Chương 78: Bồi dưỡng bầy ong biến dị
【Ong chúa biến dị (nhị giai), lực lượng: 3, tốc độ: 37, dị năng: độc, chủ nhân: Minh Dạng, trạng thái: vui vẻ】
Minh Dạng quan sát tổ ong một lát. Từ khi Ong chúa biến dị thăng cấp nhị giai, những con ong khác lần lượt bắt đầu biến dị, đến giờ đã có gần một nửa số ong hóa thành ong biến dị nhất giai.
Minh Dạng mở rộng hang ong gấp ba lần, để sau này bầy ong phát triển tổ ong không bị thiếu chỗ.
Cả bầy ong có mấy vạn con, một nửa đã biến dị, số ong biến dị ít nhất cũng phải trên vạn con.
Minh Dạng nghĩ đến mấy nghìn viên tinh hạch trong tay, không khỏi thở dài một hơi. Mỗi con ong biến dị còn chưa tới một viên.
Chỉ đành ưu tiên cho Ong chúa trước. Minh Dạng vừa lấy tinh hạch ra, Ong chúa biến dị đã chui ra khỏi tổ.
Thân hình tròn vo mũm mĩm như quả dưa hấu lớn, trên mình có một vòng lông tơ màu vàng kim, cánh không ngừng rung lên, đôi mắt kép màu vàng kim nhìn chằm chằm vào tinh hạch trong tay Minh Dạng.
Minh Dạng sững người. Cô vẫn chưa đặt tên cho Ong chúa biến dị, vì không biết nó có trí tuệ hay không.
Minh Dạng giữ lại phần tinh hạch mình dùng, đặt toàn bộ số còn lại ra ngoài tổ ong.
“Ong Bảo, những thứ này đều là của mày và tộc đàn của mày, mày tự mình phân chia đi.”
Ong chúa biến dị nghiêng nghiêng đầu, nhìn Minh Dạng một cái, bay tới trước mặt cô, đôi râu trên đầu cọ cọ vào người Minh Dạng.
Rồi nó bay về tổ ong. Minh Dạng cũng theo vào bên trong, nhìn Ong chúa chỉ huy lũ ong biến dị vận chuyển tinh hạch rồi phân phát, trật tự rõ ràng.
Minh Dạng lộ ra vẻ hài lòng. Tinh hạch giao đến, Ong chúa tự biết phân phối, còn biết ưu tiên cho những con ong biến dị đặc biệt.
Minh Dạng dùng dị năng thăm dò một chút. Con ong biến dị nhận được nhiều nhất đã thức tỉnh dị năng hệ kim, trên người sáng lấp lánh, tỏa ra ánh kim loại, thân hình lớn hơn những con ong biến dị khác một vòng.
Cô lại đem toàn bộ số tinh hạch hệ mộc còn lại chôn vào địa bàn của Nhị Ngân. Minh Dạng nhìn tinh hạch trong tay: một trăm viên tinh hạch lực lượng nhị giai, một trăm viên tinh hạch tốc độ nhị giai, mười viên tinh hạch hệ không gian, và một viên tinh hạch hệ tinh thần tam giai.
Tinh hạch tuy nhiều, nhưng nghĩ đến còn bao nhiêu Dị Thú phải nuôi, không gian cũng cần nâng cấp, cô đột nhiên cảm thấy mình nghèo muốn chết.
Đang định hấp thu viên tinh hạch hệ tinh thần kia, chợt nhớ ra Lan biến dị của mình đang được Ôn Việt chăm sóc.
Nửa đêm, Minh Dạng lẻn vào phòng Ôn Việt. Cô vừa bê chậu Lan biến dị lên, trong bóng tối, một đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào cô.
“Dạng Dạng! Cậu mất ngủ à?”
“Mình...”
Minh Dạng bịt miệng cậu lại, “Không mất ngủ. Lan biến dị mình mang đi.”
“Ồ!” Giọng Ôn Việt có chút hụt hẫng.
Trong không gian, Minh Dạng dùng Thăm dò tinh thần lên Lan biến dị.
