Chương 89: Khu Vực Quái Dị
Ôn Việt bật cười: “Anh muốn mua gì? Thịt thì tôi không có, nhưng rau xanh thì tôi có đủ.”
“Rẻ nhất chỉ ba tinh hạch một cân, còn có cả hoa quả.”
Mộc Tuấn thầm nghĩ, lần này cuối cùng cũng hỏi đúng người. Người nói được như vậy, nhìn phát là biết không thiếu vật tư.
Nhưng giây tiếp theo, thấy Ôn Việt, Chu Dập, Hứa Hướng Dương ba người ngay tại chỗ chưa đầy mười giây đã trồng ra một chậu cải thìa, nụ cười trên mặt anh ta liền cứng lại.
Sau đó, Minh Dạng bưng tới một chậu cây cảnh. Ôn Việt ngưng tụ luồng sáng xanh trong lòng bàn tay, trên những cành trơ trụi lập tức nhú ra chồi non, kết thành nụ hoa.
Theo dòng dị năng của Ôn Việt truyền vào, nụ hoa nở bung, kết thành những quả táo xanh nhỏ.
Những quả táo nhỏ dưới sự nuôi dưỡng của dị năng Ôn Việt phồng to lên và chuyển đỏ với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Cả quá trình chưa đầy một phút, trên cành của chậu cây đã sai trĩu những quả táo đỏ tươi, không khí cũng thoang thoảng hương táo.
Trong đội của anh ta không có dị năng giả hệ mộc, mà những dị năng giả hệ mộc anh ta từng gặp chưa từng có ai có thể tùy tay thôi sinh ra trái cây như Ôn Việt.
“Chú em, có hứng thú gia nhập đội của anh không? Anh là dị năng giả hệ hỏa tam giai, ngoài ra, trong đội anh còn có mười dị năng giả nhị giai.”
Ôn Việt: “Anh muốn xài chùa à?”
Mộc Tuấn: “…”
Thẩm Thanh Linh vội vàng hòa giải: “Đội trưởng Mộc Tuấn, trái cây và rau củ anh còn muốn mua không?”
Mộc Tuấn gật đầu: “Có, các bạn báo giá đi.”
Ôn Việt cười: “Táo tươi năm tinh hạch nhất giai một cân, cải thìa ba tinh hạch nhất giai một cân. Anh là khách đầu tiên của tôi, mua nhiều thì tôi tặng thêm một quả táo.”
Mộc Tuấn: “Cảm ơn nhé! Số rau và táo này tôi lấy hết.”
“Không có gì.”
“Có túi nào đựng cho tôi không?” Mộc Tuấn thấy Ôn Việt và Hứa Hướng Dương hái táo xong chất thẳng lên cân, không nhịn được lên tiếng.
Minh Dạng lấy một chiếc túi từ trong không gian ra. Mười một quả táo tổng cộng bốn cân, một chậu cải thìa hai cân.
Tổng cộng hai mươi sáu tinh hạch nhất giai.
Khi Mộc Tuấn rời đi, Ôn Việt lại thôi sinh thêm một quả nữa, đúng là chỉ một quả, cười nói: “Đã nói tặng anh, hoan nghênh lần sau lại đến tìm tôi mua.”
Mộc Tuấn vẫn chưa từ bỏ: “Chú em cũng định về Kinh Thành, có muốn đi cùng anh không?”
Ôn Việt chưa kịp trả lời, Minh Dạng ngồi trên sofa đã lên tiếng trước: “Được!”
Ôn Việt quay đầu nhìn Minh Dạng – cô đang ngồi trên sofa, ăn dưa hấu ướp lạnh.
Hứa Hướng Dương ngạc nhiên: “Đội trưởng? Lần này chúng ta không hành động một mình à?” Đây là lần đầu tiên đội trưởng chịu nhận lời mời đồng hành của đội khác.
Lúc chiều gặp Minh Dạng, Mộc Tuấn đã sớm để ý tới cô. Minh Dạng xinh đẹp, chỉ cần liếc mắt một cái là khiến người ta chú ý.
Nhưng Minh Dạng cho anh ta một cảm giác khó gần.
Anh ta càng không ngờ rằng Minh Dạng lại chính là đội trưởng của đội này.
Minh Dạng gật đầu: “Chỉ tiện đường thôi.”
“Không biết tôi nên xưng hô với cô thế nào?”
“Minh Dạng!”
“Đội trưởng Minh dự định khi nào rời khỏi Căn cứ Lục Thành?”
“Tôi nhớ đội trưởng Minh hôm nay mới đến, lại còn thuê biệt thự, ít nhất cũng phải ở lại một tháng. Tôi ở Căn cứ Lục Thành một thời gian rồi, rất quen thuộc nơi này, có việc gì đội trưởng Minh cứ tìm tôi.”
Minh Dạng gật đầu, rồi hỏi: “Gần Lục Thành có nơi nào kỳ lạ, hoặc có biến dị sinh vật và thây ma lợi hại không?”
Mộc Tuấn suy nghĩ một lát: “Có đấy!”
“Gần kho lương của Lục Thành có một vùng tối rất quái dị, bất cứ thứ gì xông vào đều bị ăn mòn, kể cả kim loại.”
“Mỗi khi có đội dị năng mới gia nhập căn cứ, trưởng căn cứ rất có thể sẽ phái người điều tra lai lịch của các dị năng giả, sau đó mời họ đi thanh trừng.”
“Nơi đó quái dị lắm, căn cứ trả giá rất cao, các đội dị năng bình thường khó mà từ chối. Người đi thì kẻ chết người bị thương, vết thương còn không thể chữa lành. Có một dị năng giả hệ kim tam giai từng đến rồi không bao giờ trở ra.”
Minh Dạng biết Mộc Tuấn đang nhắc nhở mình, cô khẽ cau mày, trầm ngâm suy nghĩ.
Ôn Việt nháy mắt với Minh Dạng: “Chị Dạng, em cảm thấy nơi anh ta nói giống như có thây ma dị năng đặc biệt.”
Minh Dạng hiểu ý cậu muốn nói đến dị năng hệ bóng tối của cô; cô cũng đã nghĩ tới điều này, nhưng chưa tận mắt chứng kiến, cô sẽ không vội kết luận.
“Nơi đó cách căn cứ Lục Thành bao xa?” Minh Dạng hỏi.
“Ra khỏi cổng thành, lái xe nửa tiếng là tới.”
Thấy Minh Dạng và mọi người có vẻ hứng thú, Mộc Tuấn nói thêm: “Giải quyết khu vực quái dị là nhiệm vụ cấp S của Căn cứ Lục Thành, phần thưởng rất hậu hĩnh.”
“Bất quá, trước khi nhận nhiệm vụ, đội trưởng Minh tốt nhất nên điều tra rõ ràng trước đã.”
“Vừa hay ngày mai tôi ra ngoài làm nhiệm vụ, có thể dẫn đội trưởng Minh đi xem.”
Minh Dạng gật đầu: “Cảm ơn!”
Mộc Tuấn vừa đi, Minh Dạng liền một mình đến trung tâm nhiệm vụ của căn cứ.
Trên sảnh nhiệm vụ, nhiệm vụ khu vực quái dị cấp S được xếp đầu bảng.
Phần thưởng đúng như Mộc Tuấn nói, rất hậu hĩnh: mười vạn điểm, hoặc một vạn tinh hạch nhất giai.
Đồng thời, dị năng giả hoàn thành nhiệm vụ còn được dùng hạn mức mười vạn điểm để mua vật tư từ quân đội căn cứ.
Tinh hạch nhất giai, cô không chê. Hiện tại cô nghèo rớt mồng tơi, sau khi trả tiền thuê nhà, trong không gian chỉ còn lại ba tinh hạch nhất giai.
Nếu là dị năng giả khác, chắc chắn sẽ thấy mua vật tư từ quân đội hợp lý hơn.
Cả một đám ong con đang háo hức chờ được cho ăn, cho dù đưa một triệu tinh hạch nhất giai, cô vẫn thấy ít.
Minh Dạng mỉm cười đi về phía nhân viên, đưa thẻ thân phận cho cô ta xem: “Xin chào, tôi là dị năng giả tam giai Minh Dạng, muốn tìm hiểu một chút về nhiệm vụ khu vực quái dị cấp S.”
Nghe nói là dị năng giả tam giai, thái độ của nhân viên lập tức trở nên cung kính; nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Minh Dạng, nụ cười của cô ấy càng thêm rạng rỡ.
Nhưng nghĩ đến sự nguy hiểm của khu vực quái dị, cô ấy lại không nỡ để một chị gái xinh đẹp như vậy đi chịu chết.
“Cô Minh, nơi đó sinh vật chỉ cần lại gần là chết, ngay cả kim loại dày cũng bị ăn mòn. Theo quan sát, vùng tối này sẽ còn mở rộng theo thời gian.”
“Cô Minh tuy là dị năng giả tam giai, nhưng phía chúng tôi vẫn khuyên cô đừng mạo hiểm đến đó.”
“Ba ngày trước, một dị năng giả tam giai trong căn cứ đã chết ngay bên trong.” Vừa nói, cô ấy vẫn tận tụy lục tìm tài liệu về khu vực quái dị.
Khu vực quái dị xuất hiện một tháng trước.
Một đội đi lấy lương thực ở kho lương khi ấy chỉ có một người sống sót.
Ban đầu, diện tích bao phủ của khu quái dị không lớn, chỉ là một vòng tròn đường kính một trăm mét.
Theo thời gian trôi qua, bóng tối trong khu quái dị dần lan rộng.
Một tháng trôi qua, nó đã mở rộng tới bốn trăm mét, từ từ tiến gần về phía căn cứ, trở thành mối họa khiến Căn cứ Lục Thành đau đầu nhất.
Minh Dạng liếc qua tài liệu rồi hỏi thẳng: “Nhận nhiệm vụ cấp S này cần điều kiện gì?”
“Dị năng phải đạt tam giai. Các nhiệm vụ khác sau khi nhận mà không hoàn thành sẽ bị trừ điểm tín nhiệm, còn nhiệm vụ này không hoàn thành sẽ không bị trừ điểm tín nhiệm. Sau khi nhận, thời hạn là ba ngày; ba ngày không tới bàn giao thì mặc định nhiệm vụ thất bại, nhiệm vụ sẽ được phát lại.”
“Tôi nhận!” Nhiệm vụ treo trên bảng cũng chẳng có ai nhận, không hoàn thành thì cũng chẳng ảnh hưởng gì.
