Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Thi Vương Cao Lãnh Và Hai Bảo Bối Biến Dị > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58 có bản audio.

Chương 58: Tử Thần

 

Mấy người đàn ông đồng loạt quay người nhìn cô: “Đại tỷ.”

 

Một tên có vết sẹo dao trên mặt cười đặc biệt niềm nở: “Đại tỷ, hôm nay các chị đi công viên chơi à? Để tụi em bảo vệ chị nhé?”

 

“Không cần.”

 

An Nhan thấy Đường Tư và Tiểu Vân Hy bình an vô sự, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Cô nhìn mấy người đàn ông này.

 

Theo lý, cô giết Á Đức Hãn và Ba Luân, Bảo Bỉ và anh em của hắn hẳn phải căm cô thấu xương mới đúng.

 

Thế nhưng từng tên một sắc mặt bình thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Họ càng như vậy, An Nhan càng cảm thấy có vấn đề.

 

Tiểu Vân Hy chạy đến ôm chân An Nhan.

 

“Chị An Nhan, chú Ba Đốn nói trong công viên ngoài vòng quay ngựa gỗ ra còn có tàu điện đụng nhau và xe lửa nhỏ chạy trên đường ray, chúng ta mau đi chơi đi.”

 

“Được.”

 

An Nhan nắm tay Tiểu Vân Hy đi về phía cổng lớn.

 

Cửa vừa mở.

 

Luồng khí nóng phả vào mặt cùng với mùi tanh hôi của thây ma xông lên khiến người ta buồn nôn.

 

Từng đám thây ma tụ tập trước cổng.

 

Cảm nhận được khí tức của vua thây ma, đám thây ma đều tiến lại gần phía Tư Kỳ.

 

Tiểu Hồng và Tiểu Lam rũ rũ thân mình, xiêu vẹo đi ở phía trước nhất.

 

Tiểu Hồng móc thức ăn giấu kín ra đưa cho Tư Kỳ: “…”

 

Tiểu Lam cũng xòe hai tay ra: “…”

 

Là thịt.

 

Bọn chúng không nỡ ăn, đặc biệt dành cho Tư Kỳ.

 

Chẳng mấy chốc, Tiểu Hoàng, Tiểu Bạch, Tiểu Hắc, Tiểu Thanh cũng đều vây lại, tranh nhau dâng lên trước mặt Tư Kỳ những thứ chúng cho là ngon nhất, như dâng bảo vật.

 

Tư Kỳ đã từ chối chúng vô số lần.

 

Thế nhưng lần nào chúng có đồ ngon, vẫn để lại phần tốt nhất cho hắn.

 

Mặc kệ hắn có chịu nổi cái kích thích máu me và mùi thối rữa kinh tởm này hay không.

 

Tư Kỳ phát hiện, khi đám thây ma kéo tới, An Nhan đã dẫn Đường Tư mẹ con trốn ra chỗ xa rồi.

 

Hắn liên tục xua tay với Tiểu Hồng Tiểu Lam: “Tôi không ăn, các người mau đi, đi xa ra.”

 

Bị hắn từ chối, lũ thây ma đều buông tay xuống, cúi đầu, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên tay.

 

Dù mặt mũi chúng đã biến dạng, máu thịt lẫn lộn, Tư Kỳ vẫn cảm nhận được sự thất vọng và đau buồn của chúng.

 

Thời gian ở bệnh viện, ngày nào Tư Kỳ cũng dẫn chúng ra ngoài săn mồi.

 

Bên ngoài có người chuyên săn giết thây ma thức tỉnh dị năng, nghe nói một viên hạch dị năng thây ma có thể đổi được một thùng mì ăn liền và một cây xúc xích.

 

Tư Kỳ dẫn Tiểu Hồng Tiểu Lam chúng thoát hiểm mấy lần.

 

Kéo theo hắn càng ngày càng nhiều.

 

Chúng tụ tập ở đây, hy vọng hắn có thể dẫn chúng tiếp tục đi tìm đồ ăn.

 

Thế nhưng hắn càng muốn đi cùng An Nhan ngồi vòng quay ngựa gỗ hơn.

 

An Nhan đứng bên cạnh xem một lát, không nhịn được nói: “Tư Kỳ, hôm nay anh dẫn chúng đi tìm đồ ăn đi?”

 

Tư Kỳ nói: “Nhưng tôi muốn ngồi vòng quay ngựa gỗ.”

 

“Anh dắt theo thây ma như vậy sẽ dọa Vân Hy mất, ngày mai tôi dẫn anh đi chơi riêng có được không?”

 

“Chỉ hai chúng ta thôi sao?”

 

“Ừ, ngày mai chỉ có hai chúng ta, tôi cùng anh ngồi vòng quay ngựa gỗ, còn cùng anh chơi tàu điện đụng nhau và đu quay.”

 

“Vậy được.”

 

Tư Kỳ nghĩ đến ngày mai có thể ở riêng với An Nhan, trong lòng rất vui.

 

*

 

Trong công viên không một bóng người.

 

Cỏ cây bị phơi héo úa vàng.

 

Con đường lát sỏi tràn ngập vết máu đen thui, dưới ánh mặt trời tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

 

Vừa nãy Tiểu Vân Hy còn ồn ào đòi đến công viên.

 

Đến công viên thật rồi, lại chẳng thể vui nổi.

 

Trong ký ức của cô bé, công viên có đủ loại hoa sặc sỡ, có kẹo đủ vị, và có thật nhiều bạn nhỏ.

 

Hiện thực lại là chẳng có một bông hoa, chẳng có một đứa trẻ.

 

Bên vòng quay ngựa gỗ càng không một bóng người.

