Chương 3: Đàn ông chỉ có đánh một trận mới chịu ngoan
“Rầm——”
Chậu bạc đầy nước bị hất đổ, Tang Niệm co chân chạy thẳng ra ngoài:
“Tạ Trầm Chu đang ở đâu?!”
Xuân Nhi ngây người một lát, tay cầm lược đuổi theo:
“Tiểu thư, người làm sao vậy?”
Tôi làm sao ư?
Tôi sắp chết rồi đây.
Tang Niệm chỉ ước thế giới sụp đổ ngay lập tức: “Anh trai tôi sao lại đánh Tạ Trầm Chu?”
“Hắn chỉ là một tên nô tài bỏ trốn, tiểu thư để mắt tới hắn đã là phúc phận tám đời của hắn rồi, thế mà hắn dám phớt lờ người, chẳng đáng đánh sao?”
Xuân Nhi tức tối nói:
“Huống hồ tối qua hắn hành hạ người ra nông nỗi ấy, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết hắn cố tình trả thù, đương nhiên phải dạy dỗ hắn một trận.”
Tang Niệm khựng lại: “… Thực ra chuyện này, cũng không phải lỗi của hắn.”
“Tiểu thư đừng bào chữa cho hắn nữa,” Xuân Nhi nói, “lòng chúng ta đều hiểu mà.”
Tang Niệm: “…”
Không, các người không hiểu!!!
*
Tiết trời xuân đang đẹp.
Cái lạnh mùa đông đã tan hẳn, gió mềm như lụa, khẽ lướt qua cành hoa, làm rơi vài cánh lê.
Tang Uẩn Linh thích hoa lê, Tang thành chủ liền trồng đầy một vườn lê, toàn những giống quý hiếm khó tìm, giờ đã nở rộ, từng chùm trắng xóa như tuyết đọng trên cành.
Mấy giọt đỏ tươi bắn lên hoa, vạch ra hai hàng lệ đỏ son trên nền trắng tinh khôi.
Mặt trời bị mây dày che khuất một lát, ánh sáng u ám, mọi thứ đều phủ sắc lạnh.
Chỉ có một người đỏ rực đến chói mắt.
Hắn bị trói hai tay treo trên cây liễu, dây thừng thô ráp cắm sâu vào da thịt, trên người không biết đã hứng bao nhiêu roi, áo mỏng rách nát, từ vết thương không ngừng nhỏ máu.
“Dám làm bẩn hoa tiểu thư yêu thích nhất?” Vệ binh hành hình quát một tiếng, roi dài vút lên, phát ra tiếng nổ chói tai.
Tang Niệm chạy tới, thấy cảnh này suýt vọt tim ra ngoài, lớn tiếng:
“Dừng tay!”
Nghe tiếng cô, mọi người vội dừng lại, cung kính hành lễ.
Tang Niệm thở hổn hển: “Thả, thả hắn xuống.”
Mọi người nhìn nhau, “Đây là lệnh của thành chủ…”
“Ta nói,” Tang Niệm cao giọng, “thả hắn xuống.”
Mọi người rốt cuộc không dám trái lời cô, luống cuống thả Tạ Trầm Chu xuống.
Tạ Trầm Chu ngã mạnh xuống đất, phun ra hai ngụm máu.
Hắn gắng sức ngẩng đầu nhìn Tang Niệm, mấy sợi tóc đen không biết dính máu hay mồ hôi lạnh bết vào má, mặt tái nhợt, đáy mắt không một tia sáng, tĩnh lặng như vực sâu.
Bốn mắt nhìn nhau, tim Tang Niệm đập thình thịch.
Không kịp nghĩ nhiều, cô vừa định xem xét vết thương của Tạ Trầm Chu, Xuân Nhi đã kéo tay cô, can: “Tiểu thư đừng lại gần, kẻo bẩn mắt người, hơn nữa vết thương của hắn đầy máu, lỡ dọa người thì sao?”
Tang Niệm giật tay ra, ngồi xuống định đỡ Tạ Trầm Chu, nhưng không tìm được chỗ da lành nào để chạm vào.
Da tróc thịt bong, chẳng qua cũng chỉ thế này thôi.