【Lan biến dị (nhị giai), không độc, hương thơm thanh khiết có thể tăng cường tinh thần lực.】
Minh Dạng nhướng mày. Lúc mới giao Lan biến dị cho Ôn Việt, nó mới nhất giai, vậy mà nhanh như thế Ôn Việt đã bồi dưỡng thành nhị giai.
Không tồi không tồi! Có cơ hội phải tìm cho thằng nhóc Ôn Việt một gốc thực vật biến dị có sức chiến đấu mạnh như Nhị Ngân.
Cây Lan biến dị này hợp với mình hơn.
Minh Dạng nhỏ máu lên cây Lan biến dị, trên thân cây lập tức hiện lên ánh sáng tím. Minh Dạng vừa cảm nhận được sự liên hệ giữa mình và cây lan thì trong nháy mắt, tinh thần lực của cô bị rút sạch, đầu óc choáng váng.
Ánh mắt Minh Dạng lạnh đi, lập tức rút ra viên tinh hạch hệ tinh thần tam giai.
Bình thường cô hấp thu một viên tinh hạch nhị giai cũng phải mất hai mươi phút, thế mà lúc này, viên tinh hạch tam giai trong tay cô tan biến với tốc độ mắt thường có thể thấy, bổ sung tinh thần lực trống rỗng của cô.
Ánh sáng tím do Lan biến dị phát ra bao phủ lấy tinh thần thể của Minh Dạng, trước mắt tối sầm, cô ngất đi.
Chu Tú làm xong bữa sáng, sang gõ cửa phòng Minh Dạng, không thấy đáp lại, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Thanh Linh, sáng nay Dạng Dạng đã ra ngoài chưa?”
Thẩm Thanh Linh ngậm bàn chải đánh răng: “Chưa...”
Chu Tú càng lo hơn, vội vàng lên tầng ba gọi Ôn Việt và mọi người dậy.
Khi Ôn Việt cạy cửa phòng Minh Dạng ra, Minh Dạng đang nằm trên giường bất động. Trái tim Ôn Việt hẫng một nhịp.
Dạng Dạng vốn luôn cảnh giác, vậy mà lần này gõ cửa mãi vẫn không hề có phản ứng gì...
Ôn Việt lao một mạch tới bên giường Minh Dạng, đưa tay kiểm tra hơi thở, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Còn thở!”
Sờ trán một cái, nóng ran.
“Dạng Dạng sốt cao hôn mê!”
“Ai có thuốc không?”
Mọi người nhìn nhau, “Thuốc để trong không gian của đội trưởng.”
Hứa Hướng Dương vội lấy một cái chậu, đổ nước vào, lại cầm một chiếc khăn, “Hạ nhiệt cho đội trưởng trước, mình đi đổi thuốc.”
“Cậu ở lại đây thêm nước, để mình đi!” Chu Dập nói.
“Được!”
Ôn Việt rót dị năng hệ mộc vào người Minh Dạng, vậy mà thân nhiệt Minh Dạng càng lúc càng nóng.
Ôn Việt bế ngang Minh Dạng lên, đặt vào bồn tắm.
“Hướng Dương, xả nước vào trong.”
“Không được đâu, nước của mình vừa tạo ra đã nóng ngay.”
Thân nhiệt Minh Dạng càng lúc càng cao, Hứa Hướng Dương thật sự sợ Minh Dạng sốt đến ngốc luôn.
“Giá mà mình có dị năng hệ băng thì tốt.”
“Mình đi tìm Chỉ huy Tần.” Ôn Việt nói xong, xoay người chạy xuống lầu.
Minh Dạng cảm thấy thân thể và linh hồn mình bị ngọn lửa lớn thiêu đốt, giày vò không ngừng, thống khổ vô cùng. Tinh thần thể không ngừng bị một luồng lực lượng xâm nhập.
Thẩm Thanh Linh dùng đầu ngón tay day bấm huyệt vị cho Minh Dạng, cảm nhận thân thể Minh Dạng bắt đầu run rẩy không ngừng, lòng càng lúc càng hoảng.
