Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trùng Sinh Mạt Thế Đại Boss Chỉ Sủng Mỗi Ta > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23: Cô ta vẫn còn sống

 

“Được.”

 

Chu Tứ thuận thế nắm lấy tay cô, ngón tay khẽ bóp nhẹ, rồi mới quay sang Dung Kỳ và Sở Lương Phương:

 

“Tôi và Dung Kỳ dọn sạch đám tang cấp hai bên ngoài, Sở Lương Phương dọn bên trong, Niên Niên đi theo tôi. Mọi người đừng cách xa quá, gặp chuyện gì thì báo trước.”

 

“Rõ!” Cả hai đồng thanh đáp.

 

Dung Kỳ: “Đại ca, có người tới.”

 

Vừa dứt lời, bảy tám bóng người từ trong rừng bước ra, dẫn đầu là Ôn Cảnh Khiêm và Liễu Nguyệt.

 

Phía sau họ là năm sáu người, trong đó có một người đặc biệt nổi bật, dáng người cao thẳng, khí chất ôn hòa, chính là Lâm Tử Tiêu.

 

Liễu Nguyệt hơi ngạc nhiên khi thấy Kỳ Niên.

 

——Cô ta vẫn còn sống sao.

 

Sau khi Liễu Nguyệt rời đi không lâu, Giang Thành bùng phát đợt tang thi, cô ta tưởng Kỳ Niên đã chết trong đợt đó.

 

Vì thế, Ôn Cảnh Khiêm còn buồn một thời gian.

 

Nhưng Kỳ Niên trước mắt, xinh đẹp, tinh tế, còn mặc một chiếc váy xinh xắn, rõ ràng là được ai đó nâng niu bảo vệ.

 

Móng tay Liễu Nguyệt bấm sâu vào lòng bàn tay. Tại sao, tại sao Kỳ Niên lại có thể sống tốt như vậy?

 

“Kỳ Niên học muội.”

 

Liễu Nguyệt lên tiếng trước, giọng ngọt lịm: “Từ biệt ở Giang Thành, thật không ngờ còn được gặp lại em. Em không sao, thật tốt quá.”

 

Liễu Nguyệt vừa dứt lời, Kỷ Điềm Điềm bên cạnh cười khẩy: “Nguyệt Nguyệt, phí lời với loại người đẩy bạn vào đám tang thi làm gì, tôi còn tưởng nó chết ở Giang Thành rồi chứ.”

 

“Điềm Điềm, đừng nói thế.” Liễu Nguyệt vội kéo cô ta lại, khóe mắt đỏ hoe, nhìn Chu Tứ với vẻ ấm ức:

 

“Kỳ Niên học muội cũng không cố ý đẩy tôi vào đám tang thi, lúc đó hỗn loạn như vậy, chắc em ấy sợ quá. Tôi đã không để bụng từ lâu rồi…”

 

Sở Lương Phương là người đầu tiên không nhịn được, trừng mắt mắng Kỷ Điềm Điềm:

 

“Cô ra ngoài không đánh răng à, mồm thối thế, cần gì cô phải bịa chuyện về chị dâu của bọn tôi?”

 

“Cô bảo ai mồm thối hả!” Kỷ Điềm Điềm bị chạm nọc, người động đậy định xông lên.

 

Cô ta thức tỉnh dị năng tốc độ, trong đội vẫn luốn ngang ngược quen rồi.

 

Một tia điện chợt lóe lên, bổ thẳng vào cánh tay đang giơ ra của Kỷ Điềm Điềm.

 

Kỷ Điềm Điềm kêu thảm một tiếng, ôm cánh tay lùi lại.

 

Chu Tứ thu tay về, đầu ngón tay vẫn còn vương tia điện: “Ôn Cảnh Khiêm, cậu quản không được đồng đội, thì tôi không ngại giúp cậu quản đâu.”

 

Ôn Cảnh Khiêm lúc này mới hoàn hồn.

 

Ánh mắt anh ta vừa nãy cứ dán chặt vào Kỳ Niên. Cô mặc váy đứng trong gió, khiến anh ta không khỏi ngẩn ngơ.

 

Giờ bị gọi tên, Ôn Cảnh Khiêm bước lên giữ chặt Kỷ Điềm Điềm còn muốn chửi tiếp: “Xin lỗi, là tôi không quản tốt người của mình.”

 

“Chu Tứ, chúc mừng cậu đã thức tỉnh dị năng.”

 

Chu Tứ lười để ý, nắm tay Kỳ Niên định đi.

 

“Khoan đã!” Ôn Cảnh Khiêm vội gọi anh lại.

 

“Các cậu cũng đến nhà máy thịt thu thập vật tư à? Mục tiêu của chúng tôi cũng ở đây, bên trong tang thi không ít, hay là chúng ta hợp tác…”

 

“Không cần.”

 

Chu Tứ che chở Kỳ Niên đi về phía nhà máy thịt. Cái dáng vẻ nâng niu cẩn thận ấy, rơi vào mắt Liễu Nguyệt, suýt thiêu đốt con mắt cô ta.

 

Tại sao?

 

Tại sao Kỳ Niên lại được người ta che chở như vậy?

 

Tại sao trong tận thế cô ta vẫn có thể mặc sạch sẽ, cười vô lo vô nghĩ?

 

Liễu Nguyệt nhìn chằm chằm bóng lưng Kỳ Niên, để ý thấy ánh mắt của Lâm Tử Tiêu.

 

Anh ta đứng cuối đội, ánh mắt cũng rơi trên người Kỳ Niên, thần sắc phức tạp, như đang suy nghĩ điều gì.

 

Liễu Nguyệt có linh cảm chẳng lành.

 

Lâm Tử Tiêu là dị năng giả hệ Phong tam giai, thực lực khó lường.

 

Mấy ngày nay cô ta tốn bao tâm tư để kéo anh ta về, nào là lấy cớ chữa vết bỏng cho anh ta, nào là khóc lóc cầu xin anh ta bảo vệ Ôn Cảnh Khiêm dưỡng thương.

 

Cuối cùng cũng khiến anh ta đồng ý ở lại thêm vài ngày.

 

Mắt thấy vết thương của Ôn Cảnh Khiêm sắp lành, cô ta đang tính toán làm sao giữ người lại.

 

Kỳ Niên có tư cách gì mà vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của anh ta?

 

“Tử Tiêu ca.”

 

Liễu Nguyệt bước tới bên cạnh Lâm Tử Tiêu, e thẹn: “Anh cười chê rồi, đó là học muội đại học của tôi, trước tận thế nhà có điều kiện, luôn chạy theo Cảnh Khiêm.”

 

“Lần trước ở Giang Thành hỗn loạn quá, cô ấy lỡ tay đẩy tôi vào đám tang thi, tôi còn chưa trách cô ấy, hôm nay gặp mặt khó tránh nói thêm vài câu…”

 

Lâm Tử Tiêu nhàn nhạt “ừm” một tiếng, rời mắt khỏi cửa nhà máy thịt: “Cô không cần nói với tôi mấy chuyện này.”

 

Giọng điệu xa lạ, nói thêm: “Làm xong nhiệm vụ này, tôi đi.”

 

Nụ cười trên mặt Liễu Nguyệt cứng đờ, ngón tay vặn vẹo góc áo, trong lòng vừa tức vừa sốt ruột.

 

Kỷ Điềm Điềm bước tới, mặt đầy bất mãn: “Nguyệt Nguyệt, cô thấy con nhỏ Kỳ Niên đó không, kiêu ngạo quá thể!”

 

“Còn hai thằng đàn ông kia, đứa nào cũng như bảo vệ con, sau lưng nó chắc chơi bời lắm đây.”

