Chương 7: Giao dịch
An Nhan giơ chân bước qua người Lưu Lan Phân, thẳng bước rời đi.
Lưu Lan Phân tức đến nỗi run rẩy khắp người, há mồm chửi ầm lên: “An Nhan, mẹ mày…”
Lý Đại Tráng nổi khùng, một cái tát bạt tai.
Phốc!
Lưu Lan Phân bị đánh rụng hai cái răng cửa, mặt sưng lên như đầu heo.
An Dĩ Nhu sợ đến nỗi khóc cũng quên, vội vàng đỡ Lưu Lan Phân lủi thủi rời đi.
Lý Đại Tráng hả hê vỗ tay: “Cút! Có… có dám tới tìm An Nhan gây… gây chuyện, tao đấm đấm chết chúng mày!”
Tối qua anh ta còn chưa hiểu tại sao An Nhan lại phải lắp đặt lưới điện và kính chống đạn.
Sáng nay bị hai mụ đàn bà đầu trọc này quậy một hồi, bỗng nhiên hiểu ra tầm quan trọng của mấy thứ đó.
K quốc.
An Nhan tìm một khách sạn nghỉ lại.
Hôm sau, sáng sớm cô ra ngoại ô thuê một kho hàng rộng mấy trăm mét vuông.
Mọi thứ đã sắp xếp xong, An Nhan mới dựa vào ký ức kiếp trước, liên lạc với ông trùm vũ khí quốc tế – Bảo Bỉ.
Địa điểm hẹn gặp là một nhà hàng Tây.
Bảo Bỉ vừa thấy An Nhan, ánh mắt không kìm được lộ vẻ khinh thường.
Xì!
Một cô gái Đông phương mới mười tám mười chín, muốn làm ăn với hắn?
“Này nhóc, cô có biết tôi làm ăn gì không?”
“Vũ khí.”
An Nhan không kiêu cũng không sợ hãi, đưa tấm thẻ đã chuẩn bị sẵn ra trước mặt Bảo Bỉ.
“Hàng trong này tôi đều muốn, bao gồm mấy trăm bộ áo giáp chống đạn và hơn năm vạn cây dùi cui điện, à quên, còn mấy bộ giáp hợp kim, tôi đều mua hết.”
“Cô…”
Bảo Bỉ liếc mắt nhìn các hạng mục trên thẻ, đáy mắt bỗng lóe sát ý.
“Cô từng vào kho của tôi?”
“Sao tôi có thể vào kho của ông được? Kho của ông canh phòng cẩn mật, đến con ruồi cũng không lọt nổi, tôi một cô gái bình thường làm sao vào nổi?”
An Nhan không phải là người giỏi nói dối.
Kho vũ khí của Bảo Bỉ, cô đã từng vào thật.
Nhưng cô không dám trực tiếp dọn sạch kho của Bảo Bỉ.
Đây là K quốc.
Lỡ cô vừa dọn sạch kho vũ khí của Bảo Bỉ, giây sau đầu cô đã nổ tung mất.
Cô chỉ dịch chuyển vào, xem loại và số lượng bên trong thôi.
“Ngài Bảo Bỉ, ông đang lo lắng gì thế? Tôi vượt ngàn dặm tới đây, là thật lòng muốn làm ăn với ông, có tiền ông còn không muốn kiếm sao?”
“Cô thật sự muốn làm ăn với tôi?”
“Đương nhiên, cứ ra giá đi, số hàng này tôi đều mua hết.”
“Xin lỗi, lô hàng này tôi đã chuẩn bị cho tập đoàn Thiên Đại, ba ngày nữa là phải giao rồi, nên tôi không thể bán cho cô được.”
“Tập đoàn Thiên Đại?”
Đồng tử An Nhan co rút lại, nắm tay vô thức siết chặt.
Tập đoàn Thiên Đại, tập đoàn H khủng nhất toàn cầu.
Sau khi tận thế ập đến, tập đoàn Thiên Đại dựa vào số lượng vũ khí và vật tư khổng lồ trong tay, lôi kéo các tinh anh dị năng khắp nơi, thành lập liên minh tinh anh.
Cô và Khâu Linh Nhi chết trong tay bọn chúng.
Hận ý lóe lên trong chớp mắt.
An Nhan nhanh chóng nở một nụ cười không lộ vẻ gì.
“Trong thương trường, chẳng phải ai trả giá cao hơn sẽ được sao? Tập đoàn Thiên Đại trả ông bao nhiêu, tôi trả gấp đôi.”
“Gấp đôi?”
Ánh mắt Bảo Bỉ lóe lên tia tham lam: “Gấp đôi là mười tỷ đô la Mỹ đấy.”
“Không vấn đề.”
An Nhan thoải mái lấy điện thoại ra: “Tôi chuyển trước cho ông một tỷ tiền đặt cọc, ông giao hàng đến địa điểm tôi chỉ định, tôi sẽ thanh toán ngay phần còn lại.”
“Chuyện này…”
Bảo Bỉ còn do dự, thì tiếng nhạc thông báo đã đến tài khoản vang lên.
Một tỷ đô la Mỹ, đã vào tài khoản.
Trên thế giới này, không một thương nhân nào có thể từ chối lợi nhuận thực tế như vậy.
“Cô An Nhan, kho hàng của cô ở đâu? Tôi sẽ sắp xếp người giao hàng ngay, muộn nhất là sáng mai hàng sẽ đến tay cô.”
