Chương 70: Ai cũng thích Tiêu Trần, nhưng em chỉ thích Tạ Trầm Chu
Mấy mỹ nhân xung quanh đồng loạt cười:
- Tiểu muội muội, ở đây không có tiểu sư tỷ của em đâu.
Tô Tuyết Âm càng sợ hãi, không kìm được mà đỏ hoe vành mắt:
- Nơi này không phải Lưu Tuyền Các sao?
Chàng thanh niên khẽ cười một tiếng:
- Đây là Thanh Tuyền Các.
Tô Tuyết Âm ngốc nghếch “à” một tiếng.
Hắn cong ngón tay khẽ cạo sống mũi cô, nói:
- Ra khỏi cửa rẽ tay trái, phòng thứ hai, tiểu sư tỷ của em có thể ở đó.
Tô Tuyết Âm bò dậy từ dưới đất, nhanh chân bước về phía cửa.
Dưới chân như giẫm phải bông, mềm nhũn, chẳng có cảm giác chân thực.
Sắp mở cửa, cô quay đầu hỏi:
- Anh tên gì vậy?
Mỹ nhân nam nữ khó phân biệt nháy mắt với cô, hoa tai mã não trên dái tai khẽ đung đưa, lấp lánh một tia sáng rực rỡ.
- Nguyệt Hy.
Tô Tuyết Âm cúi đầu, khẽ mím môi cười:
- Em tên Tô Tuyết Âm, là đệ tử của Tiêu Dao Tông.
Nói xong, cô nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
Cánh cửa khép lại, tiếng nhạc lại vang lên.
Mấy mỹ nhân dựa vào hương kỷ, giận dỗi:
- Sao cố ý trêu chọc tiểu muội muội người ta thế?
Nhạc Thanh Hy liếc nhìn phía cửa, xoay cây tiêu trúc trong tay, khẽ cười:
- Dễ thương ghê.
Lưu Tuyền Các.
Tô Tuyết Âm đẩy cửa vào, khi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc bên trong, cô thở phào nhẹ nhõm.
- Sao giờ mới tới? - Sơ Dao nói.
Cô chào Tang Kỳ Ngôn, ngồi xuống cạnh Sơ Dao, theo bản năng giấu chuyện vừa rồi, ậm ừ đáp:
- Không có gì, chỉ là đi nhầm phòng thôi.
Thẩm Minh Triều như phát hiện ra điều gì đó ghê gớm, lạ lùng:
- Mặt cậu đỏ quá, có phải bôi son phấn rồi không?
Tô Tuyết Âm lấy mu bàn tay sờ thử, quả nhiên nóng hổi.
Mặt cô lập tức càng đỏ thêm mấy phần:
- Không, không có gì, chỉ là chạy mệt quá thôi.
- Chạy gấp vậy làm gì, - Tang Niệm rót cho cô một cốc nước, - cũng có thiếu chốc lát nào đâu.
Tô Tuyết Âm ngượng ngùng đáp:
- Em không muốn để mọi người chờ em mà đói bụng.
- Lo lắng của em thừa rồi, - Tang Niệm chỉ chỉ Thẩm Minh Triều, - tên này ăn bánh ngọt gần hết hai lượt rồi kìa.
Thẩm Minh Triều chột dạ:
- Có đâu, ta chỉ nếm thử mùi vị thôi mà.
Phía bên kia, Tang Kỳ Ngôn dặn dò thị nữ:
- Đã đông đủ rồi, dọn lên đi.
Thị nữ vâng lời lui ra.
Chẳng mấy chốc, thức ăn được bưng lên như nước chảy, bày đầy bàn.
Mùi thơm lạ lùng xông vào mũi.
Tạ Trầm Chu chủ động đứng dậy rót rượu cho Tang Kỳ Ngôn, thần sắc hơi lúng túng.
Tang Kỳ Ngôn chẳng thèm nhìn chén rượu đó, cười mời Văn Bất Ngữ và mấy người:
- Mọi người cứ dùng đũa đi, ăn lúc còn nóng.
Thẩm Minh Triều nóng lòng không chờ nổi gắp một miếng dưa chuột:
- Không hổ là dưa chuột trộn một vạn linh thạch một đĩa, nhìn đã khác hẳn dưa chuột bình thường rồi.
Thị nữ bưng món ăn vừa ngượng vừa lịch sự nhắc nhở:
- Thiếu hiệp, cái này dùng để trang trí thôi ạ.