Chợt nhớ ra điều gì, cô vội lấy đan dược trong túi trữ vật ra.
“Há miệng.”
Tạ Trầm Chu quay mặt đi, ý từ chối.
Cô giải thích: “Đây không phải độc dược, là đan dược chữa thương.”
Tạ Trầm Chu vẫn không chịu.
Tang Niệm liền bóp miệng hắn nhét vào.
Đan dược vào miệng là tan, hắn không có cơ hội nhổ ra.
“Ngươi tưởng ta muốn cứu ngươi chắc?” Cô gằn giọng, “Nếu không phải thấy ngươi có chút nhan sắc, chết uổng, ta mới lười quản ngươi.”
Không ngờ, Tạ Trầm Chu không hề nổi giận.
Hắn thậm chí còn cười.
Vừa cười vừa ho ra máu.
Tang Niệm: “… Tạ Trầm Chu, anh đừng cười nữa, tôi sợ lắm.”
Bỗng nhiên, môi mỏng Tạ Trầm Chu khẽ động, phát ra âm thanh gần như không nghe thấy.
Cô vội cúi sát lại nghe.
Hắn nói:
“Chỉ tiếc, trên đời này không ai giết được ta.”
Đến nước này rồi mà miệng còn cứng.
Tang Niệm càng áy náy:
“Tôi không biết anh trai tôi lại làm thế… là chúng tôi có lỗi với anh, anh cứ yên tâm dưỡng thương, chuyện khác để sau hãy nói.”
Nói xong cô mới phát hiện, Tạ Trầm Chu đã ngất từ lúc nào.
Cô đành dặn Xuân Nhi:
“Đưa hắn xuống, dùng thuốc tốt nhất, nhất định không được để hắn chết.”
Xuân Nhi miễn cưỡng vâng lời.
Tang Niệm định đi theo, thì một vệ binh chặn cô:
“Tiểu thư, thành chủ mời người qua.”
Tang Niệm gật đầu, quay người đi về phòng sách chính viện.
Lục Lục hóa thành một con vẹt nhỏ đáp lên vai cô, ngáp một cái, đắc ý nói:
“Thế nào? Nhiệm vụ mới dễ không?”
“Ừ, dễ ẹc.” Tang Niệm mỉm cười đáp.
Nói xong, nhân lúc nó không đề phòng, cô túm nó xuống, vo tròn trong lòng bàn tay, xoa xát dữ dội.
Lục Lục hoảng sợ kêu thất thanh: “Cứu mạng! Giết gà con! Có người muốn giết con gà thông minh đáng yêu xinh đẹp!!!”
Vệ binh phía trước liên tục quay đầu lại, Tang Niệm bóp lông đuôi Lục Lục: “Im mồm, không thì tao nhổ hết bây giờ.”
Lục Lục lập tức bụm miệng, đồng thời qua hệ thống tố cáo ầm ĩ:
“Cô làm thế là sai! Đây là ngược đãi nhân viên! Tôi sẽ mách chủ thần! Cô chờ bị đày đi đào than đi!”
“Âm mười hai vạn điểm hảo cảm,” Tang Niệm cười khẩy, “đây là cái gọi là ‘đảm bảo không khó khăn gì’ của mày tối qua đấy hả?”
Lục Lục ấp úng: “Chỉ, chỉ mười hai vạn, có gì khó đâu.”
Tang Niệm lại bóp lông đuôi nó.
Lục Lục quỳ xuống ngay tắp lự:
“Em xin lỗi.”
Tang Niệm mới buông tay, nghĩ đến tương lai mù mịt của mình, không khỏi nản lòng.
“À, sao cô biết máu hắn có ích cho cô?” Nó thận trọng hỏi.
Tang Niệm chọc vào má hồng tròn tròn trên mặt nó:
“Đây chẳng phải là thiết lập viết nát trong tiểu thuyết à?”
“Chỉ cần một người có thể chất đặc biệt, thì máu hắn nhất định có đủ thứ thiết lập kỳ lạ, trên thì hàng yêu trừ ma, dưới thì xua tà tránh quỷ, rảnh rỗi còn có thể làm túi y tế di động, đại loại cái gì cũng xài được.”
