Chương 56: Bẫy (Sửa 8.11).
Đại Hôn trở về dưới bục mà vẫn thẫn thờ. Viên tinh hạch đó nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, suýt bị hơi ấm làm tan chảy.
Mười viên tinh hạch nhanh chóng được giám định xong. Sau đó Từ Khả Vi nói vài câu trước mặt mọi người rồi rời sân sớm.
Từ Khả Vi vừa đi, bầu không khí trong đại sảnh bỗng sôi động hẳn lên.
Mọi người lần lượt lên bục giám định tinh hạch mang theo theo thứ tự đến. Những ai giám định xong trước đã bắt đầu trao đổi tinh hạch với người khác.
“Đại Hôn.” Lệ Nham Đình lại đạp hắn một cước dưới gầm bàn.
“A, sao thế đại ca?” Đại Hôn ngẩng đầu, dường như chưa hoàn hồn.
“Đừng có ôm khư khư bảo bối của cậu nữa.” Lệ Nham Đình lấy từ trong túi ra vài viên tinh hạch kiếm được gần đây, đưa cho hắn, “Mang đi giám định, mang về cho tôi một viên là được.”
“Được.” Đại Hôn nhận lấy tinh hạch, cầm trong tay, ngơ ngác nhìn viên lúc nãy, không biết đang nghĩ gì.
Giây lát sau, hắn để riêng viên tinh hạch đó vào túi bên ngoài trước ngực, rồi mang mấy viên đi xếp hàng.
“Đội trưởng Lệ nghèo vậy sao?”
Liễu Thành Hạc vừa nói vừa trực tiếp lôi từ trong áo gió ra một chiếc túi xách nam. Túi phồng lên, rõ ràng bên trong toàn là tinh hạch hắn thu thập được.
“Tinh hạch của bọn tôi không phải đều ở chỗ anh sao.” Hòa Sanh nhìn túi xách hai lần, “Đương nhiên không thể sánh bằng đội trưởng Liễu nhiều đường lối.”
“Vậy thì học hỏi đi, không phải chỉ có liều mạng mới lấy được tinh hạch đâu!” Liễu Thành Hạc nhấc nhẹ túi xách, dựa vào lưng ghế nhìn đám dị năng giả đang chen chúc tranh nhau phía trước, bỗng dâng lên cảm giác ưu việt.
“Này, Liễu Thành Hạc.” Hòa Sanh không nhịn được lại nhìn chiếc túi đầy tinh hạch đó, bỗng một ý tưởng lóe lên trong đầu.
“Sao?” Liễu Thành Hạc liếc Hòa Sanh một cái, đang định lại gần thì chợt nhớ đến tia lửa nhỏ lúc nãy, giữa chừng dừng lại, lại dựa về lưng ghế.
“Chúng ta đánh cược đi, cược...” Hòa Sanh lại nhìn túi xách, “cược hai trăm viên tinh hạch thế nào?”
“Hừ.” Liễu Thành Hạc lộ vẻ chế giễu, “Cô có nhiều vậy không?”
“Tạm thời chưa có.”
Hòa Sanh đang giả nghèo. Thực ra số tinh hạch họ tích trữ không phù hợp với dị năng của mình, sau khi trừ phí vào thành, phí ở trọ và năm mươi viên bồi thường cho Liễu Thành Hạc, vẫn còn gần một trăm viên.
“Nhưng chồng em là dị năng giả cấp năm, ra ngoài dạo một vòng, hai ngày là gom đủ.” Hòa Sanh vừa nói vừa quay lại nhìn Lệ Nham Đình, “Chồng à, đúng không?”
“Ừm.” Lệ Nham Đình đưa tay ôm eo cô: “Một ngày là đủ.”
“Còn tôi và Đại Hôn nữa, một buổi sáng là đủ.” Lưu Phong nhận ra Hòa Sanh lại có chủ ý gài bẫy người, vội vã tham gia để tăng thêm lực lượng.
“Các người hãy tích đủ rồi hãy nói.” Liễu Thành Hạc hừ lạnh.
“Rốt cuộc anh sợ bọn tôi quỵt nợ, hay là bản thân anh không dám?” Hòa Sanh giọng gay gắt hơn, hai chữ khiêu khích sắp hiện rõ trên mặt.
“Kẻ keo kiệt thường không mạo hiểm với tài sản của mình. Chơi với kẻ nhát gan chán lắm, chi bằng chúng ta tìm người khác chơi.” Lưu Phong cười thầm trong lòng, cũng theo đó kích ông ta.
“Đúng, đồ nhát gan, đồ keo kiệt!” Lan Đóa vẫn còn khúc mắc vụ cướp thức ăn vừa nãy, cơ hội tốt thế này sao có thể bỏ qua, “Không có chút phách lực nào thế này thì tính là đàn ông sao!”
“Chẹp, con nhóc mi nói gì đấy?” Liễu Thành Hạc nghe câu cuối cùng, nổi cơn tam bành, đập bàn đứng dậy, làm bộ vòng qua để xử lý Lan Đóa.
Lan Đóa thuần thục trốn sau lưng Lưu Phong, mặt đầy vẻ “em không sợ anh” với phẫn nộ chính nghĩa.
