Chương 11: Bị Thương.
Hòa Sanh đối diện với ánh mắt như sắp bốc hỏa của Lệ Nham Đình, tim cô đập thình thịch. Khí thế của người đàn ông trước mắt quá mạnh mẽ, trước đây Hòa Sanh không cảm thấy, nhưng lúc này cô không khỏi bị áp bức và sợ hãi.
“Lệ Nham Đình, anh nghe em giải thích được không?”
Hòa Sanh không dám giãy giụa nữa, cơn đau từ xương cổ tay chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cô nhìn thẳng vào mắt Lệ Nham Đình, thẳng thắn nói ra kế hoạch của mình.
“Em đi gặp Hứa Hàm Nhạn thật, nhưng em không phản bội anh. Em muốn biết kế hoạch của bọn họ, để tránh sự tính kế của Đoạn Triển Phong. May mắn thì em còn có thể…”
Đúng lúc này, phía đuôi xe bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên xuất hiện một chấm đỏ lóe lên rồi biến mất. Một khối đen hòa vào màn đêm, trong chớp mắt đã di chuyển từ đuôi xe tới đầu xe.
Là một con zombie cấp cao đang chuẩn bị tập kích!
“Cẩn thận!”
Đầu óc Hòa Sanh trống rỗng một lúc, chưa kịp nghĩ gì, theo bản năng lao tới che chở cho khuỷu tay của Lệ Nham Đình đang đặt trên cửa sổ xe.
Lúc này Lệ Nham Đình đang trong cơn giận dữ, cơn giận lấn át hoàn toàn khiến sự cảnh giác và nhận biết của anh bị buông lỏng. Đến khi anh nhận ra có gì đó không ổn, Hòa Sanh đã dùng hết sức lao tới, nửa người thò ra ngoài cửa sổ, đẩy con zombie đang nhe răng nanh ra xa.
Hòa Sanh đập vào cửa xe kêu một tiếng “bịch”, nhưng lực của cô không có tác dụng lớn. Dù đã cứu được khuỷu tay của Lệ Nham Đình khỏi hàm răng của zombie, nhưng cũng đồng thời đưa cánh tay của mình vào nguy hiểm.
Zombie không bao giờ kén chọn thức ăn, nó phát ra tiếng “hừ hừ” lao tới. Cửa sổ xe đang hạ nửa chừng lập tức vỡ tan, giữa những mảnh kính và thịt thối rữa bay vào xe, một bàn tay hoại tử nhanh chóng và chính xác nắm lấy vai Hòa Sanh, kéo cô ra ngoài.
Hòa Sanh không chống cự nổi, nhưng Lệ Nham Đình đã phản ứng kịp, ôm chặt lấy cô. Kế tiếp, một tiếng sấm nổ vang bên tai, lực kéo đó lập tức đứt phăng. Lệ Nham Đình thuận thế ôm eo cô, đưa cô sang ghế phụ, rồi một cước đạp cửa xông ra ngoài.
Bên ngoài xe vang lên tiếng đánh nhau quen thuộc. Hòa Sanh bị quán tính hất vào cửa xe, trên vai vẫn còn một cánh tay zombie bị chặt đứt.
Cơn đau nhói dữ dội chầm chậm ập tới, so với đó, cơn đau âm ỉ vì va đầu chẳng đáng là bao.
Hòa Sanh vịn ghế ngồi dậy, cánh tay bị thương không thể dùng lực. Cô cố gỡ nửa cánh tay zombie đang mắc lại, nhưng lại chạm phải một thứ chất lỏng nhầy nhụa ấm nóng.
Tim Hòa Sanh chợt lỡ nhịp, linh cảm chẳng lành trào lên. Cô hít thở sâu vài lần, cố gắng ghìm nén hoảng sợ trong lòng, cắn răng quay đầu lại kiểm tra vết thương.
Áo khoác đã bị xé rách, những ngón tay trơ xương của zombie cắm sâu vào vai cô.
Dưới ánh trăng, màu máu không rõ ràng, có vẻ hơi thẫm, nhưng so với làn da trắng của Hòa Sanh, vẫn thấy rõ đến ghê người.
Hòa Sanh sững sờ một thoáng, đây là lần đầu tiên cô rơi vào tình huống này. Cô chưa từng bị zombie cắn, bị cào thương cũng là lần đầu.
Ngay cả kiếp trước, cũng chưa có tiền lệ Người giải trừ bị zombie cắn. Không ai biết liệu dị năng của Người giải trừ có thể chống lại virus zombie hay không.
… Cô có bị nhiễm không?
Hòa Sanh không biết. Hoảng loạn, sợ hãi và bất lực đồng loạt trào dâng, khuấy đảo tâm trí cô, khiến cô khó mà suy nghĩ lý trí.
Nỗi sợ zombie là bản năng của con người khi đối diện với cái chết. Dù Hòa Sanh đã chết một lần, cô vẫn không thể đối mặt một cách bình thản.
