Chương 51: Giỏi quá
Tư Kỳ đứng giữa một đám xác sống lem luốc.
Mặt cậu ta tái nhợt, gầy gò, đôi mắt trong veo ngây thơ đến đau lòng.
“An Nhan.”
Tư Kỳ đi thẳng tới, giơ tay định ôm An Nhan.
Tư Lệ nhanh hơn một bước, lao vào lòng Tư Kỳ.
“Anh, em nhớ anh lắm! Hu hu hu, em tưởng không bao giờ gặp lại anh nữa!”
“Đừng đụng vào tôi!”
Tư Kỳ nhăn mặt ghét bỏ, một tay đẩy Tư Lệ ra: “Bẩn chết đi được!”
Tư Lệ sững sờ, nước mắt lưng tròng: “Anh, em là Tư Lệ, là em gái anh mà!”
“Em gái gì? Tôi có quen cô đâu!”
Giọng Tư Kỳ lạnh tanh.
Tư Lệ không kìm được nữa, quay lại ôm chặt An Nhan khóc nức nở.
“An Nhan, anh trai tôi bị sao vậy? Hu hu hu, sao anh ấy không nhận ra tôi nữa?”
“Tôi đã nói với cô rồi, hiện giờ cậu ấy không ổn định, đợi ít hôm nữa nhất định sẽ nhớ ra cô thôi.”
An Nhan hơi sốt ruột liếc ra sau: “Chúng ta đi nhanh lên, để người nhà họ Thiên Đại đuổi kịp thì phiền phức lắm.”
*
Trong phòng.
Thiên Đại Khâu Dã cầm chìa khóa, cắm mãi không lọt.
Hoắc Cận kiếm được một cái rựa: “Ngài Khâu Dã, thử cái này đi.”
“Vô ích, còng thép của ASP, trừ khi có chìa khóa, không thì không tài nào mở được.”
Thiên Đại Khâu Dã nhìn Hoắc Cận.
“Cậu đi đem An Nhan về đây cho tôi, nói với cô ta chỉ cần giao chìa khóa, tôi có thể tha cô ta một mạng.”
“Vâng!”
Hoắc Cận đuổi ra hành lang, vừa lúc thấy An Nhan cùng Tư Kỳ lên thang máy rời đi.
Ký ức trong đầu hắn lại loạn cào cào.
Tư Kỳ không phải là Thi Vương à?
Sao hắn ta lại đi với An Nhan?
Hoắc Cận không kịp nghĩ nhiều, vội đuổi theo: “Chờ đã.”
Cửa thang máy từ từ khép lại trước mắt hắn.
Hoắc Cận ấn điên cuồng nút xuống, hy vọng cửa mở lại.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Hắn đành chạy sang thang máy khác.
Ting!
Cửa thang máy mở ra.
Mười mấy con xác sống bước ra.
Hoắc Cận không hiểu sao xác sống lại biết đi thang máy.
Hắn chỉ biết rằng cửa vừa mở, mùi thối kinh tởm đã xông vào khiến hắn muốn nôn.
Mùi máu thịt trên người hắn làm lũ xác sống phấn khích điên cuồng.
Chúng giơ móng vuốt sắc nhọn ra...
“Đệt!”
Hoắc Cận rút súng lục, bùm bùm hai phát vào con xác sống trước mặt.
Xác sống trên hành lang mỗi lúc một đông.
Hoắc Cận đành phải lùi vào phòng: “Ngài Khâu Dã, chúng ta mau đi thôi, không đi thì không kịp.”
“Đi?”
Thiên Đại Khâu Dã gầm lên: “Anh tôi còn ở đây, cậi bảo tôi đi thế nào?”
Hoắc Cận nhìn quanh, lại nhặt cây rựa lên: “Không mở được còng thì chặt tay luôn!”
“??”
Thiên Đại Khâu Dã trợn mắt: “Cậu bảo tôi chặt tay anh tôi à?”
Hoắc Cận gật đầu: “Mất một tay còn hơn mất mạng!”
Xác sống đang cào cấu cửa.
Tình hình gấp rút, không đi thật sự không kịp.