Lúc này Lệ Nham Đình cuối cùng cũng rời mắt khỏi Hòa Sanh, nhìn thẳng vào Liễu Thành Hạc, giọng bình thản nhưng ý đe dọa rất rõ ràng: “Anh còn muốn một phát lửa nữa à?”
Liễu Thành Hạc cứng họng, giơ tay chỉ Lệ Nham Đình, mặt mày méo mó vì tức: “Anh ác, giỏi lắm.”
Liễu Thành Hạc ngồi xuống, đã bắt đầu tự hỏi sao mình lại chọn ngồi đây chịu bực này.
“Cô ấy nói không sai, anh gấp cái gì?” Hòa Sanh chậm rãi bồi thêm một dao.
Liễu Thành Hạc giả chết.
“Anh thực sự không muốn biết tôi muốn cược gì với anh sao?” Hòa Sanh thả mồi, cố ý hạ thấp giọng, xích lại gần, “Cũng chỉ với anh thôi, những người khác tôi đều không tin tưởng.”
Liễu Thành Hạc ngước mắt liếc Hòa Sanh một cái, hừ lạnh một tiếng không nói, rõ ràng không tin.
“Tiếc thật.” Hòa Sanh tiếc nuối thở dài, ý tứ nhìn về phía bục, “Nhiều người thế mà không một ai sáng mắt.”
Cô không miễn cưỡng. Mồi đã ném xuống, chỉ xem con cá có chủ động cắn câu không.
Nếu không cắn, thì sau hả miệng ra nhét lưỡi câu vào cũng chưa muộn.
Nói xong, Lệ Nham Đình và Hòa Sanh cùng nhau rời sân.
Còn Liễu Thành Hạc thì nghi hoặc nhìn theo hướng mắt Hòa Sanh lúc nãy.
Trên bục không có gì khác, chỉ có một máy giám định tinh hạch.
Hòa Sanh không ngờ buổi giám định bán hàng lại nhàm chán thế, nhưng hôm nay đã xin nghỉ, buổi chiều rảnh rỗi.
“Anh nói Liễu Thành Hạc có cắn câu không?”
Hòa Sanh đi được vài bước lại không muốn động nữa. Mấy ngày qua luyện tập khiến cô đau nhức khắp người, thế là cô nhảy lên lưng Lệ Nham Đình, để anh cõng mình về nhà.
“Tự anh ấy sẽ phán đoán.” Lệ Nham Đình vòng tay ôm chặt hai chân Hòa Sanh, quay đầu đập vào má cô, “Em có phát hiện ra gì không? Nên mới mượn Liễu Thành Hạc để tra xét?”
“Ừm, khi loại máy giám định này mới ra mắt, ba em đã cho em xem ảnh.”
Hòa Sanh cân nhắc nói: “Cái máy lúc nãy có phần thân lớn hơn bản gốc, quá trình giám định cũng có thay đổi.”
“Ý em là, họ đã cải tạo nó.” Lệ Nham Đình nhấc nhẹ người trên lưng.
“Cái máy giám định này tuy là đồ bỏ của căn cứ Tập Mặc, nhưng cũng rất hot, bao nhiêu căn cứ và thành tị nạn khác đều không có được, sao Từ Khả Vi lại có?” Hòa Sanh hỏi.
Vừa nhắc đến “căn cứ Tập Mặc”, Lệ Nham Đình liền trầm mặc. Hòa Sanh nhận ra sự khác thường của anh, cô trườn lên vai anh, rồi hôn lên má anh.
“Em có một suy đoán, đợi Đại Hôn mang tinh hạch đã giám định về là xác định được.” Hòa Sanh chuyển đề tài.
Hòa Sanh: “Liễu Thành Hạc tuy có mặt keo kiệt hơi vô sỉ, nhưng làm người còn có chút giới hạn. Chuyện này để lộ cho hắn, cũng chẳng hại gì cho chúng ta.”
Cứ xem cách Liễu Thành Hạc đối xử với đám người tị nạn bình thường, và hôm đó không vạch trần chuyện bọn họ cố tình khai khống cấp dị năng, thì dễ đoán ra Liễu Thành Hạc không phải là người ủng hộ trung thành của Từ Khả Vi.
Hắn có chủ kiến của mình, mà nếu có thể kéo hắn lên cùng thuyền, cũng coi như niềm vui ngoài ý muốn.
Lệ Nham Đình ừ hai tiếng, cả hai đều không nhắc lại chuyện căn cứ Tập Mặc.
Thật ra Hòa Sanh đã có phát hiện từ lần đầu Lệ Nham Đình bùng nổ. Lúc đó xác xác sống bị nổ đầu nằm trên đất, quần áo có in nhãn căn cứ Tập Mặc.
Còn hôm kia khi cô giặt quần áo cho Lệ Nham Đình, từ túi trong quần áo của anh, cô phát hiện một mặt dây chuyền đứt xích.
Trên mặt dây là ảnh một cặp vợ chồng, mặt sau có khắc biểu tượng của căn cứ Tập Mặc.
Có lẽ, Lệ Nham Đình trước khi đến căn cứ của họ đã từng sống ở căn cứ Tập Mặc.
Và cặp vợ chồng được phong ấn trong mặt dây chính là cha mẹ đã khuất của anh.
