Chương 39: Toàn Là Sò
Hai người tốn không ít công sức mới bắt được con cá mú này.
Chủ yếu là vì chỗ này vẫn còn nước, khiến họ gặp không ít trở ngại.
Bắt được cá mú, nhặt thêm mấy con cua và ốc, vượt qua một rặng đá ngầm, Yến Tiễu nhìn thấy một đàn... nhím biển!
“Trà Trà, mau qua đây!”
Nguyễn Trà lội nước đi tới, nhìn thấy thì miệng há chữ O, vẻ kinh ngạc không che giấu được.
【Họ phát hiện ra gì vậy! A a a quay máy sang đó mau!】
Yến Tiễu và Nguyễn Trà nhìn nhau, nhanh chóng hành động, chỉ nhặt những con to, loáng cái đã nhặt đầy hai giỏ tre.
“Nhiều nhím biển thế này, chúng ta làm sao ăn hết được.” Nguyễn Trà vui mừng khôn xiết.
Yến Tiễu cười nói: “Ăn không hết thì chúng ta nuôi, thật ra cũng không nhiều lắm.”
Hai người cõng hải sản nhặt được quay về, bên phía Tàng Minh Khải và Tịch Lạc cũng thu hoạch không ít, mấy loại sò này cộng lại chắc phải mấy chục cân.
“Thế là đủ rồi, chúng ta về thôi.”
Tịch Lạc ngẩng mặt lên, “Tôi còn có thể tiếp tục, không mệt...”
Ánh mắt hắn rơi vào đống nhím biển họ nhặt được, giọng nói im bặt.
Người so với người, tức chết người ta.
Yến Tiễu vỗ vỗ giỏ tre, “Ăn là đủ, cũng đủ để hoàn thành nhiệm vụ rồi, đi thôi.”
Tịch Lạc nuốt nước bọt, “Tối nay ăn nhím biển à?”
Nguyễn Trà xách cái rổ đựng cá mú lại.
“Còn có cái này nữa, phải ăn ngay tối nay, không thì không còn tươi.”
Tịch Lạc nhìn đống sò mình moi được, sao tự nhiên lại có cảm giác không đáng tiền thế này.
Yến Tiễu vỗ vai hắn, “Đi thôi, đống sò các cậu moi được cũng có tác dụng lớn đấy.”
Hoàn thành nhiệm vụ của chương trình, đều nhờ cả vào những thứ này.
【Wc, các người không thấy Yến Tiễu may mắn quá mức à?】
【Tôi thấy Yến Dao Dao và Thẩm Châu còn may mắn hơn đấy...】
【+1, Tịch Lạc và Minh Khải vất vả quá, sắp đào tung cả bãi biển rồi.】
Ngay cả Yến Tiễu và Nguyễn Trà cũng phải chăm chú nhặt hải sản, tìm mãi mới thấy một đàn nhím biển như vậy.
Không giống Yến Dao Dao và Thẩm Châu, tùy tiện đi vài bước, thờ ơ là có thể thấy hải sản tự chui ra.
Chỉ là khán giả trong phòng livestream đó quá điên cuồng, đều đang ship cặp đôi này, ngọt ngào như phát đường, điên cuồng đến mức không ai để ý đến chuyện khác.
Bốn người Yến Tiễu, kẻ chọc trúng ổ nhím biển, quay về. Trương Tụng nhìn thấy nhiều nhím biển như vậy thì hai mắt sáng rực.
Phía Yến Dao Dao thì không trông cậy được, đồ họ nhặt được đều là do chương trình tự bỏ tiền ra, chỉ có thể trông cậy vào phía Yến Tiễu.
Ai ngờ Yến Tiễu trực tiếp đặt mấy chục cân sò trắng xuống.
“Cân đi.”
Trương Tụng: “... Toàn là sò à?”
Yến Tiễu đương nhiên: “Không phải các anh nói thu hải sản nhặt được à? Đây chính là.”
Trương Tụng mặt mày tái mét, nhìn chằm chằm vào đống nhím biển của cô.
“Còn đống kia thì sao?”
Yến Tiễu: “Các anh đâu có quy định đồ nhặt được khi đi biển đều phải nộp lên đúng không?”
Trương Tụng không nói được gì, thất sách.
Anh ta ấm ức, đem sò trắng lên cân.
Năm mươi cân còn hơn một chút, Yến Tiễu lấy lại một ít.
“Cho đủ năm mươi cân.”
Vừa đúng mười nghìn tệ.
Trương Tụng không tình nguyện chuyển tiền, trơ mắt nhìn họ ôm nhím biển rời đi.
Cư dân mạng trong phòng livestream cười ầm lên, nói về trò lừa, vẫn phải là Yến Tiễu, đấu trí đấu dũng với chương trình.
Họ vừa đi khỏi, thì thấy Thẩm Châu và Yến Dao Dao cũng quay về.
Hai người thu hoạch không ít, sau khi chương trình thu mua, quỹ được cộng thêm 3000 tệ.
Yến Dao Dao mặt mày hớn hở, có chỗ dựa phía sau cảm giác đúng là khác.
Nếu Thẩm Châu không đến, không biết cô còn phải chịu khổ ở đây bao lâu nữa.
