Chương 64: Miếng sequin
“Không, không sao…”
Trước khi cúi đầu, Ni Mô rụt rè liếc Bảo Bỉ một cái.
An Nhan hỏi Bảo Bỉ: “Anh đánh cậu ta?”
“Sao có thể?”
Bảo Bỉ vẻ mặt như bị oan uổng đến chết: “Ni Mô là anh em tốt nhất của tôi, nó từng cứu mạng tôi, tôi yêu nó còn không kịp, sao có thể động tay đánh nó?”
“Thôi được.”
An Nhan cũng không muốn quản chuyện của hai người này.
Trong lòng cô, chỉ có Lý Đại Tráng và Khâu Linh Nhi mới là đồng đội thực sự.
Hai người nước ngoài này bất cứ lúc nào cũng có thể bị loại.
An Nhan lấy từ không gian ra một chiếc xe đạp, chầm chậm đạp dọc theo con đường xi măng trong làng, tìm hiểu thêm tình hình thôn Hồng Tinh.
Có thể thấy, Đặng Quân là một cán bộ thực sự làm việc tốt.
Đường làng đều được đổ bê tông, xe cộ qua lại được.
Cây kinh tế trong ruộng tuy đã chết khô hết, nhưng cây ăn quả trên đồi phía đông vẫn sống dai dẳng.
Nếu có một trận mưa lớn, đến mùa thu, nơi đây chắc hẳn sẽ trĩu quả, thơm lừng.
An Nhan đạp xe chầm chậm giữa các ngõ xóm.
Phía trước bất ngờ hiện ra một căn nhà nhỏ lụp xụp.
Căn nhà chỉ có một tầng.
Hình như tối qua Bảo Bỉ và Ni Mô ở đây.
An Nhan không khỏi nhìn thêm vài lần.
Trong sân phơi quần áo của phụ nữ và trẻ con, có cái rơi xuống đất, có cái còn mắc trên dây.
Chắc chủ nhân của những bộ quần áo này đã biến thành zombie rồi nhỉ?
“Ô ô ô ~” Một tiếng phụ nữ nức nở bất chợt theo gió thoảng tới.
An Nhan vội bóp phanh xe, lắng tai nghe.
“Ô ô…, ô ô ô…”
Đúng rồi.
Quả thật có tiếng phụ nữ khóc từ bên trong căn nhà nhỏ vọng ra.
An Nhan vội hỏi: “Ai? Ai đang khóc?”
“An Nhan!” Bảo Bỉ bỗng đi tới: “Cô làm gì ở đây?”
An Nhan chỉ vào căn nhà hắn ở: “Tôi nghe bên trong có tiếng phụ nữ khóc.”
“Phụ nữ? Ha ha ha, sao có thể có phụ nữ?”
Bảo Bỉ bước tới đẩy cửa phòng: “Vào đi, mau vào xem đi, kẻo cô lại nghi thần nghi quỷ.”
An Nhan dựng xe đạp trong sân, theo Bảo Bỉ vào nhà.
Đồ đạc trong nhà thấy rõ mồn một.
Giữa nhà chính đặt một cái bàn vuông, dựa tường là mấy chiếc ghế sofa đơn giản.
Hai bên trái phải mỗi bên một phòng ngủ, ngoài đống giường lộn xộn và mấy chiếc ghế cũ, không còn đồ đạc nào khác.
Bảo Bỉ xòe tay: “Cô xem đi, cái chỗ bằng cái lỗ mũi này sao có thể có phụ nữ? Dù có trước đây, cũng sớm bị zombie xé xác ăn thịt rồi.”
An Nhan quả thực không thấy gì khác thường.
Cô lui ra khỏi phòng.
“Bảo Bỉ, mọi người đang bận, nếu anh rảnh, hãy giúp tìm bé Vân Hy.”
“Tôi không đi đâu. Tôi với con nhỏ đó chẳng quan hệ họ hàng gì, nó đi lạc thì liên quan gì đến tôi? Sao tôi phải đi tìm nó?”