“Giao đến đây.”
An Nhan lật mặt sau tấm thẻ, ngón tay nhẹ chọc: “Đây là địa chỉ.”
Hai người đang nói chuyện, điện thoại của Bảo Bỉ bỗng reo.
Thiên Đại Mộc Tài gọi tới.
“Bảo Bỉ, hàng của tôi chuẩn bị thế nào rồi?”
“Hàng ấy à…”
Bảo Bỉ hơi bối rối nhìn An Nhan, nghĩ đến cái giá gấp đôi, lại nghĩ đến một tỷ đô la đã vào tài khoản, lòng hạ quyết tâm.
“Xin lỗi ngài Thiên Đại, lô hàng đó có chút vấn đề, có thể phải nửa tháng sau mới giao được.”
“Nửa tháng?”
Thiên Đại Mộc Tài gầm lên: “Mẹ kiếp, tôi làm sao mà đợi được nửa tháng?”
“Thật có lỗi quá ngài Thiên Đại, ngài cũng biết chúng tôi buôn bán vũ khí, thường hay gặp mấy chuyện đột xuất thế này, chậm giao hàng cũng có thể thông cảm mà, phải không?”
Bảo Bỉ giải thích vài câu rồi cúp máy, sau đó bất lực xòe tay: “Thấy chưa, vì cô mà tôi đắc tội với cả khách hàng lớn nhất rồi đấy.”
“Ngài nên thấy may mắn mới phải, vì tôi là khách hàng tốt hơn cả Thiên Đại Mộc Tài.”
An Nhan đứng dậy, cười nhạt: “Có lẽ, một ngày nào đó, ngài sẽ phải cầu xin hợp tác với tôi.”
An Nhan đi rồi, Bảo Bỉ ngồi trên ghế, trái lo phải nghĩ, cứ cảm thấy có gì đó không ổn.
Trợ lý Ni Mô bước tới.
“Đại ca, thật sự phát hàng cho con nhỏ này sao?”
“Đã nhận tiền đặt cọc rồi, không phát thì làm thế nào?”
“Nhưng…”
Ni Mô do dự: “Vì một cô bé Đông phương mà đắc tội tập đoàn Thiên Đại, phi vụ này không lời đâu, dù sao Thiên Đại cũng hợp tác với chúng ta hơn chục năm rồi…”
Bảo Bỉ chợt lóe sáng, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý tuyệt diệu.
Hắn hạ thấp giọng: “Cậu sắp xếp người giao hàng trước, rồi tìm cơ hội… cả hàng cả người…”
Ni Mô nhanh chóng gật đầu: “Đại ca yên tâm, tôi biết phải làm sao rồi.”
An Nhan giao dịch xong với Bảo Bỉ, lại đến chợ đầu mối nông sản gần đó mua sắm một trận long trời lở đất.
Ngô, tiểu mạch, gạo, yến mạch, đậu nành, ô liu, lạc, bông…
Cà chua, hành tây, khoai tây, khoai lang, cà rốt, bắp cải, củ cải đường, cà tím, bông cải xanh, ớt chuông…
Việt quất, nho, anh đào, chuối, kiwi, xoài, đu đủ, dứa, óc chó, sầu riêng, dừa…
An Nhan hóa thành kẻ cuồng mua sắm.
Tất cả hàng hóa đều mua với số lượng hàng tấn.
Tham quan xong chợ đầu mối nông sản, cô lại đến chợ hải sản tươi sống.
Thịt heo, thịt bò, thịt cừu, thịt vịt, thịt gà, thịt thỏ, cùng đủ loại cá, tôm, cua, ốc tươi sống.
Mỗi loại cô tích trữ vài chục tấn.
Để không bị nghi ngờ, cô đều trả trước một phần tiền đặt cọc, bảo người bán lát nữa giao đến kho hàng cô tạm thuê.
Tham quan xong chợ hải sản, trời cũng sắp tối.
An Nhan đứng bên đường chờ xe.
Phía trước bên trái bỗng nhiên náo loạn.
Ầm!
Tiếng súng bất ngờ vang lên làm An Nhan lùi nấp ra sau biển chỉ dẫn.
Phố xá hỗn loạn.
An Nhan định dịch chuyển tới một chỗ an toàn, thì bỗng thấy một người đàn ông toàn thân đầy máu loạng choạng chạy về phía cô.
Ầm!
Viên đạn trúng ngực người đàn ông.
Người đàn ông rên lên một tiếng, nặng nề ngã xuống dưới chân cô.
“Cứu…” Người đàn ông giãy giụa, khó nhọc nhìn cô: “Cứu tôi…”
Lòng An Nhan chấn động: Tiếng Trung?! Người Hoa!!!
“Cứu, cứu…”
Miệng người đàn ông trào ra từng ngụm máu tươi, nằm sấp trên đất co giật, không thể nói thêm một chữ nào.
An Nhan nhìn người đàn ông dưới chân, bỗng thấy quen quen.
Đã gặp ở đâu rồi?
Trên phố người chạy tán loạn.
Bọn cướp cầm súng đuổi theo người khác.
Chỗ này tạm thời chắc không nguy hiểm.
Người đàn ông tội nghiệp bị thương rất nặng.
Trông có vẻ không trụ nổi một phút nữa.
