Chương 44: Xưa nay người chưa từng dỗ dành con như vậy
“Được rồi.” Cố Bạch một tay ấn đầu một đứa, mặt vô cảm, “Nếu còn đuổi nhau chơi đùa nữa, ta sẽ phạt các ngươi.”
Đuổi nhau chơi đùa???
Tang Niệm suýt thì tắc thở.
Rõ ràng cô đang lấy mạng hắn ta mà!
Thẩm Minh Triều cũng la lên:
“Sư huynh, con nhỏ thối này rõ ràng muốn lấy mạng ta! Ngươi nhất định phải phạt nó!”
“Có chuyện gì thế?”
Một nam tử mặc y phục thêu hoa, bên hông đeo ngọc sáng, thong thả bước tới.
Chính là Tống Lãm Phong, tình cờ đến kiểm tra.
Phía sau ông còn có vài vị trưởng lão, trong đó có Tứ trưởng lão vừa về sau khi đi công cán.
Cố Bạch tiến lên hành lễ, giải thích:
“Bẩm tông chủ, là Tang Niệm, cô ấy… không học được ngự kiếm.”
Tống Lãm Phung chắp tay sau lưng, nhướng mày: “Ồ?”
Tứ trưởng lão quát:
“Ngự kiếm là pháp thuật đơn giản như vậy cũng không học được? Sao nó vào được Tiêu Dao Tông?”
Bị hạch tội công khai trước mặt hiệu trưởng và chủ nhiệm, mặt Tang Niệm nóng bừng, không nhịn được nhỏ giọng biện giải:
“Thực ra con đã học được pháp thuật rồi, chỉ là nhìn không được đẹp mắt lắm thôi.”
Tứ trưởng lão nghiêm giọng: “Còn dám cãi?”
Tang Niệm không dám lên tiếng nữa.
Cố Bạch chắp tay: “Đệ tử sẽ dạy bảo sư muội thật tốt, để cô ấy sớm học được ngự kiếm.”
Tứ trưởng lão hừ mạnh một tiếng:
“Nếu ngươi dạy không được, cũng không cần phạt nó, cứ để sư tôn chính thức của nó dạy là xong, khỏi để người ta nói ra nói vào.”
Mùi thuốc súng quá nặng.
Tang Niệm không khỏi nghi ngờ, có phải Diễn Uyên từng đắc tội Tứ trưởng lão ở chỗ nào không.
Bỗng nhiên, Tống Lãm Phong khẽ cười:
“Niệm Niệm, lại đây.”
Mọi người nhường ra một lối đi, Tang Niệm bước đến trước mặt ông.
Tống Lãm Phong triệu hồi thanh kiếm bản mệnh Thanh Vân của mình, mỉm cười:
“Lên đi, ta sẽ dạy con ngự kiếm.”
Nghe câu này, mọi người đều giật mình.
Tông chủ đích thân dạy ngự kiếm, lại còn dùng kiếm của tông chủ…
Đãi ngộ như vậy, xưa nay chưa từng có ai có được.
Ngay cả đồ đệ chính thức của tông chủ là Văn Bất Ngữ khi tu luyện cũng chỉ được vài câu chỉ điểm mà thôi.
Huống chi…
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Sơ Dao ở ngoài đám đông.
“Đùng——”
Thanh trọng kiếm rơi xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục.
Sơ Dao hoàn toàn không để ý.
Cô chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Tang Niệm, mặt mày xanh mét.
Tô Tuyết Âm nắm lấy cánh tay cô, lắp bắp:
“A Dao, đừng giận…”
Không một dấu hiệu báo trước, Sơ Dao mạnh mẽ hất tay cô ra, vạch đám đông chạy thẳng đến trước mặt Tang Niệm.
Tang Niệm: “Sơ—”
Sơ Dao bất ngờ đẩy cô ra, quay mặt nhìn Tống Lãm Phong, mắt đẫm lệ:
“Tại sao?”
Tang Niệm loạng choạng mấy bước, được Cố Bạch kịp thời đỡ lấy.
Cô nhìn Sơ Dao, lại nhìn Tống Lãm Phong đang trầm mặt xuống, mặt đầy mơ hồ.
Không phải chứ… đây lại là plot twist gì nữa?