“Chúng ta là một đội. Hôm nay anh giúp chúng tôi tìm Vân Hy, mai anh gặp nguy hiểm, chúng tôi cũng sẽ hết sức cứu anh.”
“Cô đừng tẩy não tôi nữa.”
Bảo Bỉ ngồi phịch xuống bậu cửa: “Tôi với cô là quan hệ hợp tác, vì lô vũ khí đó, cô cũng không để tôi gặp nguy hiểm đến tính mạng đâu.”
Hắn ra vẻ trơ trơ như sắt đá.
An Nhan không nhịn được, bật cười.
Cô bước tới trước mặt Bảo Bỉ, giọng cứng rắn: “Anh có nghe nói đến công nghệ chụp ảnh độ phân giải cao chưa?”
Bảo Bỉ mặt đầy vẻ không quan tâm: “Công nghệ gì?”
“Tôi dùng máy quay HD chụp con ngươi anh, có thể phá hệ thống nhận diện mống mắt của anh. Tôi chặt hai tay anh, có thể phá hệ thống nhận diện vân tay của anh. Anh chết rồi, hình như tôi càng dễ lấy được lô vũ khí đó hơn.”
“Anh, anh…”
Trên khuôn mặt bánh đa nhờn của Bảo Bỉ cuối cùng cũng xuất hiện vẻ hoảng loạn: “Cô muốn giết tôi?”
“Nếu anh định ở chỗ tôi ăn không ngồi rồi, chẳng làm gì cả, thì tôi nói anh nghe, sao tôi phải phí thức ăn nuôi anh?”
“Tôi làm! Tôi làm hết!”
Bảo Bỉ bị sát khí lạnh lùng trong mắt An Nhan làm cho mặt tái mét.
Thật đúng là quỷ quái.
Đối phương rõ ràng chỉ là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, vậy mà khiến hắn, một ông trùm vũ khí quốc tế sống trong cảnh máu chảy đầu rơi, phải sợ hãi trong lòng, toát mồ hôi lạnh.
“Tôi đi ngay, tôi sẽ đi tìm con nhỏ đó cho các người!”
*
Chiều tà.
Đinh Ngao mệt mỏi trở về từ bên ngoài.
Đường Tư tràn đầy hy vọng đón lên: “Sao rồi? Tìm thấy Hy Hy chưa?”
Đinh Ngao hơi không nỡ nhìn vào mắt chị: “Ngày mai em sẽ tiếp tục tìm.”
Đường Tư đau lòng lùi lại nửa bước: “Hy Hy…, Hy Hy của chị…, có phải nó đã chết rồi không?”
“Không có.”
Giọng Đinh Ngao kiên định: “Em phát hiện dấu vết của nó ở cánh đồng cách đây hơn bốn mươi dặm. Có thể nó bị lạc đường, cứ đi về phía nam.”
“Em thực sự phát hiện dấu vết của nó à?”
“Chị xem cái này, có phải nó rơi từ váy của bé không?”
Đinh Ngao móc từ túi quần ra một miếng sequin màu đỏ, đưa cho Đường Tư.
Đường Tư cầm miếng sequin, mừng đến phát khóc: “Đúng rồi, đúng rồi, đây là thứ trên váy của Hy Hy. Hy Hy của chị vẫn còn sống, nó còn sống…”
Đinh Ngao lau mồ hôi trên trán, đi về phía An Nhan.
An Nhan đang phát bữa tối.
Bữa tối hôm nay là: mỗi người một suất thịt kho tàu, một suất cơm, một suất canh rau.
Đường Tư gắp hơn nửa suất thịt kho vào bát Đinh Ngao.
Đinh Ngao cắm đầu ăn cơm.
Thực ra, trong quá trình truy tìm hôm nay, thứ cậu nhặt được không phải là một miếng sequin màu đỏ, mà là một mảnh vải váy dính máu.
Đứa bé đó, chắc chắn hung nhiều cát ít.
Một bé gái bình thường, không có thức ăn và nước uống, căn bản không thể vượt đồi lội suối đi xa như vậy.