Bọn họ không nộp hết hải sản, mà giữ lại một phần, không thì bữa tối biết lấy gì mà ăn.
Yến Dao Dao trước tiên giả vờ đi quay vòng quay, mua gia vị, lát nữa nấu ăn sẽ cần dùng.
Sau đó liền đi đến chỗ Yến Tiễu.
“Yến Tiễu, anh Thẩm Châu dẫn em nhặt được rất nhiều hải sản... đó.”
Yến Dao Dao nhìn đống nhím biển Yến Tiễu đổ ra, sắc mặt cứng đờ, cắn chặt môi.
Không phải mơ, bọn họ thật sự có nhiều nhím biển như vậy.
Yến Tiễu “ồ” một tiếng, “Vậy à, chúc mừng nhé.”
Yến Dao Dao tức giận giậm chân, rốt cuộc ai mới là người đi cửa sau đây.
Tịch Lạc nhìn thấy nhiều nhím biển như vậy, nôn nóng mở một con, thưởng thức hương vị tươi ngon.
“Tươi! Ngọt quá, Yến Tiễu cậu nếm thử đi!”
Yến Tiễu cũng nếm thử một miếng, quả thực không tồi.
Nguyễn Trà ngây thơ vô tội hỏi: “Dao Dao, các cậu cũng nhặt được nhím biển à? Bọn tớ không cẩn thận chọc trúng ổ nhím biển, nhặt không hết, mệt chết đi được.”
Màn khoe khoang này làm Yến Dao Dao nghẹn họng không nói nên lời.
Tịch Lạc nói móc: “Cô ấy có anh Thẩm Châu, đương nhiên có thể nhặt được nhím biển rồi.”
Yến Dao Dao cắn chặt môi dưới, quay người bỏ chạy.
Bọn họ cũng có đồ ăn, đương nhiên là đồ chương trình chuẩn bị sẵn.
Nhưng đồ ăn chương trình mở cửa sau chuẩn bị cho bọn họ, còn không bằng đồ Yến Tiễu họ ăn.
Một lúc lâu, Yến Dao Dao ăn mà không biết ngon.
Đến tối, lại là một bữa hải sản thịnh soạn.
Yến Tiễu thở dài: “Cứ ăn thế này mãi, không bị gout chứ?”
Mọi người: “...”
Bớt nói vài câu đi, kẻo ra ngoài bị người ta đánh.
Tàng Minh Khải: “Có ăn còn không chặn được miệng cô.”
Yến Tiễu chép chép miệng, “Ngày nào cũng ăn hải sản, dinh dưỡng không cân bằng, giá mà được ăn thịt lợn thì tốt.”
Đây là vẫn còn nhớ thịt lợn rừng của cô đây mà.
Nguyễn Trà liếm môi, “Tôi cũng thấy vậy, bụng không có chút dầu mỡ, ăn mấy thứ này cũng chẳng có gì ngon.”
Tàng Minh Khải: “Hai người im miệng đi.”
Còn một bên khác, Thẩm Châu và Yến Dao Dao cũng đang ăn.
Dù chương trình có mở cửa sau, Thẩm Châu vẫn cảm thấy ăn ngoài trời, ngay cả một bộ bàn ghế tử tế cũng không có, thật khó chịu.
Không ngờ, so với mấy ngày trước, Yến Dao Dao đã cảm thấy đây là cuộc sống thần tiên rồi.
“Anh Thẩm Châu, anh ăn nhanh đi, không hợp khẩu vị à?”
Yến Dao Dao dùng tay không bốc con bạch tuộc đưa tới trước mặt anh, mấy ngày nay đều sống như vậy, cô đã chẳng còn để ý đến vệ sinh.
Thẩm Châu nhìn móng tay cô còn dính bùn, lại ngửi thấy mùi chua chua trên người cô, nhất thời thấy buồn nôn.
Lúc mới đến hôm nay sao lại không để ý những thứ này chứ.
“Không cần đâu Dao Dao, em tự ăn đi, anh không đói lắm.”
Yến Dao Dao cảm động: “Anh Thẩm Châu định nhường cho em à? Anh tốt quá.”
Thẩm Châu nói: “Tối nay đi tắm đi.”
Yến Dao Dao lo lắng nhìn ống kính một cái, sợ lộ chuyện, vội vàng nói: “Anh Thẩm Châu quên rồi à, ở đây chúng ta không được tắm.”
Thẩm Châu “ừm” một tiếng, “Em khổ rồi.”
Bây giờ livestream vẫn chưa tắt, anh không thể quang minh chính đại quay về đại bản doanh.
Đợi livestream kết thúc, anh đương nhiên phải vào đại bản doanh tắm rửa.
Thời tiết này mà không tắm, anh không thể chịu nổi dù chỉ một ngày.
Trương Tụng ở đại bản doanh nhìn ống kính, thở dài: “Đạo diễn, làm vậy không được đâu, cư dân mạng đâu phải ngốc, bây giờ họ đang hưng phấn nên chưa phát hiện, đợi họ xem lại, rất dễ tìm ra sơ hở.”
Làm gì có ai tham gia chương trình thực tế sinh tồn hoang dã mà vẫn mặc vest giày tây, một chút cũng không dính bẩn.