Thẩm Minh Triều tay đũa buông lỏng, miếng dưa chuột lại rơi vào bát.
Sơ Dao bên cạnh cười ầm lên.
Thẩm Minh Triều đỏ bừng mặt:
- Có gì đáng cười chứ, không được cười!
Sơ Dao nói:
- Ta có nói là cười ngươi đâu.
Thẩm Minh Triều nghiến răng nghiến lợi:
- Tuy miệng ngươi không nói, nhưng ánh mắt ngươi đã bán đứng ngươi rồi.
Sơ Dao bắt đầu nhắm mắt cười.
Thẩm Minh Triều: (-᷅_-᷄)?
Thẩm Minh Triều nổi khùng, xắn tay áo:
- Ngươi cố tình chơi chữ với ta đúng không?
Tang Niệm nói:
- Đừng cãi nhau nữa, hôm nay, chúng ta sở dĩ tụ họp ở đây…
Lời chưa dứt, ngoài cửa sổ nở rộ vô số pháo hoa rực rỡ, chiếm trọn cả màn đêm.
Hai người vừa cãi nhau xong đồng loạt chạy tới bên cửa sổ.
Họ nằm dài bên cửa, ngước đầu nhìn lên bầu trời:
- Oa.
Những người khác cũng bỏ đũa đi tới.
Văn Bất Ngữ nói:
- Vẫn thường nghe nói pháo hoa của Lầu Xuy Mộng là một trong những cảnh đẹp của Ngọc Kinh, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tang Niệm cũng nói:
- Đẹp thật.
Cô theo bản năng tìm Tạ Trầm Chu, nhưng không thấy bóng dáng anh đâu.
Thị nữ bên cạnh nói:
- Vị thiếu hiệp đó vừa ra ngoài rồi, trông có vẻ không vui lắm.
Tang Niệm nói cảm ơn, ra cửa đi tìm Tạ Trầm Chu.
Cô bước ra hành lang, men theo một con đường đến một cái sân thượng không lớn không nhỏ.
Tạ Trầm Chu quả nhiên ở đó.
Anh dựa lưng vào lan can, một tay gác lên trên, cũng đang ngước nhìn pháo hoa.
Ánh sáng và bóng tối hỗn loạn, hàng lông mi thon dài của thiếu niên đổ xuống một vùng bóng nhỏ dưới đáy mắt, theo pháo hoa nở mà khẽ lay động.
Nơi này chỉ có một mình anh.
Trên đầu là pháo hoa đầy trời, dưới chân là vũ trường uyển chuyển du dương như không bao giờ ngừng nghỉ.
Nhưng xung quanh anh chỉ có vài ngọn đèn cô đơn lẻ loi, như bị cách ly ở một thế giới khác.
Tang Niệm bước chân khựng lại.
Tạ Trầm Chu nghe tiếng động, lơ đãng liếc qua.
Thấy là cô, đuôi mày anh vương ba phần cười:
- Lại đây.
Tang Niệm bước đến bên anh:
- Sao anh một mình ở đây? Ăn no rồi hả?
Tạ Trầm Chu xích lại gần cô, vai kề vai, lười biếng đáp:
- Ăn no rồi.
Tang Niệm dùng ngón tay chọc chọc anh:
- Anh còn chưa trả lời câu hỏi trước đó.
Tạ Trầm Chu cụp mắt xuống, hồi lâu mới mở miệng:
- Anh trai em không thích anh.
Tang Niệm nói một cách uyển chuyển:
- Có phải ngày đầu tiên anh biết chuyện này đâu, bây giờ mới buồn, có hơi muộn không?
Lại một hồi lâu, Tạ Trầm Chu khẽ nói:
- Anh tưởng, chỉ cần anh giống Tiêu Trần, thì anh ấy sẽ thích anh, chấp nhận anh.
- Dù sao thì—
Anh nhìn Tang Niệm, con ngươi vừa đen vừa sáng:
- Ai cũng thích Tiêu Trần, phải không?
Tang Niệm chợt hiểu ra.
— Anh tưởng mọi người đều thích Tiêu Trần, nên chỉ cần mình học theo cách ăn mặc của Tiêu Trần, thì cũng sẽ được người khác thích.
Tạ Trầm Chu vẫn đang chờ câu trả lời của cô, đôi mắt đẹp đẽ cố chấp nhìn cô, không chịu rời đi.