Huống chi cô không cam lòng. Cô vừa mới trọng sinh trở về, trở về bên Lệ Nham Đình. Cô còn chưa báo thù cho cha, chưa đòi lại mạng của mình và Lệ Nham Đình từ tên khốn Đoạn Triển Phong.
Vài giây sau, cửa ghế phụ bị ai đó mở mạnh, cánh cửa va vào thùng xe kêu một tiếng lớn, khiến Hòa Sanh giật mình, rồi cô ngẩn người ngước lên.
Người mở cửa là Lệ Nham Đình. Ánh trăng làm nổi bật đường quai hàm càng thêm góc cạnh và căng thẳng.
Không hiểu sao, gương mặt kiên nghị của Lệ Nham Đình dường như có ma lực. Hòa Sanh ngây người nhìn một lúc, rồi cúi đầu, tìm lại chút lý trí.
“Em… em cần cách ly.”
Môi Hòa Sanh mấp máy, nỗi sợ hãi và kinh hoàng được giấu kín trong đáy mắt, cuối cùng không thốt ra lời.
Đó là thói quen giữ im lặng mà kiếp trước đã tôi luyện. Kiếp trước, sau khi mất Lệ Nham Đình, không còn ai chăm sóc cô tỉ mỉ nữa. Khi phong ba ập tới, cô tự mình là con thuyền trôi dạt theo gió, chẳng còn bến cảng để nương tựa, đương nhiên cũng chẳng có ai nghe cô than thở yếu đuối.
“Hòa Sanh, cô điên rồi à?”
Máu trên tay Hòa Sanh không đỏ tươi nhưng lại vô cùng chói mắt. Giọng cô run nhẹ khó nhận ra, sự bình tĩnh và mạnh mẽ giả tạo ấy trong mắt Lệ Nham Đình như một con dao, đâm vào tim anh từng chữ từng chữ một.
— Anh đã không bảo vệ được cô ấy.
Ngọn lửa trong lòng Lệ Nham Đình càng lúc càng không thể kiềm chế. Anh không rõ cơn giận từ đâu tới, rốt cuộc là vì sự phản bội rành rành của Hòa Sanh, hay vì cô liều mình cứu anh rơi vào hiểm cảnh.
“Đại Hôn!”
Lệ Nham Đình đẩy mạnh Hòa Sanh vào lưng ghế, cúi người chống tay leo vào xe, thô bạo giật bộ đàm, gân xanh trên trán nổi lên, vừa kiềm chế vừa tức giận: “Đưa Lan Đóa qua đây! Ngay lập tức!”
“Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia, Đại Hôn lập tức nhận ra giọng Lệ Nham Đình không ổn. Anh ta vội vàng bảo mang Lan Đóa qua, chỉ có một khả năng.
“Mẹ kiếp, có phải con đàn bà đó tính kế anh không? Tôi biết ngay con đàn bà đó chẳng có ý tốt…”
Đại Hôn chưa kịp chửi xong, Lệ Nham Đình đã tắt bộ đàm và quăng sang một bên. Hòa Sanh áp lưng sát vào ghế, gương mặt nghiêng của Lệ Nham Đình gần trong gang tấc, mùi hương trên người anh phảng phất bên mũi cô, không dễ ngửi nhưng lại khiến người ta yên lòng.
“Em không có ý đồ xấu.”
Giọng Hòa Sanh hơi run, cơn đau muộn màng trên vai như một mũi băng nhọn, làm cô lạnh thấu từ tận đáy lòng.
“Hứa Hàm Nhạn tới tìm em, bảo em dẫn anh đến phía đông thị trấn. Thị trấn đó em từng đến, phía đông vốn là một lò mổ, mùi máu sẽ thu hút hầu hết xác sống trong thị trấn tụ tập.”
Giọng Hòa Sanh càng lúc càng run, cô bất lực co rúm vai lại, cố gắng xa Lệ Nham Đình hơn một chút, nhưng anh ở quá gần, cô vừa động đã đụng phải má anh.
“Đừng nói nữa.”
Lệ Nham Đình cắt ngang bằng giọng cứng rắn, không thể nhận ra cảm xúc gì từ giọng nói lạnh lùng. Nhưng Hòa Sanh biết anh đang giận, khác với cơn giận khi anh nghĩ cô phản bội, anh lo lắng cho cô và cũng tự trách mình.
Hòa Sanh ngoan ngoãn im miệng. Lệ Nham Đình bế cô đặt sang một bãi đất trống. Cô càng cảm thấy đầu óc nặng nề, cơn đau trên vai đau dữ dội, cướp mất phần lớn sự tập trung của cô.
“Anh sẽ lấy nó ra… Hòa Sanh! Nhìn tôi!”
Lệ Nham Đình đang định gỡ nửa cánh tay zombie khỏi vai Hòa Sanh, thì phát hiện cô đã bắt đầu mê man, ngã vào lòng anh, trán nóng hổi.
