Chương 4: Làm bạn lữ của tôi
Môi Kỳ Niên mấp máy, vành mắt hơi đỏ: “Vậy… vậy làm sao bây giờ?”
Bên ngoài toàn là xác sống, còn có những kẻ xấu hôi của, một mình cô, đừng nói đến Kinh Thị, e rằng ngay cả Giang Thành cũng không ra nổi.
Kỳ Niên hít hít mũi, cố gắng nặn ra vẻ mặt đáng thương, kéo vạt áo Chu Tứ, mềm giọng cầu xin:
“Chu Tứ, vậy… vậy anh có thể đưa tôi một đoạn đường không?”
Chu Tứ cúi đầu, nhìn bàn tay nhỏ đang nắm vạt áo mình.
Ngón tay thon dài xinh đẹp, ý nghĩ xấu xa trong lòng lại trào dâng.
Anh cười, nhưng giọng lạnh tanh: “Không được. Tôi không vô duyên vô cớ bảo vệ một người lạ, lãng phí thời gian và sức lực.”
“Nhiều nhất, đưa cô đến biên giới Giang Thành.”
Ra khỏi Giang Thành là vùng hoang dã nguy hiểm hơn, Kỳ Niên sống chẳng được mấy ngày, nhưng cô không có tư cách đòi hỏi anh.
Mặt Kỳ Niên càng xị xuống, lông mi cụp thấp.
Răng ngọc cắn môi mềm, như sắp khóc đến nơi.
“Nhưng…”
Chu Tứ bước tới gần, cúi người sát tai Kỳ Niên, giọng hạ thấp, pha chút cố tình dụ dỗ:
“Cô có thể làm bạn lữ của tôi. Bảo vệ bạn lữ là nghĩa vụ của tôi.”
Hả?
Bạn… bạn lữ?
Kỳ Niên ngây người, hoài nghi mình nghe nhầm.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Chu Tứ, đầu óc cô có chút không theo kịp.
Diễn biến này… có hơi nhanh quá không?
Cô còn chưa bắt đầu công lược mà, đùi lớn đã tự ôm lấy rồi?
Kỳ Niên lén đánh giá Chu Tứ.
Phải công nhận, dù sao cũng là hoa khôi trường Giang Thành, ngũ quan thanh tú cộng thêm chiến lực vượt chuẩn.
Quả là cấu hình “đùi lớn” đỉnh cao trong tận thế.
Làm bạn lữ của anh, cô có thể danh chính ngôn thuận để anh bảo vệ mình, an toàn đến Kinh Thị.
Cũng không thiệt.
Dù sao, đợi cô đến Kinh Thị, tìm được người nhà, có chỗ dựa, lúc đó chia tay trong hòa bình, đá anh là được!
Ừ! Cứ vậy đi!
Kỳ Niên nhanh chóng tính toán xong trong đầu, mặt liền nặn ra vẻ ngoan ngoãn e thẹn, gật đầu.
Chu Tứ nhìn dáng vẻ giả vờ ngoan ngoãn của Kỳ Niên, đáy mắt càng thêm trêu tức.
Sau khi đạt “thỏa thuận”, hai người chính thức lên đường.
Chu Tứ là trọng sinh, anh biết Giang Thành không an toàn, phải nhanh chóng rời đi.
Chu Tứ thu dọn đồ đạc xong, liếc Kỳ Niên từ trên xuống dưới.
Cô mặc một chiếc váy trắng, vải nhìn rất tốt.
Chỉ là gấu váy dính chút máu, tóc dài xõa sau lưng, khuôn mặt xinh đẹp dù dính chút bụi vẫn rực rỡ.
Thế nào cũng thấy là dáng vẻ tiểu thư khuê các, lạc lõng giữa tận thế.
Đổi lại là người khác, Chu Tứ hẳn sẽ nghĩ ăn mặc thế này trong tận thế khác nào tự tìm chết, vừa vướng víu vừa lộ liễu.
Nhưng nhìn Kỳ Niên, anh lại thấy chẳng có gì không ổn.
Thậm chí còn thấy chiếc váy rất hợp với cô.
Chu Tứ không động thanh sắc thu hồi ánh mắt, trong lòng tính toán.
Hai người vừa đi chưa xa, từ góc phố lắc lư ra mấy con xác sống, ngửi thấy hơi người, gầm rú lao tới.
Cổ họng chúng phát ra tiếng quái dị khò khè, gương mặt thối rữa đầy vẻ dữ tợn.
Kỳ Niên theo bản năng lùi lại, hơi sợ hãi.
Dù đã trải qua mấy ngày tận thế, cô vẫn chưa quen với cảnh đối diện quái vật.
Chưa kịp để Kỳ Niên phản ứng, Chu Tứ đã động.
Cổ tay nhẹ nâng.
Ngọn lửa tụ trong lòng bàn tay bay ra, chính xác rơi lên đầu con xác sống phía trước.
Con xác sống chưa kịp kêu thảm đã bị lửa dữ nuốt chửng, nhanh chóng hóa thành một đống tro tàn.
Chu Tứ động tác nhanh nhẹn, như bóng ma lướt qua mấy con xác sống còn lại.
Kỳ Niên nhìn đến ngây người, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: Ôm đúng đùi rồi, huhu ba mẹ ơi, con đến đây.
Kỳ Niên nhìn Chu Tứ phẩy tay có thể đốt chết cả đám xác sống, còn mình phẩy tay chỉ đuổi được ruồi.
Không khỏi bi thương.
Nhớ hồi Kỳ Niên đọc cuốn tiểu thuyết này, vì trùng tên với nữ phụ pháo hôi chết sớm, tức đến nỗi cùng bạn thân than thở cả buổi.
Kết quả thì sao.
Cô xuyên đến, lại thành chính cái pháo hôi ấy.
…
Từ đầu xác sống rơi ra thứ gì đó lăn đến chân Kỳ Niên.
Cô ngồi xuống nhặt lên, quan sát.
Trên đó còn dính óc xác sống.
Nó liếc mắt khinh thường, kêu lên một tiếng eo chê bai.
( ᳐ ÒωÓ ᳐ ) Eo! (bất ngờ)
Là tinh hạch.
Trong tiểu thuyết nói đây là hạt nhân năng lượng của xác sống, cũng là chìa khóa để dị năng giả thăng cấp, loại trắng này cấp thấp nhất, màu càng rực cấp càng cao.
Kỳ Niên học theo cách từng thấy trong tiểu thuyết, nắm tinh hạch trong lòng bàn tay, tập trung tinh thần, thử hấp thu năng lượng bên trong.
Một phút… hai phút… năm phút trôi qua…
Ngoài lòng bàn tay bị cấn hơi đau, cô chẳng cảm thấy gì.
Tinh hạch vẫn là tinh hạch, cô vẫn là người thường.
Thì ra tôi thực sự không có dị năng.
Tôi đều xuyên sách rồi, lẽ nào tôi không phải thiên tuyển chi tử sao.
Kỳ Niên: “…”
Cô nhét tinh hạch vào túi, cả người ỉu xìu.
Đến khi Chu Tứ đến gần cũng không phát hiện.
Cô gái nhỏ ngồi xổm góc tường, cúi đầu, lộ ra đỉnh đầu mềm mại.
Nhận ra cảm xúc của cô, ánh mắt Chu Tứ hơi thay đổi.
Là xác sống vừa rồi quá dọa người, làm cô sợ? Hay là…
Kỳ Niên cảm thấy bóng râm bao phủ trên đầu, kèm theo một ánh nhìn như có như không, trong lòng lộp bộp:
Xong rồi xong rồi! Không phải cô vừa rồi rũ rượi bị Chu Tứ thấy đấy chứ.
Anh ấy có nghĩ cô chê anh ấy không đủ mạnh, muốn tìm đùi khác không?
Trời đất chứng giám, cô tuyệt đối không có ý đó, cái đùi này cô còn muốn ôm đến tận Kinh Thị.
Đúng lúc Kỳ Niên trong đầu đang diễn kịch điên cuồng, Chu Tứ nửa ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt tóc cô:
“Không vui à? Tóc rối rồi, tôi buộc giúp em nhé?”
Đầu ngón tay hơi lạnh, khiến Kỳ Niên co rúm lại, cô nghiêng đầu, rút tóc về.
“Không cần.”
Tay Chu Tứ khựng giữa không trung.
Cùng với sợi tóc rút đi, như có thứ gì đó đột nhiên thoát khỏi tầm kiểm soát.
Nhìn gương mặt trắng mềm của Kỳ Niên, Chu Tứ cụp mắt xuống, che đi tia tối tăm trong đáy mắt, trong đầu không tự chủ được nảy ra những ý nghĩ khác.
… Sao phải tránh.
Có phải chỉ có nhốt cô lại, cô mới không từ chối tôi.
Anh bỗng nhếch khóe môi, ngón tay từ từ cong lại, như đang nắm hư không.
Kỳ Niên cảm giác Chu Tứ hình như không vui, liền lại gần: “Tôi không có không vui.”
“Ở bên anh, tôi rất vui mà.”
Kỳ Niên suýt thì viết chữ trung thành lên mặt.
“Được, đi thôi, đưa em đến một nơi.”
Chu Tứ quay người bước đi, Kỳ Niên đương nhiên không thấy được đáy mắt anh cuộn trào dữ dội đến mức nào.