Cố Bạch thì thầm bên tai cô:
“Sơ Dao là con gái của tông chủ, phu nhân tông chủ vì khó sinh mà mất, vì vậy quan hệ cha con của họ… không mấy thân thiết.”
Tang Niệm: ?!!
Đối diện với Sơ Dao, Tống Lãm Phong hoàn toàn mất đi vẻ ôn nhu ngày thường, nghiêm giọng:
“Con theo ta.”
Sơ Dao đỏ hoe mắt đi theo.
Hai người đi đến chỗ không người.
Ve trên cây kêu từng tiếng một, xé lòng.
Sơ Dao cúi đầu, chỉ nhìn vào mũi chân mình.
Tống Lãm Phong lạnh giọng:
“Tại sao lại ức hiếp sư muội như vậy?”
“Sư muội?”
Sơ Dao bỗng ngẩng phắt mặt lên, giọng chói tai:
“Điều hối hận nhất trong đời con là đã đưa nó vào Tiêu Dao Tông, để nó thành sư muội của con!”
“Con—!”
Tống Lãm Phong giơ tay định đánh cô.
Sơ Dao không hề sợ:
“Cha đánh đi, đánh con còn hơn là làm ngơ!”
Tống Lãm Phong khựng lại, tay dừng giữa không trung.
Sơ Dao từng giọt từng giọt nước mắt rơi:
“Từ nhỏ đến lớn, cha chưa từng đối xử với con như đối xử với nó.”
“Cha chưa từng tặng con kiếm, cũng chưa từng mua cho con kẹo hồ lô hay châu chấu cỏ để dỗ con vui.”
Cô nén tiếng nấc, từng chữ từng chữ nói:
“Cha càng chưa từng như hôm nay, dùng Thanh Vân kiếm cầm tay dạy con ngự kiếm, chưa từng, một lần cũng không.”
“Nếu cha cũng đối xử với người khác như vậy, con còn có thể tự thuyết phục mình, nhưng đúng lúc nó đến, mọi thứ đều khác.”
“Con chính là ghen tị với Tang Niệm, ghen tị đến phát điên! Bởi vì dù con có cố gắng thế nào, cha cũng không thấy con!”
Nói xong, Sơ Dao ngồi xổm xuống, vùi mặt vào cánh tay nức nở.
Tống Lãm Phong im lặng.
Một lúc lâu, ông không nói một lời, rút tay về, quay người định đi.
Sơ Dao níu lấy một góc áo ông, ngước khuôn mặt đầy nước mắt, bối rối như một đứa trẻ:
“Cha, đừng đi, con sai rồi, con không nên như vậy…”
Tống Lãm Phong thở dài: “Sơ Dao, con làm ta rất thất vọng.”
Sơ Dao bỗng chốc cứng đờ.
Ông rút góc áo của mình ra, bước lớn rời đi.
Sơ Dao hồi lâu không hoàn hồn.
Một chiếc khăn tay đưa đến trước mặt cô.
Cô đờ đẫn di chuyển con ngươi, nhìn thấy người đến là ai thì nước mắt càng chảy dữ hơn.
“Cậu đến làm gì? Xem trò cười của tôi à?”
Tang Niệm vội vàng lắc đầu.
Sơ Dao đẩy tay cô ra, dùng tay áo lau mặt mạnh bạo.
Tang Niệm ngồi xổm xuống bên cạnh cô:
“Thì ra cậu đột nhiên ghét tớ là vì cha cậu à.”
Sơ Dao đỏ hoe mắt trừng cô, cố tỏ vẻ hung dữ:
“Không phải ghét, là ghen tị, tôi ghen chết cậu mất.”
Tang Niệm cười:
“Phải đó, cứ nói ra như bây giờ có phải tốt không, trước cứ giấu trong lòng hoài, khổ thân ghê.”
Sơ Dao tiếp tục trừng cô: “Nếu tôi nói ra chẳng phải trông tôi nhỏ mọn lắm sao?”
“Vốn dĩ nhỏ mọn mà.” Tang Niệm xoa đầu cô.
Sơ Dao quay đầu né tay cô, vừa định nổi khùng, Tang Niệm lại nói:
“Nhưng chúng ta đâu phải thánh nhân, ghen tị cũng tốt, nhỏ mọn cũng được, đều là chuyện thường tình của con người.”
