Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Về Ngày Tận Thế, Tôi Quay Đầu Theo Đuổi Vị Hôn Phu Si Tình > Chương 62

Chương 62

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 62: Bao vây.

 

"Hình như anh ấy rất thích cô."

 

Nhung Nhung chưa bao giờ thấy Lượng Lượng tỏ thiện chí với một người lạ mới gặp mặt lần đầu, cô ấy rất ngạc nhiên: "Lượng Lượng rất quý đồ ăn của nó, trước đây chỉ nỡ chia cho tôi thôi."

 

"Bây giờ nó sẵn sàng cho cô cả đồ ăn, chứng tỏ nó thực sự rất thích cô." Nhung Nhung nói.

 

"Cảm ơn... cảm ơn cả Lượng Lượng nữa." Hòa Sanh nghe vậy thì nhìn sang, Lượng Lượng vẫn kiên trì giơ chiếc bánh khô trên tay.

 

Cô biết vì sao Lượng Lượng lại cảm thấy thân thiết với mình.

 

Ngay khi bước vào kho nhỏ này, Hòa Sanh đã phát hiện ra dao động dị năng còn sót lại trong không gian, trong đó lẫn quá nhiều tạp chất, đủ để làm hỗn loạn thần hải của dị năng giả, khiến họ bồn chồn bất an.

 

Lượng Lượng thần trí không rõ, không thể nói, phản ứng sinh lý chính là phản hồi trực tiếp nhất.

 

Lúc này thần hải của nó hẳn đã rất tồi tệ, còn Hòa Sanh là Người giải trừ, vừa mới dùng quá sức dị năng, toàn thân bao quanh bởi tàn dư của dị năng giải trừ.

 

Dị năng giả theo bản năng sẽ nắm bắt những yếu tố có lợi cho mình, Lượng Lượng không thể nói, tỏ ý tốt chính là cách duy nhất nó thể hiện.

 

Mà đây, chẳng lẽ lại không phải là một lời cầu cứu sao?

 

"Lượng Lượng, chị không đói." Hòa Sanh nhìn về phía người đàn ông ngốc nghếch to lớn trong góc, dưới ánh nến mờ tối, hơn nửa người anh ta chìm trong bóng tối, trông có vẻ đáng thương.

 

Nói xong, Hòa Sanh quay đầu nhìn về phía cửa, lúc này cả trái tim cô đều đặt lên người Lệ Nham Đình, không rảnh để ý đến người khác.

 

Lượng Lượng như hiểu ra điều gì, từ từ cúi đầu, giấu chiếc bánh khô định dành cho Hòa Sanh vào kho bí mật sau lưng.

 

Hòa Sanh dựa vào tường, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ những ngọn đèn le lói nhảy nhót trong màn đêm, dị năng tiêu hao quá độ khiến tinh thần cô mệt mỏi vô cùng.

 

Đầu óc cô choáng váng, ánh đèn nhảy nhót trước mắt càng lúc càng mờ ảo, mí mắt dần nặng trĩu, cuối cùng cô không chống chọi nổi cơn mệt mỏi, nhắm mắt thiếp đi.

 

Nhung Nhung thấy vậy liền tìm một tấm chăn đắp lên người Hòa Sanh, Hòa Sanh theo phản xạ cuộn tròn lại, dù đã bất tỉnh nhưng vẫn nghiến chặt răng, co người bảo vệ chính mình.

 

Còn ở đầu kia của thành tị nạn, người mà cô lo lắng và quan tâm nhất, đang đối mặt với sự bao vây của hơn chục dị năng giả do Từ Khả Vi, Kiều Hóa và Liễu Thành Hạc dẫn đầu.

 

Mà lúc này, anh vừa mới giết gần trăm con tang thi biến dị trong một đợt tang thi triều, trong đó tỷ lệ tang thi cấp cao vượt xa đám tang thi thông thường.

 

Cộng thêm việc bị chặn đánh đúng lúc như thế này, có âm mưu gì ở đây, không cần nghĩ cũng rõ.

 

Lệ Nham Đình lau vết máu ở khóe miệng, giũ cánh tay bị điện giật tê rần, lần lượt nhìn qua từng người có mặt.

 

Từ Khả Vi đứng trên cao ở phía sau cùng các dị năng giả, trên mặt nở nụ cười đắc ý như đã chắc thắng, phía trước hắn là những thuộc hạ thân tín, cấp thấp nhất cũng là dị năng giả đỉnh phong cấp ba.

 

Đầu tiên dùng đám tang thi biến dị để tiêu hao chiến lực của anh, rồi dẫn hơn chục dị năng giả đến chặn đánh, sự chuẩn bị này đúng là đầy đủ thật.

 

"Từ Đổng, ý gì vậy?"

 

Lệ Nham Đình phủi sạch bụi bám trên quần áo, nhưng vết máu lớn trên tay áo thì lai thế nào cũng không sạch.

 

Anh bất giác cau mày, đây là bộ quần áo do Hòa Sanh tự tay giặt sạch cho anh, cứ thế bị làm bẩn mất rồi.

 

"Lệ Nham Đình, anh phẩm hạnh kém cỏi, bán đứng đồng đội, thành tị nạn chúng tôi không chứa nổi kẻ cặn bã như anh." Từ Khả Vi lên mặt đạo đức giả chỉ trích, rồi quay người bước lên một chiếc xe chống đạn đã được cải tạo đằng sau.

 

"Để bảo vệ thành tị nạn chúng ta trường tồn, các dũng sĩ, hãy bắt hắn!"