Nhiệt độ trên người Dạng Dạng hoàn toàn vượt qua giới hạn cơ thể người có thể chịu đựng, não bộ hoạt động đến mức đáng sợ.
Luồng lực lượng ấy dung nhập vào tinh thần thể của cô, nghiền ép, xé kéo linh hồn cô.
Cô dường như quay về những ngày linh hồn bị nhốt trong một khoảng hư vô. Khoảng không đó hoàn toàn trống rỗng, không có âm thanh, không có ánh sáng, thậm chí không có không gian và thời gian.
Cảm giác hư vô đó kéo trái tim Minh Dạng từng chút một chìm xuống.
“Dạng Dạng, em tỉnh lại đi!” Thẩm Thanh Linh cảm nhận hơi thở Minh Dạng càng ngày càng chậm, lòng càng thêm sốt ruột.
Trong khoảng hư vô, đột nhiên truyền đến một cảm giác băng lãnh, một vệt sáng màu xanh lam chợt lóe lên từ trên đỉnh đầu.
Minh Dạng đưa tay nắm lấy vệt sáng đó, mở mắt ra, xuyên qua lớp băng màu xanh lam, chạm phải đôi mắt đỏ hoe của Ôn Việt.
“Dạng Dạng, cuối cùng cậu cũng tỉnh.”
Minh Dạng cảm thấy đầu hơi đau, muốn giơ tay lên, phát hiện trên người mình toàn là băng.
Thẩm Thanh Linh vội vàng đập vỡ lớp băng trên người Minh Dạng, kéo cô ra, ôm chầm lấy cô.
“Dạng Dạng, em không sao là tốt quá rồi!”
Minh Dạng xoa đầu Thẩm Thanh Linh, “Chị Thanh Linh, lớn thế rồi mà còn khóc.”
Thẩm Thanh Linh lau nước mắt, “Em có biết em hôn mê bao lâu rồi không?”
“Cho em uống bao nhiêu thuốc cũng không có tác dụng, suýt chút nữa làm bọn chị lo chết, may mà Chỉ huy Tần đến.”
Minh Dạng nhìn mấy người thâm quầng mắt, ánh mắt dừng lại trên người Tần Tranh.
Tần Tranh thấy Minh Dạng tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm, xoay người rời đi – cô ấy rất bận.
“Mình hôn mê bao lâu rồi?”
“Một ngày một đêm!”
“Cái gì?” Minh Dạng kinh ngạc, bụng kêu ọc ọc.
Chu Tú dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, “Dạng Dạng không sao là tốt rồi, thay bộ quần áo khô ráo rồi ăn cơm trước. Một ngày chưa ăn gì, chắc chắn đói lắm rồi.”
Minh Dạng đói meo, vừa húp cháo vừa gắp thịt ăn ngấu nghiến. Ôn Việt và mọi người nhìn cô chằm chằm.
Ôn Việt: “Dạng Dạng, đêm hôm trước cậu mang cây lan đi trộm nhà Thây Ma rồi bị Thây Ma cắn à?”
Minh Dạng lườm cậu một cái, “Mình không ra ngoài.”
Ôn Việt oán trách: “Rõ ràng là cậu ra ngoài nhưng không muốn dẫn mình theo.”
Minh Dạng: “...”
Thẩm Thanh Linh búng trán Ôn Việt một cái, “Em im đi!”
“Dạng Dạng, sao em đột nhiên ngất đi?”
“Nửa đêm khế ước với Lan biến dị, không biết vì sao lại hôn mê.”
“Hả?” Hứa Hướng Dương khó hiểu.
Chu Dập trầm ngâm một lát rồi nói: “Hay là số lượng khế ước có giới hạn?”
Minh Dạng hơi nhíu mày, “Có thể lắm.”
Cô luôn cảm thấy dị năng Thăm dò tinh thần của mình dường như đã thay đổi, không chỉ đơn giản là mạnh lên.
Cô vội vàng dùng Thăm dò tinh thần lên chính mình.