Trừ phi nó đã biến thành zombie vô thức.
Zombie không biết mệt, không cần ngủ, ngày đêm không ngừng, mới càng đi càng xa.
Đinh Ngao không nỡ nói sự thật cho Đường Tư, nên trước khi vào làng đã lấy chiếc sequin màu đỏ kia ra, để lại cho Đường Tư một tia hy vọng.
Đêm xuống.
An Nhan vừa định đi ngủ, lại nghe tiếng phụ nữ nức nở vọng tới.
Cô mặc quần áo, đứng ở ban công tầng hai lắng nghe.
Tiếng khóc thảm thiết của phụ nữ quả thực phát ra từ chỗ ở của Bảo Bỉ.
Thằng Bảo Bỉ này, chắc chắn có chuyện giấu cô.
An Nhan xuống lầu, định rủ Đinh Ngao cùng qua xem.
Khi cô đến trước cửa phòng Đinh Ngao, nghe thấy tiếng ngáy đều đều trong phòng, liền quay người về chỗ của Lý Đại Tráng.
Không ngờ tiếng ngáy của Lý Đại Tráng còn to hơn.
Mọi người làm việc cả ngày, đều rất mệt.
An Nhan quyết định tự mình đi xem.
Kẽo kẹt.
Khâu Linh Nhi từ trong phòng bước ra: “An Nhan, cậu đến tìm mình à?”
“À?” An Nhan hơi ngượng ngùng cười: “Muộn thế này rồi, sao cậu chưa ngủ?”
Khâu Linh Nhi chỉ vào bố mẹ zombie trong phòng: “Mình đang kể cho họ nghe chuyện tập lái xe hôm nay.”
Bố mẹ zombie đã sớm mất ý thức.
Nhưng Khâu Linh Nhi vẫn ảo tưởng về cảnh một nhà ba người sống hạnh phúc bên nhau.
Hôm nay tập lái xe nguy hiểm quá.
Sau bữa tối, cô nàng đã vội vàng kể cho bố mẹ zombie nghe chuyện suýt đâm vào tường, và tưởng tượng họ mỉm cười ấm áp đáp lại mình.
An Nhan rất hiểu, gật đầu: “Cậu mau vào phòng cùng bố mẹ đi.”
Khâu Linh Nhi hỏi: “An Nhan, có phải cậu cũng nghe thấy tiếng phụ nữ khóc không?”
“Ừ, nghe thấy, hình như từ phía Bảo Bỉ vọng sang.”
“Vậy chúng ta đi xem đi, dù sao mình cũng chưa buồn ngủ.”
Khâu Linh Nhi cũng không đợi An Nhan trả lời, quay người nắm tay bố mẹ zombie, đi về phía đầu làng.
*
Trong phòng.
Cái giường bị lắc đến nỗi sắp sập.
Người phụ nữ bị hành hạ đầy thương tích, nằm trên giường, khóc cũng sắp không ra tiếng.
Ni Mô áy náy không chịu nổi.
“Đ, đại ca, hay là thôi đi?”
“Câm miệng.”
Bảo Bỉ cầm cốc trên đầu giường ném về phía Ni Mô: “Mày dám làm hỏng hứng của tao, tao bắn chết mày!”
Dù sao sáu mươi mấy anh em của hắn đều chết rồi, không quan tâm thêm một mạng.
Hắn túm lấy người phụ nữ, tiếp tục hành động.
Ầm!
An Nhan một cước đạp tung cửa phòng.
Nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, An Nhan lập tức sôi máu.
“Bảo Bỉ, anh đang làm gì vậy?”
“An, An Nhan?”
Bảo Bỉ hốt hoảng kéo quần lên: “Đêm hôm khuya khoắt, sao cô lại chạy sang đây? Tôi, tôi…”
Người phụ nữ trên giường như thấy cứu tinh, bất chấp tất cả lao về phía An Nhan, ôm cô khóc tu tu: “Cô ơi, cứu tôi với!”
