Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Bắt Tôi Bán Đạo Cụ Phế Tôi Lừa Luôn Cả Người Chơi! - Khương Ấu Miên > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65: Vòng quanh mà lên, khách tới là bạn

 

Lục Thì Nghiên và Thẩm Kỳ Nhiên ra ngoài tìm vật liệu sửa cửa sổ trời, con đường phải đi qua chính là căn nhà trên cây to đùng này.

 

Thẩm Kỳ Nhiên còn tò mò chạy lại xem xét một phen.

 

“Anh Lục, nhà trên cây này tốt quá, hay là chúng ta bỏ tiền mượn tạm của người chơi trong đó ba mươi ngày đi.”

 

Lục Thì Nghiên đeo ba lô, lạnh lùng bước nhanh rời đi, “Không đi, thích thì cậu đi.”

 

Thẩm Kỳ Nhiên trái nhìn Lục Thì Nghiên, phải nhìn nhà trên cây, cuối cùng vẫn vội vàng đuổi theo bước chân của Lục Thì Nghiên, cười hớn hở lải nhải.

 

“Đừng mà anh Lục, chờ em với.”

 

“Em biết anh không thích tiếp xúc với người lạ, nhưng em thấy nhà trên cây này chất lượng tốt thật đấy, hơn cái biệt thự của chúng ta nhiều, hỏi thử xem sao.”

 

“Biết đâu chủ nhà tốt bụng, đồng ý ngay không chần chừ.”

 

Lục Thì Nghiên: “Sẽ không đồng ý đâu.”

 

Thẩm Kỳ Nhiên: “Sao thế?”

 

Lục Thì Nghiên: “Vì cậu lấy trộm ba chiếc xe đạp của người ta.”

 

Thẩm Kỳ Nhiên nhất thời chưa kịp phản ứng ý trong lời nói của Lục Thì Nghiên, “Hả??? Cái gì???”

 

Bao giờ cậu ta lấy trộm xe đạp của người khác chứ?

 

Thẩm Kỳ Nhiên: “Anh Lục, em trông giống loại người hay ăn trộm xe đạp lắm à?”

 

Lục Thì Nghiên hơi bất lực liếc cậu ta một cái, “Hay cậu nhìn kỹ lại xem đây là đâu đi?”

 

Thẩm Kỳ Nhiên mơ hồ nhìn quanh quất môi trường xung quanh, “Em...”

 

“Chẳng lẽ là ba chiếc xe đạp chia sẻ kia?!”

 

“Oa, đây là nhà của streamer họ Khương đó hả?!”

 

Lục Thì Nghiên lười phản ứng, thẳng bước đi tiếp.

 

Thẩm Kỳ Nhiên thì ở bên cạnh giải thích, “Em... em tưởng chỉ là xe đạp vứt bừa bãi ven đường thôi, mà em mở xe trả tiền rồi mà, em có biết đó là cô chủ Khương cố tình đỗ đâu...”

 

“Em còn đang nghĩ thằng nào mỗi lần đỗ xe gần đây đều vô ý thức vậy, vứt lung tung trong bụi cây.”

 

Lục Thì Nghiên: “Cậu không cần giải thích với tôi.”

 

Thẩm Kỳ Nhiên: “Hay em gửi ít quà xin lỗi nhé?”

 

.........

 

Hai người vừa đi khỏi không lâu, Giang Bằng và đồng bọn đang tìm nơi ở tốt nhất trong khu biệt thự sang trọng.

 

Bọn họ tổng cộng hai mươi hai người, thích căn nào thì cướp thẳng, đừng nói NPC, dù gặp người chơi cũng phải ngoan ngoãn nhường nhà cho họ ở, nếu không...

 

Hừ...

 

Ngay khi cả đám đang dòm ngó tìm nơi tốt nhất, thì nghe Hứa Duệ Minh đang ngồi ghế phụ lái cau mày nhìn về một điểm khác thường phía xa.

 

“Đó là gì vậy?”

 

Giang Bằng ngồi ghế lái phía sau anh ta liền nhìn theo, mắt sáng rỡ, nhanh chóng cầm bộ đàm chỉ huy: “Anh em, tất cả tiến về phía căn nhà trên cây bên phải trước mặt.”

 

Một đám người lái ba bốn chiếc xe tải nhỏ hùng hổ đỗ trước căn nhà trên cây.

 

Thấy trước nhà trên cây còn đỗ một chiếc xe địa hình giá trị không nhỏ, tên đàn em đầu trọc vội vàng chạy lên xem xét.

 

“Đại ca, bên trong không có ai.”

 

Một tên đàn em khác đơn giản thăm dò tình hình căn nhà trên cây, cũng đi đến bên xe báo cáo: “Đại ca, chất lượng căn nhà trên cây này rất chắc chắn! Chắc là nơi trú ẩn tốt khỏi gió, chỉ là không tìm thấy cửa.”

 

Giang Bằng búng điếu thuốc mới cháy được nửa, nhẹ nhàng nói: “Không tìm thấy cửa thì cưa cho tao một cái cửa, một cái nhà trên cây rách nát mà cũng không xử lý được à?”

 

“Rõ.”

 

Hứa Duệ Minh: “Anh Giang, không cần chiêu đãi trước rồi động binh sao? Lỡ trong đó có đại gia trên bảng xếp hạng thì sao?”

 

Anh ta cảm thấy người có thể mua nổi chiếc xe địa hình này trong game, hoặc thuê loại xe địa hình này, chắc chắn không phải hạng tầm thường.

 

Huống chi, một căn nhà trên cây lớn như vậy không thể là hiện tượng tự nhiên, nhất định là ai đó đã dùng đạo cụ đặc biệt tạo ra.