Thiên Đại Khâu Dã không do dự nữa, cầm rựa sắc, chém thẳng vào cổ tay Thiên Đại Mộc Tài.
“Úi — !”
Thiên Đại Mộc Tài bị đau đớn đánh thức: “Khâu Dã? Mày, mày làm cái quái gì thế? Mày muốn giết tao à??”
“Anh, anh nhịn một chút!”
Thiên Đại Khâu Dã đã làm thì làm cho tới, giơ tay chém thêm một nhát nữa.
Rựa rất sắc.
Sức hắn cũng lớn.
Nhát này xuống, Thiên Đại Mộc Tài cuối cùng đã thoát khỏi cái còng chết tiệt kia.
Gần như cùng lúc, cửa phòng bị xác sống phá tung.
Mười mấy con xác sống ùa vào.
Hoắc Cận không do dự, giơ súng bắn tỉa.
Một phát một con.
Như bắn dưa hấu, phát nào cũng trúng đầu.
Trong lúc bắn hạ xác sống, lòng Hoắc Cận lại bắt đầu ngẫm nghĩ.
Hiện tại hắn chỉ là một du học sinh bình thường, căn bản chưa biết bắn súng.
Sau khi tận thế đến, Thiên Đại Mộc Tài thành lập Liên minh Tinh anh, hắn mới bắt đầu học bắn và chiến đấu.
Nếu những trải nghiệm kia thật sự là một giấc mơ, thì bản lĩnh bắn súng chuẩn xác này từ đâu mà ra?
Như vậy, mười năm tận thế không phải là mơ.
Hắn thực sự được trọng sinh!
Trọng sinh tốt!
Trọng sinh có nghĩa là những chuyện xảy ra sau này hắn đều biết trước.
Kiếp này, hắn nhất định sẽ nắm bắt thật tốt, không để lại tiếc nuối.
Thiên Đại Khâu Dã đỡ Thiên Đại Mộc Tài, dưới sự yểm hộ của Hoắc Cận, đi tới thang máy.
Còn Hoắc Cận sau khi hạ được hơn chục con xác sống, đứng ngây ra.
Thiên Đại Khâu Dã giục.
“Hoắc Cận, còn đứng ngẩn ra đấy làm gì? Đi mau!”
“Vâng!”
Hoắc Cận bừng tỉnh, theo họ vào thang máy.
Tên Thiên Đại Mộc Tài vừa béo vừa ngu lúc này cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút: “Tư Lệ đâu? An Nhan đâu? Bọn chúng ở đâu?”
Thiên Đại Khâu Dã bực mình: “Anh đã thế này rồi còn nhớ tới hai con đàn bà đê tiện đó?”
“Chúng không phải đê tiện, là phụ nữ mà anh để mắt tới.”
Cổ tay Thiên Đại Mộc Tài nhỏ máu không ngừng.
Mùi máu làm lũ xác sống phấn khích tột độ.
Vừa bước ra khỏi thang máy, đã có vô số xác sống từ bốn phương tám hướng ùa tới.
Hoắc Cận dần chống đỡ không nổi: “Ngài Thiên Đại, hai ngài mau đi đi.”
“Được!”
Thiên Đại Mộc Tài và Thiên Đại Khâu Dã đều có chút nhìn Hoắc Cận bằng con mắt khác.
Không ngờ trong lúc nguy cấp thế này, Bảo Bỉ dẫn người đứng xa xa hả hê nhìn họ bị xác sống vây hãm, còn lũ lính đánh thuê họ nuôi thì trốn đằng xa chẳng muốn lại gần.
Chỉ có Hoắc Cận liều mạng bảo vệ họ.
Người trung thành như vậy, xứng đáng để gia tộc Thiên Đại trọng dụng.
Thiên Đại Khâu Dã nhìn mấy tên lính đánh thuê đang trốn xa, lớn tiếng: “Qua mà giúp! Hạ một con xác sống, tôi thưởng một trăm đô la!”
Đám lính đánh thuê không nhúc nhích.
Thiên Đại Khâu Dã lại nói: “Một nghìn đô la!”