 

An Nhan bỏ mấy đồng xu vào khe, vòng quay ngựa gỗ từ từ khởi động.

 

Bài hát thiếu nhi ngây thơ trong trẻo vang lên.

 

“Bố của bố gọi là gì, bố của bố gọi là ông nội, mẹ của bố gọi là gì? Mẹ của bố gọi là bà nội…”

 

“Oa, mẹ ơi nhìn kìa, con bay lên rồi.”

 

Tiểu Vân Hy ngồi trên chú ngựa nhỏ, dang rộng hai tay, khuôn mặt non nớt lộ ra nụ cười vui sướng.

 

Đường Tư cũng ngồi lên.

 

An Nhan nhớ đến rất rất lâu trước đây, cô cùng mẹ đi chơi khu vui chơi, ở đó những chiếc xe lắc lư cũng hát bài bố của bố gọi là gì…

 

Cô không khỏi lấy điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc vui vẻ hiếm hoi của hai mẹ con Đường Tư.

 

Phía sau đột nhiên có tiếng động lạ xào xạc.

 

An Nhan cảnh giác quay người.

 

Một đám thây ma không biết từ đâu chui ra, đang tiến về phía họ vây lại.

 

An Nhan căng thẳng: “Đường Tư, nhanh, mau chạy!”

 

“Hả?”

 

Đường Tư cũng phát hiện ra đám thây ma đang đến gần.

 

Thế nhưng con ngựa gỗ cô đang ngồi cứ xoay không ngừng, còn Tiểu Vân Hy ở bên con ngựa đối diện.

 

An Nhan đành chạy qua ôm lấy Tiểu Vân Hy, rồi nắm tay Đường Tư, tập trung ý niệm…

 

Cảm giác không gian vặn vẹo quen thuộc không hề xuất hiện.

 

Vào giây phút mấu chốt, dị năng thuấn di của cô lại không linh nữa rồi.

 

“Chị An Nhan, em sợ.”

 

“Đừng sợ, đừng sợ.”

 

An Nhan ôm chặt Tiểu Vân Hy.

 

Thây ma càng lúc càng nhiều, càng lúc càng gần.

 

An Nhan đành giao Tiểu Vân Hy cho Đường Tư: “Cây dùi cui điện chị đưa em đâu rồi? Thây ma đến thì em dùng nó điện chúng, biết chưa?”

 

“Biết rồi.”

 

Đường Tư căng thẳng đến mặt trắng bệch: “Chị bảo hôm nay không nên ra ngoài mà…”

 

“Đều lúc nào rồi, chị còn nói những điều này?”

 

An Nhan móc súng lục ra, nhắm vào con thây ma phía trước nhất rồi bóp cò.

 

Tiếng súng sẽ dẫn đến càng nhiều thây ma.

 

Nhưng bây giờ cô cũng không quản được nhiều thế nữa.

 

Đoàng!

 

Một viên đạn, đột nhiên từ bên hông bay về phía An Nhan.

 

An Nhan vội vàng né sang bên.

 

Nhưng vẫn chậm một bước.

 

Viên đạn nóng hổi sượt qua má cô.

 

Một vệt máu tươi hiện ra trên gương mặt trắng ngần thanh tú của cô.

 

An Nhan quay người nhìn về phía viên đạn bay tới, kinh ngạc: “Ba Đốn?”

 

Ba Đốn vẻ mặt hung ác: “Con mụ khốn, tới giờ lên đường của mày rồi!”

 

Mấy người đàn ông bên cạnh Ba Đốn cũng giơ súng lên: “Đại tỷ, lên đường bình an nhé.”

 

An Nhan da đầu tê dại: “Thây ma là do các người dẫn tới?”

 

“Không sai.”

 

Ba Đốn cười lạnh đầy khát máu: “Mày giết anh em tốt nhất của tụi tao, tụi tao cũng phải giết mày để đền mạng!”

 

Họ chĩa họng súng vào An Nhan, đồng thời bóp cò.

 

Đoàng đoàng đoàng!

 

An Nhan theo bản năng lăn sát đất né sang bên.

 

Nhưng dù thân thủ tốt đến đâu, cô cũng không thể tránh cùng lúc năm sáu viên đạn.

 

Cô trúng một phát vào vai.

 

Cẳng chân trái cũng bị đạn xuyên thủng.

 

Gần như cùng lúc, đạn của cô cũng bắn nổ đầu hai người đàn ông đối diện.

 

An Nhan vừa mới đứng dậy từ mặt đất, bên cạnh Tiểu Vân Hy đột nhiên sợ hãi kêu lên: “Chị An Nhan, cứu mạng.”

 

An Nhan quay đầu nhìn qua.

 

Chỉ thấy mấy con thây ma đang vây quanh hai mẹ con Đường Tư.

 

Đường Tư dùng dùi cui điện trong tay đánh ngã con thây ma phía trước, phía sau lại có thêm nhiều con thây ma vây lại.

 

Tiểu Vân Hy trong lòng ôm chặt đôi tai dài màu hồng An Nhan tặng, đôi mắt đen tràn đầy kinh hoàng: “Chị An Nhan, cứu mạng!”

 

An Nhan vội giơ súng, bắn chết mấy con thây ma bên cạnh hai mẹ con Đường Tư: “Chạy mau!”

 

Đường Tư ôm Tiểu Vân Hy, co giò chạy ra ngoài.

 

An Nhan núp sau một tảng đá cảnh lớn, cầm súng bắn thây ma, giúp hai mẹ con Đường Tư thoát kh nạn.

 

Đúng lúc này, một họng súng đen ngòm đột nhiên kề vào gáy cô.

 

Giọng Ba Đốn lạnh lẽo như thần chết giáng lâm: “Nhận mệnh đi, Đại tỷ.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn