Chương 29: Nướng ăn
Sau một hồi vất vả, mấy người bắt được mười ba con thỏ mới chịu dừng tay.
Có vài con chạy thoát, số còn lại đều là thỏ con, Yến Tiễu thấy chúng còn nhỏ quá, có thể để chúng lớn thêm.
Nguyễn Trà nhìn đám thỏ rừng béo mập, vuốt ve đôi tai thỏ của chúng.
“Những con thỏ này dễ thương quá.”
Fan trong lòng cầu nguyện cô đừng nói mấy câu kiểu “Thỏ thỏ dễ thương vậy, sao có thể ăn thịt thỏ được”.
Kết quả câu tiếp theo của Nguyễn Trà lại là: “Chúng ta ăn thế nào đây, nướng lên ăn nhé? Quét chút mật ong, chắc chắn ngon tuyệt.”
Fan: “…” Ác ma!
Yến Tiễu thấy đề nghị của cô ấy cũng hay, “Được, vậy nướng ăn thôi! Bữa trưa chúng ta ăn thịt thỏ nướng!”
Chân Nguyễn Trà đã đỡ hơn nhiều, cô không quên mang theo đám nấm nhặt được, chậm rãi đi theo sau mọi người.
“Chúng ta quên làm nhiệm vụ rồi.”
Tịch Lạc vỗ vỗ con thỏ trong sọt, đắc ý nói: “Thịt thì đủ ăn, ai còn làm nhiệm vụ nữa, nhặt nấm cả ngày cũng không đủ một bữa thịt thỏ.”
Nguyễn Trà gật đầu, thấy có lý.
Đạo diễn đang đợi họ mang nấm về nhìn thấy cảnh này: “…” Suýt nữa thì phun ra một búng máu.
Đã đến trưa, mấy người vác thỏ về.
Thực ra chỉ có Tịch Lạc và Tàng Minh Khải làm việc nặng, còn Yến Tiễu đi trước mở đường, giống hệt một nữ tướng quân khải hoàn.
Đến nơi, Yến Dao Dao nhìn thấy bóng dáng cô, nhưng không thấy nấm cô nhặt, đắc ý hỏi: “Yến Tiễu, bọn tôi đổi được tám cân nấm đấy, cô nhặt được bao nhiêu?”
Yến Tiễu không trả lời, mà quét mắt nhìn đám nấm cô ấy nhặt về.
“Cái màu đỏ kia là nấm ruồi độc, các người không muốn ăn xong thấy ảo giác thì tốt nhất nên vứt đi.”
Trương Tụng biến sắc, vội vàng ném đám nấm sặc sỡ đó đi, ánh mắt trách móc nhìn về phía Yến Dao Dao và Cận Văn Tiên.
Yến Dao Dao có chút xấu hổ: “Tôi cũng đâu biết cái đó có độc, tôi đâu phải chuyên gia.”
Trương Tụng may mà còn nhớ mình là người dẫn chương trình, không mở miệng mắng cô ta, mà hỏi Yến Tiễu: “Còn những loại nào có độc nữa không?”
Yến Tiễu nhìn cô ta một cái, đi tới lựa chọn một hồi, lại vứt thêm một đống.
Cuối cùng lên cân, còn lại ba cân.
“Số còn lại đều ăn được, nhưng phải nấu chín hoàn toàn.” Yến Tiễu dặn một câu.
Trương Tụng liên tục vâng dạ.
Yến Dao Dao không phục, hằn học liếc Yến Tiễu một cái, biểu cảm này, đến cả quản lý mà nhìn thấy cũng phải đấm ngực dậm chân.
“Cô nói xem cô nhặt được bao nhiêu?”
Trương Tụng cũng hỏi theo: “Đúng đấy, Yến Tiễu, nấm của các cô đâu?”
Yến Tiễu nói: “Bọn tôi nhặt không được bao nhiêu, định để dành tự ăn, không bán cho tổ chương trình nữa.”
Trương Tụng ngẩn người, “Để dành tự ăn?”
Nhưng đám nấm này là bữa tối của tổ chương trình mà.
Yến Tiễu cười cười, “Ừ.”
“Yến Tiễu, bán nấm cho bọn anh đi, lát nữa các em mới có tiền mua thêm vật tư, em không thể thiển cận vậy được.” Trương Tụng khổ tâm khuyên nhủ.
Đạo diễn nhìn phòng livestream, hận không thể chui vào bịt miệng anh ta lại.
Yến Tiễu mỉm cười, vừa nhìn dáng vẻ này là biết sắp có chiêu lớn.
Cô chỉ tay về phía đám bạn đã về tới trại, “Không cần, bọn tôi bắt được mấy con thỏ rừng, vừa đủ giải quyết bữa trưa.”
Sau đó lại giả vờ tiếc nuối lắc đầu, “Không thể mua vật tư với tổ chương trình, thật đáng tiếc, bọn tôi chỉ đành ăn thịt thỏ vậy.”
Trương Tụng: “…” Cái nghề này không làm nổi nữa!
Yến Dao Dao không thể tin nổi: “Nhiều thỏ vậy, các người bắt kiểu gì thế!”
Yến Tiễu cười một tiếng, hơi nhướng mày nhìn cô ta.
Biểu cảm này, mọi người vừa nhìn là biết trong lòng cô lại đang nghĩ ra trò gì đó, câu nói tiếp theo chắc chắn sẽ chọc tức chết người.
“Còn phải cảm ơn các người nữa.”
Yến Dao Dao sững sờ, “Ý gì?”
“Nếu không phải các người che cái hố to kia lại, làm Nguyễn Trà suýt rơi xuống hố, bọn tôi cũng không phát hiện ra, thì ra gần đó còn có hang thỏ, càng không thể bắt được nhiều thỏ rừng như vậy, cảm ơn nhé.”
Đúng là chân thành hết mức.
Yến Dao Dao tức đến nghẹn thở, mặt đỏ bừng như gan lợn, móng tay suýt bấm nát lòng bàn tay.
Thì ra là phát hiện ở đó!
Bọn họ đều đi qua, cũng đâu thấy hang thỏ nào.
Yến Dao Dao oán trách nhìn Cận Văn Tiên một cái.
Cận Văn Tiên không thấy ánh mắt cô ta, vội vàng giải thích: “Yến Tiễu, che cái hố đó là để săn thú, tôi cũng không ngờ Nguyễn Trà sẽ rơi xuống, thật xin lỗi.”
Yến Tiễu hừ lạnh, “Không sao, dù sao các người cũng không cố ý, đúng không?”
Hai chữ “cố ý” được cô nhấn rất mạnh.
Nụ cười của Cận Văn Tiên có chút gượng gạo, cười trừ gật đầu.
Yến Dao Dao nhìn bọn họ lần lượt lôi từng con thỏ ra, mắt đỏ như máu.
Cô ta bĩu môi, “Đã là bẫy của thầy Cận đặt, vậy mấy con thỏ này có phải cũng nên có phần của bọn tôi không?”
Cận Văn Tiên nhắm mắt, hận không thể đưa tay bịt miệng cô ta.
Không thể đừng nói được à?
Yến Tiễu quay đầu lại, ngoáy tai.
“Cô nói lại lần nữa xem.”
Yến Dao Dao cắn môi, “Tôi đâu có nói sai.”
Yến Tiễu khinh thường hừ một tiếng, “Tôi chưa tính sổ với các người, cô còn dám đòi thỏ với tôi à, đầu óc cô không có vấn đề gì chứ.”
Đây là lần đầu tiên cô thẳng thừng đối đầu với người khác trên chương trình, nhưng cư dân mạng trong phòng livestream lại xem rất đã.
Bọn họ chỉ mong Yến Tiễu lắc đầu Yến Dao Dao, để nước trong đầu cô ta chảy ra hết.
Cận Văn Tiên kéo Yến Dao Dao một cái, “Dao Dao, đừng nói nữa, con thỏ này bọn mình không góp công, sao có thể có phần được.”
Yến Dao Dao lúc này mới không tình nguyện ngậm miệng.
Đến giờ ăn trưa, ai nấy đều đói bụng.
Tàng Minh Khải chủ động cầm hai con thỏ, nói đi ra biển xử lý.
Yến Tiễu nhìn anh ta một cái, “Anh biết làm à?”
Tàng Minh Khải cười nói: “Biết, tay nghề dao của tôi cũng khá đấy.”
Yến Tiễu gật đầu, “Vậy được, anh cầm đi xử lý trước, tôi chuẩn bị gia vị, Tịch Lạc anh nhóm lửa.”
Thỏ muốn bắc lên nướng, tất nhiên phải tẩm ướp trước.
Cô từ đống đồ đào được chọn ra củ gừng rừng, thái thành lát, lại hái thêm hành dại bỏ vào, đơn giản thêm muối và xì dầu.
Một lúc sau, Tàng Minh Khải xách mấy con thỏ đã làm sạch sẽ trở về.
Yến Tiễu ngạc nhiên nói: “Động tác của anh cũng nhanh gọn đấy.”
Tàng Minh Khải cười cười, “Hồi nhỏ nhà tôi làm nghề giết mổ, tôi thường phụ bố giết lợn, lâu dần quen tay.”
Yến Tiễu nhìn đôi tay trắng trẻo của anh ta, thật không nhìn ra anh ta từng giết lợn.
Nhưng đây là chuyện fan đều biết, Tàng Minh Khải ra mắt từ chương trình tuyển chọn năm mười tám tuổi, sau khi ra mắt thành đoàn thì một lòng tập trung phát triển sự nghiệp, đến nay đã được sáu bảy năm.
Hoàn cảnh gia đình anh ta, trong chương trình tuyển chọn đã khai báo rõ ràng, bố anh ta chính là làm nghề giết mổ, xuất thân thuần nông dân.
Yến Tiễu không nói thêm, bắt đầu tẩm ướp thỏ, quét sốt lên thân thỏ, chậm rãi xoa bóp cho ngấm.
Tàng Minh Khải là người không ngồi yên được, cầm rìu định vào chặt tre.
Tịch Lạc lúc này đã nhóm lửa xong, Yến Tiễu đá anh ta một cái.
“Anh đi đào ít đất về, chiều tôi còn tiếp tục nung ngói.”
Vốn định nằm ườn ra nghỉ ngơi, Tịch Lạc đành chậm rãi đứng dậy, cam chịu đi làm việc.
