Chương 12: Cái bẫy đơn hàng 100 triệu tệ
Ăn xong bát mì không bao lâu, điện thoại của Diệp Thiên Hoa đột nhiên reo lên, trên màn hình hiện tên “Đối tác Anh Quốc”.
Ông đứng dậy đi ra ban công nghe điện thoại, lúc đầu còn mang theo ý cười, sau đó sắc mặt dần trở nên nghiêm túc,
cuối cùng chỉ liên tục nói: “Được, tôi qua ngay”.
Cúp máy, Diệp Thiên Hoa bước vào phòng khách, nhìn ánh mắt đầy thắc mắc của con gái,
gắng gượng cười: “Công ty có một hợp đồng quan trọng ở Anh, đối tác nói có việc gấp cần gặp mặt trực tiếp, bố phải chạy thêm một chuyến.”
Diệp Âm thắt ruột lại: “Gấp vậy sao? Vừa về chưa kịp nghỉ ngơi.”
“Không còn cách nào, hợp đồng này rất quan trọng với công ty.” Diệp Thiên Hoa đưa tay xoa đầu cô,
ánh mắt đầy vẻ lưu luyến, “Vốn định ở lại chơi với con thêm vài ngày, đợi bố bận xong chuyến này, nhất định sẽ đưa con đi chơi thật vui.”
Diệp Âm biết chuyện công ty không thể trì hoãn,
đành gật đầu: “Vậy bố đi đường cẩn thận nhé.”
“Ừ, bố biết rồi.” Diệp Thiên Hoa đáp, nhưng trong lòng lại tính toán
— bây giờ đã chiều tối, thu dọn hành lý rồi đuổi máy bay, chắc chắn phải đến nửa đêm,
ông không nỡ đánh thức con gái đã nghỉ ngơi, chỉ đành lặng lẽ nhìn con một cái trước khi đi.
Tối hôm đó, Diệp Âm rửa mặt xong đi ngủ sớm, trước khi ngủ còn thầm cầu nguyện cho chuyến đi của cha được suôn sẻ.
Còn Diệp Thiên Hoa thì nhanh chóng xử lý xong các giấy tờ khẩn cấp trong thư phòng, bảo trợ lý đặt vé máy bay đêm khuya,
rồi nhẹ nhàng bước đến cửa phòng con gái, nhìn qua khe cửa thấy con đã ngủ say,
mới mang theo sự lưu luyến và lo lắng, cùng trợ lý lên xe ra sân bay, lại một lần nữa lên đường đến Anh.
Hai ngày sau
Diệp Âm ngồi trước bàn trang điểm trong phòng ngủ, nhìn vết bầm trên gương mặt dần tan đi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày nay ngoài việc dưỡng thương, cô nghĩ nhiều nhất là kế hoạch cho tương lai
— không thể cứ mãi dựa vào cha, như con sâu đục khoét mà sống bám.
Trước đây, nguyên chủ chỉ biết theo đuổi đàn ông, chẳng quan tâm đến chuyện công ty,
nhưng giờ cô đã là Diệp Âm, thì nên gánh vác trách nhiệm, giúp cha chia sẻ áp lực.
“Đợi bố về, sẽ nói với bố chuyện đi làm ở công ty.” Diệp Âm tự nói với mình trong gương,
dù không hiểu biết về kinh doanh, nhưng có thể bắt đầu học từ những thứ cơ bản, ít nhất không để cha phải vất vả một mình.
Chiều ngày thứ ba, trước cổng biệt thự vang lên tiếng còi xe quen thuộc.
Diệp Âm vừa chạy ra phòng khách, đã thấy Diệp Thiên Hoa bước vào với nụ cười rạng rỡ trên mặt,
bước chân còn nhẹ nhõm hơn thường lệ.
“Bố!” Diệp Âm nhanh chân đón lấy,
giúp ông cầm chiếc cặp táp, “Mọi chuyện thuận lợi chứ?”
“Thuận lợi! Quá thuận lợi!”
Diệp Thiên Hoa ôm chầm lấy con gái,
giọng nói đầy phấn khích, “Lần này bố ký được một đơn hàng lớn 100 triệu tệ ở Anh! Dự án của nhà mình có thể tiến thêm một bậc nữa!”
Diệp Âm sững người,
rồi cũng cười theo: “Thật sao? Tuyệt quá!”
Nhà họ Diệp giờ cũng có giá trị hàng trăm triệu rồi sao.
Cô không hề biết rằng, cái “đơn hàng lớn” khiến Diệp Thiên Hoa vui mừng khôn xiết này, chính là cái bẫy do Tư Cảnh Hoài cùng Á Thụy tinh tế thiết kế,
vì Diệp Âm luôn đọc lướt qua tiểu thuyết,
chỉ biết nhà họ Diệp phá sản, chứ không đọc kỹ nội dung chi tiết,
nên hoàn toàn không hay biết về đoạn “bẫy ngọt ngào” này,
chỉ đơn thuần vui mừng cho thành công của cha.
Diệp Thiên Hoa kéo con gái ngồi xuống sofa, hăng say kể về quá trình ký kết hợp đồng,
ánh mắt đầy khát khao về tương lai: “Dự án này được triển khai, bố sẽ có nhiều thời gian ở bên con hơn! Mấy ngày nay con ở nhà chắc chán lắm, mai bố đưa con đi chơi nhé!”
Diệp Âm thấy ấm lòng, nhân tiện nói ra suy nghĩ của mình: “Bố, con muốn đi làm ở công ty, con không muốn cứ mãi chơi bời như thế này nữa, muốn giúp bố chia sẻ một chút, không muốn cứ mãi dựa dẫm vào bố.”
Diệp Thiên Hoa sững sờ, nhìn ánh mắt nghiêm túc của con gái, trong lòng vừa mừng vừa ngạc nhiên.
Trước đây ông đã vô số lần muốn con gái tiếp xúc với công việc công ty, nhưng con bé luôn tìm cớ từ chối,
nay con gái chủ động đề nghị, ông sao có thể không vui cho được?
“Tốt! Quá tốt!” Diệp Thiên Hoa nắm chặt tay con gái, kích động nói,
“Mấy hôm nữa, bố sẽ sắp xếp người hướng dẫn con làm quen với công việc!”
Những ngày tiếp theo, Diệp Thiên Hoa hoàn toàn gác lại công việc, chuyên tâm ở bên con gái tận hưởng cuộc sống.
Ngày đầu tiên, ông đưa Diệp Âm đến sân golf cao cấp nhất thành phố An Á.
Diệp Âm tuy lần đầu tiếp xúc nhưng học rất nhanh,
Diệp Thiên Hoa kiên nhẫn chỉ dạy bên cạnh,
tiếng cười của hai cha con vang vọng trên thảm cỏ xanh.
Ngày thứ hai, họ đến trung tâm thương mại hàng hiệu ở trung tâm thành phố.
Diệp Thiên Hoa kéo Diệp Âm vào một showroom xe sang,
trước đây vì sợ con gái nghịch ngợm không an toàn, ông chưa bao giờ mua xe cho con, chỉ mua một chiếc xe thương mại để đưa đón con đi học, đi chơi đều có tài xế lái,
ông chỉ vào chiếc xe thể thao màu trắng hiệu Porsche nói: “Chiếc này hợp với con, lái tiện, an toàn cũng cao, coi như quà nhập môn của bố tặng con.”
Mắt Diệp Âm lập tức sáng rực, cô đi vòng quanh chiếc xe thể thao, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những đường nét mượt mà của thân xe,
giọng nói đầy vui sướng: “Con cảm ơn bố.”
Trước đây cô luôn muốn có một chiếc xe, nhưng với mức lương 4 triệu rưỡi thì làm sao mua nổi.
Nhìn chiếc Porsche đời mới nhất, cô không khỏi chăm chú.
Diệp Thiên Hoa thấy con gái vui mừng, nụ cười càng rạng rỡ,
lập tức vẫy tay gọi nhân viên bán hàng: “Lấy chiếc này, làm thủ tục ngay!”
Ngày thứ ba, Diệp Thiên Hoa lại đưa Diệp Âm đi xem đua xe thể thao.
Tiếng động cơ gầm rú, tiếng reo hò của khán giả hòa quyện vào nhau,