 

Có thể không đắc tội thì tốt nhất đừng đắc tội.

 

Giang Bằng có thể làm đại ca của nhiều người như vậy, IQ cũng không phải dạng vừa, đương nhiên hắn cũng biết Hứa Duệ Minh đang lo lắng gì.

 

Nhưng hắn có thể có tài lực lớn như vậy nuôi một đội ngũ lớn như thế, chẳng phải nhờ bắt những đại gia đơn độc trên bảng, giết người cướp của sao?

 

Địch Sương, loại tiểu thư nhà giàu dựa vào tiền tiêu vặt của gia đình, chỉ là chuyện nhỏ, mục tiêu thực sự của hắn là những đại gia đơn độc có năng lực bản thân mạnh mẽ, số lượng vàng khả quan.

 

Đại gia trong căn nhà trên cây này càng giàu, hắn càng kích động.

 

Đặc biệt là căn nhà trên cây này thậm chí không có cửa ra vào, cũng gián tiếp chứng minh người chơi bên trong căn bản không nghĩ đến việc ra ngoài nữa, vật tư gì đó càng không cần phải nói.

 

Giang Bằng càng nghĩ càng kích động, lập tức mở cửa xe nhảy xuống.

 

Nhưng ngay khi hai tên đàn em mỗi đứa cầm một cái máy cưa, khởi động xong tiến lại gần nhà trên cây chuẩn bị cưa một nhát...

 

Bỗng nhiên, những cành cây đan xen dày đặc trước mắt mọi người bỗng mọc ra từng chiếc gai nhọn.

 

Gai nhọn từ nhỏ lớn dần, như thể có thể cảm nhận được địch ý, đến tận mười centimet mới dừng lại.

 

Dị tượng như vậy trực tiếp làm cho đám Giang Bằng ngây người ra.

 

Tên đàn em đầu trọc không khỏi nuốt nước bọt, “Đại ca, cái này...”

 

Giang Bằng hồi thần lại, cũng chỉ khinh thường vứt điếu thuốc mới châm, mắng: “Ngây ra đấy làm gì, cưa đi, chỉ là mấy cành cây có gai thôi, chứ có phải thành tinh đâu, sợ cái lông!”

 

Nghe lời Giang Bằng, hai tên đàn em phụ trách cưa gỗ mới bừng tỉnh, lập tức tăng tốc độ cắt của máy cưa lên một cấp, dí sát vào tường nhà trên cây.

 

Lúc này, Khương Ấu Miên chạy nhanh xuống tầng một, chỉ nghe tiếng máy cưa chạy càng lúc càng to, tiếp theo là tiếng đàn ông chửi thề.

 

Tim Khương Ấu Miên lập tức nhảy lên tận cổ họng.

 

Má má má, đám chết tiệt này.

 

Ngay khi cô chạy ra khu vườn sau, chưa kịp mở miệng nói gì, đã nghe thấy tiếng nhắc nhở quen thuộc của hệ thống bên tai.

 

【Ting Dong——】

 

【Buff thợ khéo đã được khai thác hoàn toàn, công hiệu như sau:

 

Buff thợ khéo, thời gian 5 tiếng, sau khi kích hoạt có thể trồng nhanh các loại hoa cỏ cây cối.

 

Cây cối trồng ra không thể bị phá hủy bằng công cụ nhân tạo, khi đối mặt với địch ý sẽ kích hoạt cơ chế tự bảo vệ, kích hoạt độ bền như kim cương.

 

Lưu ý: Do nguyên lý vạn vật tương sinh tương khắc, cây cối trồng ra không thể chống lửa, sau này cũng phải đảm bảo cung cấp đủ nước và dinh dưỡng, nếu không sẽ héo úa chết đi.】

 

Bước chân Khương Ấu Miên lập tức dừng lại, nụ cười trên mặt sắp kéo đến tận mang tai.

 

“Đỉnh thật đấy.”

 

Hu hu hu cảm động quá.

 

Cây quýt nhỏ của cô có thể lợi hại như vậy, có thể địch địch, có thể chống mưa chống bão, còn có thể tán gái (tán được cô gái này)

 

Cây quýt nhỏ, mẹ yêu con.

 

Nghĩ vậy, Khương Ấu Miên lập tức thu cây gậy gỗ trong tay vào không gian, lôi ra cây gậy hành lá một mét tám của cô, chạy nhỏ đến bên tường nhà trên cây.

 

Tiếng thảo luận của mấy người đàn ông, từng chữ không lọt lọt vào tai cô.

 

“Đại ca, không được, cưa nãy giờ trên cây không hề có một vết nứt nào, ngược lại răng cưa sắp mòn hết rồi.”

 

........

 

“Cưa không được thì dùng lửa đốt!”

 

“Cưa còn không cưa nổi, đốt có ích à?”

 

“Đồ vô dụng, thử không biết sao!”

 

Khương Ấu Miên mới vội vàng lên tiếng, cắt ngang suy nghĩ của mấy người, cười nói:

 

“Đạo cụ của tôi cưa không đứt lửa không cháy, có thể chắn mưa chắn gió, các anh đừng phí công vô ích nữa.”

 

“Khách tới đều là bạn, mọi người nói một tiếng trả chút tiền thuê nhà, tôi chẳng cho các anh vào sao, cần gì phải thô lỗ như vậy.”

 

Giang Bằng vừa nghe giọng là phụ nữ, lại là giọng nữ the thé như vậy, liền nổi hứng, đẩy vệ sĩ trước mặt ra, vừa bước vào nhà trên cây vừa cười trêu chọc:

 

“Thì ra trong nhà trên cây là em gái à.”

 

“Xin lỗi xin lỗi, biết thế đã không để đàn em thô lỗ như vậy rồi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn