Chương 70: Vợ tôi.
Bước chân Hòa Sanh chết đứng tại chỗ. Cô trơ mắt nhìn người phụ nữ kia lao vào lòng Lệ Nham Đình, ôm chặt eo anh, cả đầu óc cô như nổ tung.
Cô hiểu rõ tính Lệ Nham Đình: anh ghét người khác chạm vào mình. Nếu anh để ai đến gần, chắc chắn đó là sự cho phép của anh.
Vậy thì người phụ nữ đang ôm anh lúc này là ai? Tại sao Lệ Nham Đình lại để cô ta đến gần… thậm chí để cô ta ôm?
Trái tim Hòa Sanh như bị khoét mất một mảng, nặng trĩu, trống rỗng, vừa chua vừa chát.
Trước đây cô chưa từng nghĩ rằng, trong quá khứ của Lệ Nham Đình có thể từng gặp người khác.
Khoảnh khắc này, Hòa Sanh chợt nhận ra: nếu thật sự có một người như thế, và cô ta vừa vặn xuất hiện trước mặt Lệ Nham Đình…
Thì anh sẽ chọn thế nào? Còn cô, cô phải làm sao?
Lưu Phong vừa mở cửa xe, thấy cảnh này cũng sững sờ. Anh ngoái nhìn Hòa Sanh, rồi lặng lẽ chui lại vào xe.
Trông chị dâu bây giờ sắp khóc đến nơi.
Anh cả, tự cầu phúc đi.
Lưu Phong nghĩ thầm không tử tế.
Lệ Nham Đình thoáng sững lại khi thấy Nghiêm Kiều Kiều, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Anh nhíu mày, giọng lạnh như băng quát: “Buông tay.”
“Đình ca ca, là em đây, anh không nhớ em sao?” Cô gái siết chặt lấy anh, tiếng khóc vang vọng màn đêm: “Đình ca ca, em là Kiều Kiều đây.”
“Tôi bảo cô buông tay.”
Giọng Lệ Nham Đình càng lạnh, dường như đang kìm nén cơn giận. Lần này anh không khách sáo, trực tiếp nắm lấy hai tay cô gái tự xưng là Kiều Kiều, mạnh mẽ gỡ cô ra khỏi người mình.
“Đình ca ca!” Nghiêm Kiều Kiều suy sụp, ngước mắt nhìn Lệ Nham Đình đầy khó tin.
Anh kéo cô ra xa, rồi quay lưng bước đi. Thấy vậy, cô vội lao theo, toan níu tay anh từ phía sau.
Đúng lúc đó, một giọng nữ khác vọng tới từ phía trước, lanh lảnh, pha chút giận dỗi, nghe khiến lòng người mềm nhũn.
“Chồng ơi.”
Trên mặt Hòa Sanh nở nụ cười, ngọt ngào hơn cả giọng nói. Nhưng nhìn kỹ, nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt, chỉ là nụ cười gượng gạo, miễn cưỡng.
“Em mệt rồi.” Hòa Sanh nói, bước tới bên Lệ Nham Đình, giọng cô mềm nhũn, thậm chí có chút run rẩy.
Khả năng nhìn đêm của dị năng giả tốt hơn người thường rất nhiều, nên dù giữa vùng hoang vu không có đèn đường, chỉ dưới ánh trăng, Lệ Nham Đình vẫn thấy rõ đôi môi tái nhợt của Hòa Sanh.
Anh xót xa, đưa tay vuốt má cô, giọng dịu dàng: “Vậy chúng ta về nghỉ.”
Hòa Sanh đứng yên không nhúc nhích, giọng nhỏ như sắp tan vào màn đêm, đôi mắt hơi ướt nhìn người trước mặt, vừa ngượng vừa lo: “…Phải bế.”
“…Ừm.”
Lệ Nham Đình hơi bất ngờ. Bình thường ở bên ngoài, Hòa Sanh ít khi chủ động làm nũng đòi thân mật. Hôm nay cô sao thế…
Bỗng trong lòng anh khẽ động, hình như có ý nghĩ nào đó lóe lên trong đầu, cố tình để lại một cái đuôi cho anh nắm.
“Đình ca ca!” Nghiêm Kiều Kiều bị bỏ quên một bên thấy tình hình không ổn, vội bước lên toan nắm tay Lệ Nham Đình, giọng gấp gáp, đầy nguy cơ: “Cô ta là ai?”
Lệ Nham Đình vốn không thích người khác động vào mình, thấy tay cô ta đưa tới liền né. Anh lập tức cúi xuống, luồn tay qua khuỷu chân và eo Hòa Sanh, nhấc bổng cô lên.
Động tác quá bất ngờ, Hòa Sanh không kịp trở tay, vội vàng vòng tay ôm cổ anh.
“Vợ tôi.” Lệ Nham Đình nói, cố tình nhấc bổng người trong lòng lên một cái, khiến cô phải bám chặt hơn, anh mới hài lòng.
Nghiêm Kiều Kiều như bị sét đánh ngang tai. Ba chữ “vợ tôi” còn chưa kịp tiêu hóa, cô đã bị hành động Lệ Nham Đình chủ động ôm người phụ nữ khác làm cho sốc đến không nói nên lời.
“Cái gì? Vợ gì? Đình ca ca anh nói gì vậy!” Nghiêm Kiều Kiều nóng nảy, không kiềm được, gào lên chất vấn.
“Cô gì ơi, đây là đường quốc lộ, cô nói to như vậy, sợ không gọi xác sống tới à?”
Ba chữ “vợ tôi” cũng thức tỉnh Hòa Sanh, kéo cô ra khỏi vòng tự nghi ngờ.
Cô nằm trong vòng tay Lệ Nham Đình, sự lựa chọn kiên định và không chút do dự của anh đã giúp cô tìm lại sự tự tin vừa mất, và kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ tự phủ định.
Hòa Sanh vụt tỉnh, cơn giận trào dâng, chiến lực trỗi dậy.
“Dẫn xác sống tới thì cô chẳng đánh được, cuối cùng lại để chồng tôi liều mạng.” Hòa Sanh nói không chút nể nang, “Chồng tôi, cô không thương, tôi thương.”
“Cô nói gì? Dựa vào đâu mà cô bảo tôi không thương Đình ca ca? Tôi quen Đình ca ca lâu hơn cô tưởng đấy! Anh ấy vì cứu tôi có thể liều cả mạng, cô tính là thứ gì!” Mắt Nghiêm Kiều Kiều đỏ hoe, lập tức phản bác.
“Cô vừa nghe rồi đấy, tôi là vợ anh ấy.” Hòa Sanh ngẩng cằm, ôm chặt cổ Lệ Nham Đình như đánh dấu chủ quyền, động tác trẻ con đến nực cười. “Cô quen trước thì sao? Bây giờ anh ấy là của tôi!”
Nói xong, Hòa Sanh chợt thấy mình bị giảm IQ. Sao cô phải tranh luận với người này giữa đồi núi hoang vu thế nhỉ? Đầu óa cô vừa nãy hỏng hả?
Cô nhíu mày, khóe mắt liếc thấy Lệ Nham Đình đang cười. Thế là cô nhận ra vấn đề. Cô xoay mặt anh về phía mình, hạ thấp giọng, quả quyết: “Anh cố tình!”
Bế cô lên rồi không lên xe, cố tình đứng đây tạo chiến trường cho cô với người phụ nữ kia, để dành thời gian tranh cãi?
Sở thích đen tối của đàn ông sao mà nhàm chán thế!
Đáng ghét là, cô lại mắc bẫy.
Lệ Nham Đình bị vạch trần cũng không biện minh, đường hoàng thừa nhận, bế Hòa Sanh lên cao một chút: “Ừm, đáng yêu.”
Nói xong, Lệ Nham Đình bế Hòa Sanh, không thèm liếc cô gái đang giận dữ bên cạnh, thẳng tiến về phía xe của họ.
“Đình ca ca!” Nghiêm Kiều Kiều bị bỏ lại phía sau, giậm chân sốt ruột.
“Cô gì ơi, nếu cô còn muốn theo chúng tôi về thành tị nạn, thì tự lên xe. Không muốn về thì cứ đợi ở đây, chờ hai người kia quay lại tìm cô.”
Hòa Sanh ôm cổ Lệ Nham Đình, ngoái nhìn cô gái phía sau. Thôi thì đã não cá vàng rồi, cứ vàng cho trót.
Cô lẩm bẩm không nhỏ: “Biết thế đến cướp chồng mình, thì không thèm cứu.”
Lệ Nham Đình cười, bế Hòa Sanh đặt lên ghế phụ. Họ đã quen ngồi thế này, ăn ý điều chỉnh tư thế rồi đóng cửa xe.
“Đình ca ca, em đi với các anh!” Nghiêm Kiều Kiều thấy Lệ Nham Đình bế Hòa Sanh đi thật, không thèm để ý cô nữa, cuống quýt kìm nén cảm xúc, chạy đuổi theo.
Chỗ này là đồng không mông quanh, xác sống có thể lang thang bất cứ lúc nào. Một mình cô không thể sống nổi.
Nhưng thấy người phụ nữ đó ngồi cùng Đình ca ca, lòng cô lại trào lên nỗi căm ghét và oán hận vô bờ.
Rõ ràng cô là người gặp Đình ca ca trước! Sao có thể để đàn bà đó cướp mất!
Nghiêm Kiều Kiều cam tâm lên xe, mắt ghim chặt hai người đang ôm nhau phía trước, đỏ hoe vì tức.