Cô thở dài, đưa tay ôm lấy anh.
- Tạ Trầm Chu chính là Tạ Trầm Chu, không cần phải trở thành bất kỳ ai khác.
Tạ Trầm Chu:
- Nhưng mà—
Tang Niệm nói:
- Ai cũng thích Tiêu Trần, nhưng em chỉ thích Tạ Trầm Chu.
Giọng Tạ Trầm Chu im bặt.
Chùm pháo hoa cuối cùng tan ra, như vô số ngôi sao trượt xuống màn đêm.
Tiếng ca bay xa, thế giới lặng im.
Anh hồi lâu chưa kịp hoàn hồn.
Tang Niệm ôm lấy mặt anh, nhào nặn mặt anh thành đủ mọi hình dạng:
- Không được không vui nữa, theo em về ăn cơm.
Giọng Tạ Trầm Chu hơi khàn:
- Anh trai em bảo em bỏ anh…
- Tai anh thính thật đấy, vậy mà cũng nghe được, - Tang Niệm buồn cười, - anh ấy bảo bỏ là em bỏ chắc?
- Em mới không nghe lời anh ấy đâu, - cô nói, - kết hôn với anh là em chứ có phải anh ấy đâu, anh ấy không hiểu cái tốt của anh, em hiểu.
Trong khoảnh khắc đó, suýt nữa Tạ Trầm Chu muốn nói hết tất cả với cô:
- Anh không tốt, anh từng…
Chưa để anh nói hết, Tang Niệm đắc ý nói:
- Anh thấy chưa, đến cả anh cũng không hiểu cái tốt của anh, mà em hiểu, em giỏi thật đấy.
Tạ Trầm Chu hoàn toàn không nói nên lời.
Tang Niệm vỗ vỗ mặt anh, mày cong mắt cong:
- Xong rồi, đi thôi, chúng ta không về nữa họ sẽ lo đấy.
Anh nắm lấy tay cô, hơi dùng lực, kéo cô trở lại, lòng bàn tay nóng hổi.
Tang Niệm khó hiểu:
- Sao vậy?
Giọng thiếu niên nhẹ như một sợi chỉ mảnh, vừa thốt ra đã tan trong gió:
- Niệm Niệm.
Tang Niệm:
- Hửm?
Anh nhìn chăm chú vào đôi môi đỏ mọng căng mọng của cô, hàng mi run rẩy dữ dội, từ từ từng chút một kề sát cô.
- Anh muốn…
- Tụi nó nhất định ở chỗ này, năm khối linh thạch, cược không?
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên ầm ĩ.
Tang Niệm giật mình, trong lòng mơ hồ chột dạ, mạnh mẽ đẩy Tạ Trầm Chu ra, xoay người với tốc độ ánh sáng.
Ở lối vào sân thượng, Thẩm Minh Triều bốn người ôm hộp pháo hoa bước nhanh tới, thấy cô, liền trách móc:
- Tìm được góc ngắm cảnh đẹp thế này, mà các người lại lén lút ở đây ngắm, cũng không nói với tụi này một tiếng.
Tang Niệm cười gượng:
- Ha ha, tụi này cũng vừa tới thôi.
Tô Tuyết Âm liếc nhìn phía sau cô, khó hiểu:
- Tạ sư đệ sao lại ngồi dưới đất thế? Đứng mỏi chân rồi hả?
Trong lòng Tang Niệm lộp bộp một tiếng.
Dưới đất, Tạ Trầm Chu bị cô đẩy ngã đang xoa xoa cánh tay, ánh mắt u oán.
Tang Niệm vội kéo anh dậy, nhỏ giọng nói:
- Xin lỗi, vừa nãy em ra tay hơi mạnh.
Tạ Trầm Chu lắc đầu với cô, rồi đưa mắt nhìn về phía Thẩm Minh Triều và mấy người, mặt không cảm xúc.
Thẩm Minh Triều chợt xoa xoa cánh tay:
- Lạ nhỉ, sao ta cảm thấy có một luồng sát khí lờ mờ thế nào ấy?
Sơ Dao cảnh giác:
- Ta cũng cảm nhận được.
Tô Tuyết Âm sợ hãi:
- Có phải có người muốn ám sát chúng ta không? Tà tu? Hay ma đầu?
Văn Bất Ngữ: “…
Văn Bất Ngữ nhìn Tạ Trầm Chu, tiếp tục động đất đồng tử.