“Cậu không ngoại lệ, tớ cũng không ngoại lệ. Nhưng cậu vì chuyện này mà cố tình nhắm vào xa lánh tớ, là cậu sai rồi.”
Sơ Dao im lặng, một lúc sau mới nói:
“Xin lỗi.”
Tang Niệm vừa xoa đầu cô vừa giải thích:
“Tông chủ chăm sóc tớ là vì mẹ tớ là sư muội của ông ấy.”
Sơ Dao ngạc nhiên: “Cái gì?”
“Chuyện này ngoài tông chủ và các trưởng lão ra không ai biết.”
Tang Niệm kể sơ qua mọi chuyện, cuối cùng nói:
“Tớ sinh ra đã không thấy mẹ, nghe anh tớ nói, bà ấy bị thương nặng, sinh tớ thì khó sinh mà mất.”
Sơ Dao lẩm bẩm:
“Mẹ tôi cũng khó sinh, họ đều nói là tôi hại chết bà ấy.”
“Cả cha… cũng nói vậy.”
Vậy nên tông chủ mới lạnh nhạt với cô ấy như vậy?
Tang Niệm lặng đi một lát, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng:
“Đây không phải lỗi của cậu.”
Sơ Dao cúi đầu: “Chính là lỗi của tôi.”
Tang Niệm nói: “Được rồi, là lỗi của cậu.”
Sơ Dao đẩy cô, tức giận: “Sao người này lại như vậy?”
Tang Niệm mặt đầy vô tội: “Cậu nhất định phải nghĩ vậy, tớ có cách gì?”
Sơ Dao nghiến răng: “Cậu an ủi tôi thêm vài câu sẽ chết à?”
Tang Niệm cong cong mày: “Vẫn ghét tớ lắm hả?”
Sơ Dao nhấn giọng: “Tôi nói rồi, là ghen tị, không phải ghét.”
Tang Niệm đổi câu hỏi: “Vậy còn ghen tị tớ không?”
Sơ Dao suy nghĩ nghiêm túc: “Ghen tị, nhưng đỡ hơn lúc nãy một chút.”
Tang Niệm gật đầu, nghiêm mặt:
“Bây giờ cậu có thể xin lỗi tớ rồi.”
Sơ Dao mở to đôi mắt đỏ hoe: “Tôi xin lỗi rồi mà.”
Tang Niệm nói:
“Lúc nãy cậu xin lỗi vì chuyện cố tình xa lánh cô lập tớ suốt thời gian qua, nhưng còn vụ vừa đẩy tớ nữa.”
Sơ Dao nói như muỗi kêu:
“Xin lỗi, lúc đó… tôi thực sự rất xin lỗi, tôi sẽ đền bù cho cậu.”
Tang Niệm cười tít mắt véo má cô:
“Biết sai mà sửa là đứa ngoan, đền bù không cần nhiều, tùy tiện cho năm trăm vạn linh thạch là được.”
Sơ Dao xù lông:
“Cậu bối phận thấp hơn tôi, phải gọi tôi là sư tỷ như A Âm.”
Tang Niệm nói: “Cậu chưa đầy mười lăm, tớ hơn cậu hai tuổi, cậu phải gọi tớ là chị.”
Sơ Dao: “Tôi không gọi!”
Tang Niệm: “Vậy tớ cũng không gọi.”
Hai người trợn mắt nhìn nhau.
Không biết ai phá vỡ trước, phụt một tiếng cười ra.
Tang Niệm huých vai cô:
“Mai nhà mới trên Cô Trúc Phong sửa xong rồi, cậu cùng Tuyết Âm và mọi người đến ăn cơm nhé.”
Sơ Dao vẻ mặt kiêu ngạo: “Xem tâm trạng tôi đã.”
Tang Niệm mặc kệ cô nói gì, dọa:
“Dám đến tay không, cho cậu đẹp mặt.”
Sơ Dao bắt đầu nổi loạn:
“Vậy tôi cứ đến tay không đấy.”
“Biết rồi, cậu nhất định sẽ đến.” Tang Niệm phủi bụi trên váy, “Tớ về tiếp tục luyện ngự kiếm đây.”
Sơ Dao: “?”
Sơ Dao: “Đê tiện!”
Tang Niệm quay lưng vẫy tay với cô:
“Cảm ơn khen.”