Lục Lục chợt hiểu: “Phải ha.”
Đang nói chuyện, phòng sách đã tới.
Tang Niệm vừa định gõ cửa, trong phòng vọng ra giọng nam:
“Niệm Niệm đến à?”
Đây là nhũ danh của nguyên chủ, trùng với tên Tang Niệm.
Tang Niệm đáp: “Là em.”
Tiếng bước chân vội vã vang lên, cửa mở toang.
Một thanh niên cao lớn hiện ra trước mắt cô, mặc áo bào tím quý giá, ngũ quan sâu thẳm tuấn tú, khí chất nghiêm nghị sắc bén, khiến người ta không dám lại gần.
Giây tiếp theo, hắn thấy Tang Niệm, biểu cảm lập tức hiền hòa.
Thậm chí còn mang theo chút nịnh nọt khó nhận ra.
“Vào đi.”
Tang Niệm cúi đầu bước vào phòng sách.
Hắn thấy Lục Lục nhảy nhót trên vai cô, cười hỏi: “Khi nào nuôi một con vẹt thế?”
Tang Niệm ậm ừ đáp: “Mới hai hôm nay, thấy vui nên nuôi chơi.”
“Vậy vài hôm nữa anh nhờ đệ tử Ngự Thú Tông khai linh trí cho nó tu luyện, thế nó có thể ở cùng em lâu thật lâu.” Hắn nói.
Tang Niệm sợ người khác nhìn ra sơ hở, vội từ chối: “Không cần đâu, chỉ nhất thời hứng thú thôi.”
Tang thành chủ thoáng thất vọng, rồi lại ân cần:
“Trên bàn có chè ngọt em thích.”
Hắn trông chờ nhìn cô, Tang Niệm chịu không nổi, bưng lên uống một ngụm tượng trưng, thấy vị ngon, lại uống thêm ngụm nữa.
Tang thành chủ như nhận được sủng ái.
Tang Niệm nhìn trong mắt, thở dài trong lòng.
Quan hệ giữa nguyên chủ và hắn thực ra không tốt.
Mẹ sinh cô thì khó sinh mà mất, vốn cô sinh ra đã yểu, là Tang thành chủ làm anh trai không chịu bỏ cuộc, cứng rắn dùng vô số thiên tài địa bảo và linh đan diệu dược nuôi cô lớn đến thế.
Nhưng thân thể cô vẫn bị bệnh tật hành hạ quanh năm, không biết ngày nào sẽ mất mạng.
Cô oán mẹ sinh ra mình, càng hận anh trai để mình chịu khổ bao năm, nên luôn cố tình xa lánh hắn, chẳng bao giờ cho sắc mặt tốt.
Tang thành chủ tự thấy có lỗi với cô, càng ngày càng chiều chuộng.
Dù là cô đòi gả cho Tạ Trầm Chu—
kẻ trong mắt người khác chỉ là nô tài bỏ trốn.
Hắn không hài lòng cũng đành đồng ý.
Dòng suy nghĩ quay lại, Tang Niệm khuấy khuấy bát chè, muỗng ngọc chạm vào thành bát, kêu một tiếng nhẹ:
“Anh gọi em đến có chuyện muốn nói sao?”
Tang thành chủ vừa định mở miệng, bỗng biến sắc, túm lấy một góc tay áo trái cô.
“Máu ở đâu ra? Bị thương à?”
Tang Niệm liếc nhìn, thành thật đáp: “Của Tạ Trầm Chu.”
Tang thành chủ lại hiểu lầm ý cô, buông tay, nhíu mày:
“Em trách anh sai người đánh hắn?”
Tang Niệm gật đầu mơ hồ.
“Anh cũng vì tốt cho em thôi, thằng nhóc Tạ Trầm Chu đó vừa nhìn đã biết không phải loại dễ nắm.”
Tang thành chủ khuyên nhủ, “Nghe anh một câu, đàn ông chỉ có đánh một trận mới chịu ngoan, chiều chuộng vô ích thôi.”
Tang Niệm: “…”
Tư tưởng mộc mạc quá, không thể phản bác được.