Lính đánh thuê vẫn bất động, thậm chí có kẻ còn lộ vẻ khinh thường.
Thiên Đại Khâu Dã chửi: “Mấy người khốn kiếp, một vạn…”
“Vô ích thôi.”
Thiên Đại Mộc Tài yếu ớt xua tay: “Tiền không có tác dụng đâu. Nói với họ, hạ một con xác sống, thưởng một lon bia!”
“Anh tôi nói rồi, chỉ cần các người hạ một con xác sống, chúng tôi sẽ thưởng một lon bia.”
Thiên Đại Khâu Dã vừa dứt lời, con xác sống bên cạnh hắn đã bị bắn tan đầu.
Người bắn súng là một lính đánh thuê người Tung Của, tên Lý Chí.
Lý Chí có thân hình cường tráng, ngũ quan cương nghị, tóc đen da vàng nổi bật trong đám lính đánh thuê.
Anh ta giơ súng bắn con xác sống gần Thiên Đại Khâu Dã nhất, giơ tay hô to: “Một lon bia!”
Thiên Đại Khâu Dã đáp ngay: “Có có có! Các người nhớ đếm số, lúc thoát nạn tôi sẽ trả một thể.”
Đoàng!
Đoàng đoàng đoàng!
Dưới sự dẫn dắt của Lý Chí, lính đánh thuê giơ vũ khí lên, giúp Thiên Đại Mộc Tài và Thiên Đại Khâu Dã mở một con đường máu giữa đám xác sống.
Nhờ họ, áp lực trên vai Hoắc Cận cũng giảm đi nhiều.
Bọn họ yểm trợ lẫn nhau, tiến về bãi đỗ xe ngầm.
Bãi đỗ xe ngầm.
Đang hỗn chiến.
Lý Đại Tráng và Đinh Ngao đã giết không ít xác sống.
Gặp xác sống có dị năng, Lý Đại Tráng sẽ dưới sự che chở của Đinh Ngao, chạy tới dùng dao găm moi óc xác sống, lấy tinh hạch.
Còn Khâu Linh Nhi trốn trong góc run rẩy.
“Hu hu, xác sống tới rồi, bố mẹ ơi, Linh Nhi sợ lắm, mau giúp con đuổi xác sống đi, hu hu, Linh Nhi sợ quá…”
“...”
Lý Khôi thức tỉnh dị năng kim loại, sức mạnh tăng vọt, một quyền đập nát đầu một con xác sống.
Khâu Linh Nhi vui vẻ vỗ tay: “Giỏi quá! Bố giỏi quá!”
Lại một con xác sống từ bên cạnh xông tới.
Chung Bình sau khi mất tay, Khâu Linh Nhi đã nhờ An Nhan lắp cho bà ta một đôi tay máy kim loại linh hoạt.
Thấy xác sống tới, Chung Bình vốn cũng là xác sống lao thẳng vào.
Phốc —!
Móng vuốt kim loại sắc nhọn cắm vào đầu xác sống, máu đen bắn ra hơn ba thước.
Khâu Linh Nhi nhảy cẫng lên vui sướng.
“Oa, mẹ cũng giỏi ghê, có bố mẹ bảo vệ, Linh Nhi chẳng sợ chút nào hết.”
“...”
Chung Bình và Lý Khôi đã hoàn toàn dị hóa, chẳng nghe hiểu cô nói gì.
Nhưng quãng thời gian bị thuần phục này khiến họ lờ mờ hiểu, nếu không làm theo lời Khâu Linh Nhi, họ sẽ bị đánh đòn không thương tiếc.
Khâu Linh Nhi bảo họ bảo vệ cô, họ tuyệt đối không để đám xác sống có cơ hội tới gần.
Chớp mắt, lại mấy con xác sống chết dưới tay họ.
Khâu Linh Nhi cười hạnh phúc: “Bố mẹ à, Linh Nhi yêu bố mẹ lắm, có bố mẹ ở đây, Linh Nhi sẽ không bị xác sống ăn thịt.”
Đang cười, tự nhiên cô lại òa khóc.
