Chương 81: Làm thêm phiên dịch
“Thầy Tống, xong rồi ạ.”
Đoạn Tống Dần Sinh nhờ cô dịch có gần một nghìn chữ, Yến Tiễu mất 40 phút.
Thời gian như vậy được coi là ngắn.
Ông vốn không ôm hy vọng gì nhiều, cúi đầu nhìn, sắc mặt lại càng ngưng trọng.
“Cháu thật sự chưa học đại học?”
“Vâng ạ.”
Yến Tiễu thành tích xuất sắc, vốn dĩ thi đỗ đại học hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng một ngày trước khi tham gia kỳ thi đại học, cô đến viện dưỡng lão thăm bà nội, bị một hộ lý vô tình nhốt trong tầng hầm, đến tận ngày hôm sau mới được người ta cứu ra.
Cô chỉ kịp làm bài thi tổ hợp tự nhiên.
Về chuyện này, thái độ của tất cả mọi người trong nhà họ Yến đều nhất trí một cách kỳ lạ, lạnh nhạt đến mức vô tình.
Họ không cảm thấy việc Yến Tiễu có học đại học hay không thì có gì khác biệt.
Yến Tiễu bây giờ nghĩ lại, lại cảm thấy có gì đó khả nghi.
Là bà nội Yến bảo cô xuống tầng hầm lấy đồ, cô bị người ta khóa trong tầng hầm, người khác không biết, chẳng lẽ bà cũng không biết sao?
Lại nói thứ đó đang cần dùng gấp, cô mãi không thấy quay lại, vậy mà bà nội Yến lại không hề nghi ngờ.
Yến Tiễu khẽ lắc đầu, đè những chuyện này xuống đáy lòng.
Lúc này, Tống Dần Sinh đã kiểm tra xong bản thảo của cô.
“Cháu quả thực xứng đáng với lời đánh giá cao của giáo sư Tán, 480 tệ một nghìn chữ, ta tính cho cháu theo giá cao nhất.”
Sau đó, ông lấy ra một xấp tài liệu dày cộp.
“Trên này có hạn chót, mấy phần đầu khá gấp, cháu dịch trước. Chúng ta thêm WeChat, đến lúc đó cháu trực tiếp sắp xếp bố cục, gửi bản điện tử cho ta, không cần in ra, tính tiền theo từng phần, cháu thấy được không?”
Yến Tiễu gật đầu, mức giá này đã cao hơn nhiều so với dự kiến của cô.
Sau khi thêm WeChat với Tống Dần Sinh, Yến Tiễu mang đồ rời đi.
Cánh cửa khép lại, Tống Dần Sinh trầm mặc một lúc, cảm giác kỳ lạ về Yến Tiễu trong lòng lại dâng lên.
“Trình độ phiên dịch của con bé ngang ngửa chuyên gia, sao lại không học đại học nhỉ?”
Giáo sư Tán trầm ngâm nói: “Nghe giáo viên cũ của nó nói, nó thiếu một môn.”
“Kỳ thi quan trọng như vậy, sao lại thiếu được?”
Tống Dần Sinh cảm thấy tiếc nuối trong lòng.
Giáo sư Tán không biết nội tình, chỉ úp mở nói vài câu: “Có lẽ là sức khỏe không được tốt.”
Tống Dần Sinh cũng không hiểu mình đang nghĩ gì, chỉ thấy trong lòng hơi buồn bực.
Về đến nhà, Yến Thư đang chăm sóc hoa cỏ trên ban công.
Ông mỉm cười bước tới, “Em đoán xem hôm nay anh gặp ai?”
“Ai?” Yến Thư quay đầu lại.
“Yến Tiễu, đứa nhỏ mà giáo sư Tán giới thiệu cho anh, là Yến Tiễu.”
Yến Thư ngạc nhiên nói: “Nó còn có bản lĩnh này sao.”
Nhìn biểu cảm của Tống Dần Sinh, có vẻ ông rất hài lòng với cô bé.
“Đúng vậy, trình độ còn cao hơn nhiều học sinh trường Yên Kinh, tiếc là không học đại học.”
Yến Thư vừa xới đất, vừa thuận miệng nói: “Không nên đâu, Yến Diệu Huy đâu đến mức không nuôi nổi nó ăn học.”
Tống Dần Sinh cũng nghĩ vậy, “Yến Diệu Huy và Trần Lan chắc đối xử với đứa nhỏ này không tốt lắm, anh thấy nó không giống Trần Lan, mà giống em hơn.”
Vẻ ngoài của Trần Lan có phần nhạt nhẽo, còn Yến Thư thời trẻ là mỹ nhân nổi tiếng trong khu tập thể.
Yến Thư giận dỗi: “Con gái của anh ta, sao có thể giống em được.”
“Dù sao em cũng là cô của nó…”
“Thôi đi, em không thừa nhận Yến Diệu Huy là anh trai em đâu, coi như xong đi.”
Tống Dần Sinh biết cô không thích nghe, nên không tiếp tục nói nữa.
Sau đó, lại nghe Yến Thư nói: “Em định sang tên căn nhà ở khu số 5 cho Dao Dao, anh thấy thế nào?”
Tống Dần Sinh sững người, “Sao đột nhiên lại thế?”
“Em nghĩ đi nghĩ lại, Dao Dao biến thành bộ dạng như hôm nay, có liên quan không nhỏ đến chúng ta. Có lẽ điều kiện gia đình tốt hơn một chút, con bé cũng sẽ không nóng vội, hấp tấp muốn vượt qua giai cấp.”