 

Liễu Nguyệt quay đầu, trên mặt đã đổi sang nụ cười dịu dàng: “Điềm Điềm, đừng nói thế.”

 

“Kỳ Niên học muội chắc vẫn còn giận em và Cảnh Khiêm, dù sao lần trước ở Giang Thành… hiểu lầm khó tránh mà.”

 

Kỷ Điềm Điềm vẫn còn đang bực: “Tôi thấy nó cố tình đấy, nếu không phải Chu Tứ ra tay, tôi nhất định cho nó biết tay.”

 

“Thôi thôi, xử lý vết thương trước đã.”

 

Lòng bàn tay Liễu Nguyệt tỏa ra ánh sáng trắng, Kỷ Điềm Điềm nhắm mắt thoải mái rên một tiếng, sắc mặt dịu đi đôi chút.

 

Đương nhiên cũng không để ý đến tia bực bội lướt qua đáy mắt Liễu Nguyệt.

 

“Vẫn là Nguyệt Nguyệt cô lương thiện.”

 

Kỷ Điềm Điềm hoạt động cánh tay: “Lát vào trong, xem tôi không tìm cơ hội xử lý con nhỏ đê tiện đó, cho cô hả giận.”

 

Liễu Nguyệt không đáp, không tán thành cũng không phản đối.

 

Mấy người đi theo.

 

Liễu Nguyệt rất tự nhiên khoác tay Ôn Cảnh Khiêm, giọng nhẹ nhàng: “Cảnh Khiêm, Kỳ Niên học muội và Chu Tứ học trưởng trông có vẻ thân thiết nhỉ.”

 

“Kỳ Niên học muội thông minh xinh đẹp như vậy, dù không thức tỉnh dị năng, chắc cũng có cách để Chu Tứ bảo vệ, chúng ta cũng không cần lo lắng quá.”

 

Ôn Cảnh Khiêm ánh mắt phức tạp: “Cứ làm nhiệm vụ trước đã, mấy chuyện này để sau.”

 

Trong lòng Ôn Cảnh Khiêm rối bời.

 

Vừa rồi ánh mắt Chu Tứ nhìn Kỳ Niên, là thứ anh ta chưa từng dành cho Kỳ Niên.

 

Anh ta nhớ lại những ngày trước tận thế.

 

Khi ấy Kỳ Niên kiêu căng, rạng rỡ, luôn chạy theo sau anh ta gọi “Cảnh Khiêm học trưởng”.

 

Nhà anh ta không khá giả, là cha của Kỳ Niên tài trợ cho anh ta, điều kiện duy nhất là phải đối xử tốt với con gái ông.

 

Anh ta đã đồng ý.

 

Cũng đã thất hứa.

 

Khi ấy, trong lòng anh ta chất chứa tự ti, luôn cảm thấy sự tiếp cận của Kỳ Niên mang ý nghĩa bố thí.

 

Anh ta thấy cô quá ồn ào, quá bám người, coi sự quan tâm của cô như không thấy.

 

Đặc biệt là mỗi lần cô và Liễu Nguyệt cãi nhau, Liễu Nguyệt luôn đỏ hoe mắt rơi lệ, còn cô thì nghênh mặt cứng cỏi.

 

Thế là anh ta theo bản năng nghiêng về phía người yếu đuối kia, cau mày nói với cô: “Em không thể hiểu chuyện một chút sao?”

 

Cô gái mà con tim và ánh mắt đều hướng về anh ta, hình như thật sự bị anh ta đánh mất rồi.

 

“Cảnh Khiêm, anh đang nghĩ gì thế?” Liễu Nguyệt nhẹ nhàng lay tay Ôn Cảnh Khiêm.

 

“Không có gì.” Ôn Cảnh Khiêm rời mắt, gỡ tay cô ta ra, “Chúng ta cũng vào thôi, một mình Lâm Tử Tiêu ở trong không an toàn.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích