Chương 60: Bắt đầu nổi trên mạng
Bên cạnh khu rừng hộ sơn với bầy ong bay khắp trời, một con chó và một con lừa ngoan ngoãn đứng một bên. Hứa Hạ lấy mật xong, theo thói quen dùng nước suối trên núi rửa sạch máy quay mật ong rồi đổ vào chậu. Chỉ là lần này, Hứa Hạ không bưng đến trước mặt Hắc Đản như mọi khi, mà đưa đến bên miệng con lừa già của Tam gia.
Con lừa già này tuy đã lớn tuổi, nhưng mũi còn thính hơn cả chó. Vừa thấy chậu nước lại gần, nó lập tức trợn tròn mắt, cúi đầu xuống, thè lưỡi liếm ngay, uống ừng ực, chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Hắc Đản mở to đôi mắt nhỏ vẻ vô tội, muốn khóc mà không được, cứ không ngừng liếc về phía Hứa Hạ, sốt ruột đến mức bốn chân cào loạn xuống đất. Đáng tiếc là Hứa Hạ lòng như sắt đá, mặt lạnh như băng, chẳng có ý định cho nó uống một ngụm nào.
Thế là Hắc Đản đành trơ mắt nhìn con lừa già mặt dày kia đường hoàng uống cạn thứ nước mật ong vốn chỉ dành riêng cho mình, thèm đến chảy nước dãi, trong lòng thầm chửi: Con lừa bẩn thỉu này, sớm biết thế thì để nó chết đuối cho rồi!
Còn con lừa già thì cắm đầu vào chậu uống đến khi gần cạn mới cảm nhận được ánh mắt nóng rực sau lưng. Lông nó dựng đứng, vội quay đầu lại, mới phát hiện Hắc Đản đang nhìn chằm chằm với vẻ mặt đầy oán trách.
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của con lừa già hiếm hoi lộ ra chút dao động. Mãi một lúc sau, nó mới vô cùng luyến tiếc dùng đầu đẩy cái chậu đã cạn đến đáy về phía Hắc Đản, dù sao con chó đen to xác này cũng là ân nhân cứu mạng của nó.
Cũng biết điều đấy!
Hắc Đản lén liếc nhìn Hứa Hạ, thấy cô không lên tiếng, mới ngậm miệng kéo cái chậu lại.
Nó hơi khinh bỉ nhìn cái chậu dính đầy nước dãi của con lừa già, trong lòng giằng co một hồi, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của linh khí, thè cái lưỡi đỏ hồng ra liếm sạch đáy chậu.
Còn con lừa già bên cạnh sau khi uống xong một chậu nước mật ong, trong cổ họng đột nhiên phát ra tiếng ọc ọc, hai lỗ mũi to phả ra một hơi trọc khí nặng nề, đôi mắt xám xịt cũng bừng sáng trở lại. Cả con lừa như thay đổi hoàn toàn, bộ lông xám xịt trên người dường như cũng bóng mượt hơn hẳn, vết thương trên chân lúc nãy cũng không còn thấy đau nữa.
Hứa Hạ xoa đầu con lừa già đang phấn chấn, con lừa cũng thân mật dùng mũi cọ vào tay cô. Cảnh tượng đó làm Hắc Đản lại thấy ngứa răng, hận không thể xông lên xé xác cái lão già giả nai kia.
Thấy con lừa già không sao nữa, Hứa Hạ mới xách mật vừa lấy được xuống núi, đồng thời nghiêm khắc dặn Hắc Đản không được gây sự với nó nữa.
Hắc Đản dù bực bội đến mấy cũng đành cụp tai đồng ý. Nhưng không hiểu sao, từ khi Hứa Hạ xuống núi, con lừa già này lại cứ bám lấy nó. Cả một ngày dài, nó cứ như cái đuôi bám riết sau lưng Hắc Đản, không tài nào thoát được.
Trời biết một con lừa già sắp xuống lỗ sao lại sung sức đến vậy. Hắc Đản chạy khắp núi, quay đầu lại vẫn thấy con lừa già đang nhe cái hàm răng vàng khè ra cười.
Nhưng chuyện khiến Hắc Đản sụp đổ hơn còn ở phía sau. Buổi tối, Tam gia theo lệ lên núi dắt lừa về nhà, con lừa già này lại nằm ì ra đất không chịu đi.
“Lão Thuyên Tử, về nhà thôi.” Tam gia nhíu mày kéo dây cương.
Con lừa già tên là Lão Thuyên Tử lúc nãy còn nhảy nhót tưng bừng, giờ lại như mất hết xương cốt, nhắm mắt nằm bẹp xuống đất, không động đậy.
Ông dùng đủ mọi cách, cuối cùng đến cả roi da cũng dùng, vẫn không kéo nổi Lão Thuyên Tử dù chỉ một bước.
Hứa Cảnh Xuân lau mồ hôi trên trán, cuối cùng thở dài nói: “Con bé Hạ à, hay là dạo này cứ để nó ở trên núi đi, tối đến còn có thể trông nhà giúp cháu. Đừng thấy nó già mà coi thường, con này tinh ranh lắm.”
Chưa kịp để Hứa Hạ trả lời, Hắc Đản đã sốt ruột, há mồm sủa ầm ĩ.
Hứa Hạ tiện tay búng một cái vào trán nó, rồi nhìn Lão Thuyên Tử đang nằm ỳ ra đất vẻ mặt vô tội, đành đồng ý: “Vâng, cũng đỡ để ông phải dắt đi dắt lại. Mấy hôm nay cứ để nó ở lại trên núi với Hắc Đản cho vui.”