Có lẽ nói cho nó biết điều kiện thực tế của gia đình không hề tệ, nó sẽ không một lòng nghĩ đến việc gả vào hào môn nữa.
Tống Dần Sinh lại không nghĩ vậy, “Yến Thư, chúng ta làm cha làm mẹ chắc chắn có trách nhiệm, nhưng Dao Dao như vậy, tuyệt đối không phải vấn đề đơn thuần về điều kiện kinh tế.”
Ông cho Yến Dao Dao một môi trường sống không hề tệ.
Không thể so với hào môn, nhưng so với những người cùng lứa cùng tầng lớp, Yến Dao Dao đã đủ tốt.
Ông thậm chí còn hứa hẹn, chỉ cần con bé muốn, đi du học cũng không thành vấn đề.
Nhà nghèo nào có thể bỏ ra mấy chục nghìn tệ để cho con đi du học?
“Là chúng ta đã sơ suất, không thì cũng không đến mức không phát hiện ra tính cách của nó đã lệch lạc đến mức này. Còn về căn nhà, nếu em muốn cho nó, thì cứ cho đi.”
Dù sao sau này cũng là những thứ để lại cho con cái.
…
Yến Tiễu ở nhà bận rộn dịch tài liệu, cắm đầu vào làm mấy ngày liền, dịch xong mấy phần mà Tống Dần Sinh cần gấp trước.
Chỉ riêng mấy phần tài liệu đó, cô đã kiếm được hơn năm nghìn tệ.
Mặc dù hơi vắt óc, nhưng Yến Tiễu cảm thấy rất có thành tựu.
Đang định gọi Nguyễn Trà ra ngoài ăn uống no nê một bữa, thì đúng lúc cô nàng cũng có tâm linh tương thông, nhắn tin đến trước.
Nguyễn Trà: 【Mai ra ngoài tụ tập nhé?】
Yến Tiễu: 【Hôm nay không được à?】
Nguyễn Trà hỏi cô có quên cả sinh nhật của mình rồi không, Yến Tiễu lúc này mới nhớ ra, mai là ngày 25.
Cuối cùng mấy người bàn bạc một hồi, hẹn ở một quán lẩu do Tịch Lạc đầu tư, giá trung bình 1000 tệ một người, hơi đắt, nhưng nếu được giảm giá thì ví tiền chắc chịu được.
Tịch Lạc nhìn vẻ mặt tiếc tiền của cô, vỗ nhẹ vào đầu cô.
“Chỗ của anh, lại là sinh nhật em, đương nhiên không thể để em mời.”
Nguyễn Trà và Tàng Minh Khải đều lấy ra món quà đã chọn, vài nghìn tệ, không quá đắt, trong phạm vi mà Yến Tiễu có thể chi trả.
Tịch Lạc nói: “Anh không mang quà, chỉ đặt cho em một cái bánh kem, thổi nến và ước nguyện nhé, thêm một tuổi rồi.”
Yến Tiễu nhìn anh châm nến, đột nhiên cảm thấy ánh lửa này chói đến mức làm cay mắt.
“Đây là lần đầu tiên em thổi nến.”
Tịch Lạc sững người, “Em đừng nói với anh là em chưa từng ăn bánh kem nhé.”
Yến Tiễu bật cười, “Tất nhiên là không phải, năm nào sinh nhật em cũng tự mua cho mình một cái bánh kem nhỏ.”
Chỉ có thể mua bánh kem nhỏ, vì mua nhiều cô ăn không hết.
Khi làm nhiệm vụ ở Cục Không Thời Gian, trải qua nhiều cuộc đời khác nhau, cô vẫn luôn kiên định rằng ngày này mới là sinh nhật của mình.
Giữ thói quen từ nhỏ, tự mình trốn đi ăn một cái bánh kem nhỏ.
Tịch Lạc theo bản năng hỏi: “Bố mẹ em không tổ chức cho em à?”
Câu này vừa thốt ra, anh liền muốn tự tát vào miệng mình.
Nguyễn Trà xoa đầu Yến Tiễu, “Bố mẹ cậu ấy xấu lắm, còn vì chuyện hủy hôn mà đuổi cậu ấy ra khỏi nhà, tớ sống lâu như vậy rồi chưa từng thấy bố mẹ nào nhẫn tâm như thế.”
Cứ như Yến Tiễu chỉ là một công cụ, không còn giá trị lợi dụng thì liền đá văng ra.
Tịch Lạc xua tay, “Đừng nhắc mấy chuyện không vui nữa, thổi nến, ước nguyện! Qua hôm nay, mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi.”
Yến Tiễu nhắm mắt ước nguyện, nghe ba người họ hát chúc mừng sinh nhật cho mình, dường như trở về tuổi thơ.
Yến Tiễu hồi nhỏ, luôn rất ngưỡng mộ những đứa trẻ trên tivi, đội vương miện, cả nhà vây quanh hát hò tặng quà, cô là nhân vật chính của ngày hôm đó.
Cô đã mơ ước vô số lần, hy vọng Trần Lan và Yến Diệu Huy có thể ở bên cô tổ chức sinh nhật một lần.
Nhưng giấc mơ cuối cùng vẫn là giấc mơ, sẽ không thành hiện thực.
Lần đầu tiên ước nguyện, nên ước gì đây nhỉ.
Vậy thì ước mọi người đều bình an vậy.
