫn con chó dưới lầu.
Tần Tranh có xúc động muốn hít thêm mấy hơi. Nhận ra suy nghĩ đó trong đầu mình, ánh mắt cô bỗng biến đổi: “Đây là gì?”
“Thuốc dẫn Dị Thú!”
Tần Tranh lập tức hiểu Minh Dạng muốn làm gì.
“Loại thuốc này, cô có bao nhiêu?” Nếu thật sự có thể dồn thây ma về một chỗ rồi ném bom…
“Tìm một dị năng giả hệ mộc giúp tôi, cô muốn bao nhiêu cũng được bấy nhiêu.”
Tần Tranh nhìn Minh Dạng – người phụ nữ có làn da trắng trẻo, ánh mắt đầy nghiêm túc.
Tần Tranh cười: “Đội trưởng Minh, lần này tôi đích thân đến, mục đích chủ yếu nhất là muốn mời cô gia nhập quân đội, với đãi ngộ tốt nhất.”
“Không muốn. Tinh Thành là quê tôi, nhưng tôi phải đến Kinh Thành tìm người nhà.” Minh Dạng lắc đầu.
Tần Tranh có chút tiếc nuối.
Trước khi đến, cô đã tìm hiểu tư liệu về Minh Dạng, muốn mời Minh Dạng gia nhập căn cứ Tinh Thành.
Cô biết Minh Dạng và đồng đội của cô ấy gần như đều là người Kinh Thành, hy vọng mời được là rất mong manh, nhưng cô vẫn muốn thử.
Sau khi tiếp xúc, cô càng muốn Minh Dạng gia nhập căn cứ Tinh Thành.
Nhìn ánh mắt kiên định của Minh Dạng, Tần Tranh đành từ bỏ. Dù sao cô gái này cũng không phải phần tử khủng bố xã hội.
Minh Dạng gọi Hương Hương ra. Hương Hương tội nghiệp, toàn bộ dây leo đã bị Minh Dạng cắt sạch, chỉ còn lại một đoạn dây chính dài nửa mét.
Ôn Việt thấy Hương Hương thì sững người. Hương Hương mọc ra một sợi dây leo, đặt lên mu bàn tay Ôn Việt.
Trong đầu Ôn Việt vang lên giọng Hương Hương vừa khóc vừa than: “Chủ nhân tàn nhẫn quá, hu hu hu…”
Ôn Việt: “...”
Tần Tranh ngửi trên người Hương Hương một mùi hương hao hao giống lọ thuốc.
“Nguyên liệu chính là sợi dây này?”
“Dây chanh dây biến dị. Cô cũng có thể tìm người nghiên cứu xem làm thế nào để dây leo của nó phát huy tác dụng lớn nhất khi bào chế thuốc.”
“Dây leo này bán không? Tôi trả giá cao.” Tần Tranh nói.
“Nó là thực vật khế ước của tôi, không thể bán.” Minh Dạng đáp.
Tần Tranh hơi tiếc nuối.
“Chuyện thây ma ở Tinh Thành nên giải quyết càng sớm càng tốt. Thây ma càng mạnh thì càng khó bị bom tiêu diệt.”
Minh Dạng vẽ vẽ viết viết trên tờ giấy, trên giấy hiện ra hình một cái bát úp ngược.
“Sau khi quét sạch thây ma, mọi người có thể tổ chức dị năng giả xây dựng căn cứ.”
“Tốt nhất là xây thành hình bao phủ toàn bộ căn cứ.”
Tần Tranh nhìn Minh Dạng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, rồi mang lọ thuốc và tờ giấy rời đi.
Thây ma, thiên tai, động vật biến dị… thực vật cũng biến dị.
Còn Minh Dạng thì rất đặc biệt…
Từ Hải Thành đến Tinh Thành, giết thây ma, đào tinh hạch, đến khu đại học cứu người, nhắc tay bắn tỉa, dẫn tiểu đội lên núi, mang đi cây biến dị…
Mọi thứ đều nằm trong lẽ thường, nhưng lại luôn đi trước một bước.
Thực vật biến dị, hiện tại mới phát hiện được một cây duy nhất.
Tần Tranh thầm có vài suy đoán. Tận thế đã tới, dị năng cũng đã có, còn gì là không thể?
Dù Minh Dạng thế nào, chỉ cần cô đứng về phía nhân loại, đứng về phía quốc gia, dùng khéo thì cô chính là vũ khí sắc bén; chứ không phải ép buộc cô, khiến cô đứng về phía đối lập với đất nước.
Minh Dạng nhìn bóng lưng Tần Tranh rời đi, tựa vào cửa, mi mắt khẽ rũ xuống.
Bốn tiếng sau, Tần Tranh lại quay lại Biệt thự số 7.
Đi cùng cô còn có quân đội. Bên cạnh cô không còn là Trình Phong nữa, mà là một cô bé chừng mười mấy tuổi.
Trời đã quang hẳn, nước lũ đang rút, khu dân cư Tinh Lực trở thành nơi đóng quân.