Nghe đến đây, Hắc Đản càng uất ức hơn, tức giận đạp mạnh một cái vào con lừa già đang nằm giả chết kia rồi bỏ chạy.
Còn Lão Thuyên Tử dường như thật sự nghe hiểu tiếng người, vừa nghe Hứa Hạ nói xong, nó lập tức bật dậy, nhảy chân sáo đuổi theo Hắc Đản, chân cẳng nhanh nhẹn vô cùng.
Hứa Cảnh Xuân nhìn Lão Thuyên Tử đã chạy biến mất dạng, tức giận chửi ầm lên, nhưng cũng đành bó tay, cuối cùng chỉ biết tức tối bỏ về nhà.
Mấy ngày sau, không ai quản lý, Lão Thuyên Tử tha hồ tung hoành ở sườn núi sau. Nó không chỉ thành cái đuôi của Hắc Đản, mà còn học đòi làm oai làm quái trên núi như Hắc Đản, dọa cho lũ gà vịt con thấy nó là tránh xa, trông chẳng khác gì “nhị đại vương” dưới trướng Hắc Đản.
Còn Hứa Hạ dạo này đã chẳng buồn quan tâm đến chuyện gà bay chó chạy trên núi. Không biết tại sao, gần đây trong mini app bỗng nhiên có một lượng lớn người dùng mới ập vào, cái máy chủ nhỏ ban đầu suýt nữa thì vỡ tung. May mà nhờ Lý Lượng lập tức nâng cấp lên máy chủ bộ nhớ lớn hơn thì mini app mới ổn định trở lại.
Đã liên tục mấy ngày bị quá tải đơn hàng. Hứa Hạ phải huy động cả nhà mới kịp đóng gói hàng đúng giờ. Để giảm bớt khối lượng công việc, Hứa Hạ thậm chí còn nhờ Lý Lượng cài đặt giới hạn số đơn mua mỗi ngày, nếu không thì với số nhân lực hiện tại, cô phải dậy từ tờ mờ sáng để đóng gói.
Phải nhanh chóng tìm thêm người giúp việc mới được. Hiện tại cả nhà chỉ có mình cô biết vận hành máy in. Hứa Hạ bây giờ hễ dậy là không làm gì khác ngoài việc xử lý đơn hàng trước, in đến hoa cả mắt, mấy ngày rồi không có thời gian lên núi chăm sóc cây ăn quả.
Còn ở một diễn biến khác, kẻ chủ mưu gây ra tất cả chuyện này là Cao Văn Văn lại không hề để ý rằng, trong mấy hội nhóm fan của cô đang truyền nhau một đường link một cách điên cuồng, chính là mini app “Hứa Gia Nông Trường” của Hứa Hạ.
Ban đầu là do Cao Văn Văn vô tình để lộ mấy chữ này trong buổi livestream. Tuy cái tên “Hứa Gia Nông Trường” rất phổ biến, nhưng vẫn có những fan không chịu bỏ cuộc, lùng sục khắp các sàn thương mại điện tử và mini app WeChat để tìm những cửa hàng có chứa mấy chữ này. Dù như mò kim đáy bể, nhưng rốt cuộc cũng có vài người tình cờ bấm vào đúng chỗ.
Họ nhìn kỹ lại, thấy ảnh sản phẩm trong đó y hệt cái lọ mà Cao Văn Văn cầm trong buổi livestream, liền vui mừng khôn xiết chia sẻ link mini app vào hội nhóm fan của Cao Văn Văn. Đám người này mấy hôm nay tìm cửa hàng này đến phát điên rồi.
Tuy giá của sốt tầm xuân và trà hoa hồng trong mini app không hề rẻ, nhưng những fan trung thành đã xem Cao Văn Văn ăn uống vẫn không chút do dự đặt hàng. Còn có nhiều người chỉ đặt loại dùng thử, sau khi nếm thử lại quay lại mua thêm ngay. Vì vậy, đơn hàng của Hứa Hạ mới tăng vọt lên như thế.
Hứa Hạ không biết rằng, không chỉ đơn hàng tăng lên, mà vì đám trẻ này thích đăng trải nghiệm ăn uống và khoe đơn hàng lên mạng, “Hứa Gia Nông Trường” của họ còn bắt đầu nổi lên trên mạng, trở thành một cửa hàng nổi tiếng thực thụ.
Gần đây vì cài đặt giới hạn số lượng mua mỗi ngày, một đám người không mua được thì gào khóc thảm thiết, còn kéo theo không ít anti-fan kiểu “không ăn được nho thì bảo nho chua”, nói rằng “Hứa Gia Nông Trường” ăn ở xấu xa, nổi tiếng rồi thì bày trò bán hàng kiểu khan hiếm giả tạo. Ai mà biết được có phải là thuê quảng cáo hay không, nhất là con bé “Mập Mạp Thích Ăn” kia, chắc chắn là quảng cáo chui.
Trên mạng ồn ào đủ chuyện, chỉ có những người thực sự được ăn mới biết “Hứa Gia Nông Trường” có thuê quảng cáo hay không. Họ mặc kệ những lời chua ngoa trên mạng, chỉ lo mỗi ngày đặt báo thức để canh giờ săn hàng.
Mỗi ngày chỉ có hai trăm đơn, chậm tay là hết sạch!