 

Từ Khả Vi vừa ra lệnh, hơn chục dị năng giả xung quanh nhìn nhau, có một người xông lên trước, rồi tất cả đều lao vào.

 

Chỉ có Kiều Hóa và Liễu Thành Hạc, hai người liếc nhau, không ai nhúc nhích.

 

Hệ thống dị năng giữa các dị năng giả rất đa dạng, nhất thời bầu trời tối bị nhuộm thành đủ màu sắc quái dị pha trộn.

 

Nhiều dị năng tấn công cùng lúc, Lệ Nham Đình chỉ có thể dùng cuồng phong để phòng thủ tạm thời.

 

Những dây leo quất tới bị cuốn lên, hất văng tên dị năng giả ở đầu kia lên không trung.

 

Cột nước dùng để công kích bị cuốn lên cao, như một trận mưa bão trút xuống đầu.

 

Hai dị năng giả hệ thổ đồng thời thúc giục dị năng, làm mặt đất nứt ra mấy khe, chỉ trong giây lát đã chia cắt mặt đất xung quanh Lệ Nham Đình, biến chỗ anh đứng thành một hòn đảo cô lập.

 

Vô số rắn, kiến, sâu bọ từ khe nứt tràn lên, nhưng không tham gia chiến cuộc, chỉ ken đặc trên mặt đất, bò loạn xạ.

 

"Lệ Nham Đình, đừng cố chống đỡ nữa. Nếu anh tự sát, cũng khỏi chịu khổ bị bao vây, chết một cách nhẹ nhàng hơn!" Từ Khả Vi cười to, đã tự cho là đã nắm chắc phần thắng trong tay.

 

Hắn chắc mẩm Lệ Nham Đình vừa rồi nhất định đã chạm trán với đám tang thi hắn chuẩn bị, mà bây giờ còn có thể đứng vững xuất hiện trước mặt hắn, thì đã là chống đỡ hết nổi, không thể nào lật ngược được.

 

Lệ Nham Đình đứng trên hòn đảo nhỏ, một tay quấn cuồng phong, tay kia sấm chớp đan xen, nhiều đợt công kích đều bị anh chặn lại.

 

Lúc này gương mặt anh được ánh chớp xanh trắng chiếu sáng, đầu ngọn lửa điện lóe ra tia lửa, trong sự đan xen của đỏ và xanh, anh như một tử thần đêm tối từ dưới địa ngục, lạnh lùng và rực lửa.

 

Quần áo trên người không biết đã rách từ lúc nào, để lộ thân trên cường tráng chi chít những vết đỏ và máu, trên vai trái vết sẹo dữ tợn như nanh vuốt đan xen rốt cuộc lộ ra trước mặt mọi người.

 

"Các người thấy chưa, vết sẹo đó nói lên tất cả, Lệ Nham Đình có dị năng cấp bậc cao như hôm nay chính là vì hắn đã tàn hại dị năng giả loài người!"

 

Một người đàn ông đứng bên cạnh Lệ Nham Đình lên tiếng, chỉ vào vết sẹo trên vai trái của Lệ Nham Đình: "Hắn là ác quỷ, chúng ta cùng lên, bắt hắn lại!"

 

Lệ Nham Đình nghiêng đầu nhìn người dị năng giả này, thấy hơi quen, nghĩ kỹ một chút, hình như từng thấy người này bên cạnh Đoạn Triển Phong.

 

Người này vừa nói dứt lời, tất cả ánh mắt đều tập trung vào Lệ Nham Đình.

 

Vết sẹo để lại sau khi đồ sát dị năng giả nói lên tất cả, dù Lệ Nham Đình có thể giải thích, cũng không ai thèm nghe.

 

Huống chi anh xưa nay khinh thường việc giải thích nguồn gốc vết sẹo này.

 

Đợt tấn công tập trung tiếp theo lại ập tới, Lệ Nham Đình lấy cuồng phong phòng thủ, lấy sấm chớp tấn công, mấy hiệp đấu cuối cùng cũng không rơi vào thế hạ phong.

 

Từ Khả Vi thấy lâu không hạ được, cũng hơi sốt ruột, người phái đi không thấy tung tích Đoạn Triển Phong dẫn người trở về, càng thêm bực mình.

 

Từ Khả Vi: "Lệ Nham Đình, anh có muốn gặp lại con đàn bà của anh không? Con điếm mà anh coi như bảo bối ấy, anh đoán xem bây giờ nó thế nào? Đang trên giường của tôi uốn éo trêu đùa đấy!"

 

Lệ Nham Đình nghe vậy, cánh tay nặng nề vung lên, vang lên một tiếng sấm rợn người, một tia sét lớn từ trên không bổ thẳng xuống, đập vào cái cây trước xe của Từ Khả Vi.

 

Cái cây to hai người ôm lập tức nổ tung, lửa lớn bốc cháy từ gốc cây, nhất thời sáng rực cả khu phố.

 

Lửa cháy cây kêu lách tách, các dị năng giả đang bao vây ngoài kia nhìn nhau, đã có ý định lui.

 

Kinh hoàng qua đi, Từ Khả Vi lập tức nổi nóng, đập cửa xe quát lệnh: "Kiều Hóa! Liễu Thành Hạc! Các anh đứng đực ra đó làm gì! Còn không mau lên cho tôi!"

 

Lời này vừa dứt, lũ rắn kiến sâu bọ đang bò lung tung khắp nơi đều như nhận được sự triệu hồi, đồng loạt đổi hướng.

 

Lại lao về phía Từ Khả Vi, bò rào rào tới.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích