Chương 45: Chạy trốn (Hạ)
Nhưng uy hiếp từ xác sống cấp sáu quá lớn.
Một khi phòng tuyến phía tây thất thủ, xác sống sẽ vòng từ bên hông tấn công, không chỉ căn cứ bị phá, mà Kỳ Niên trong biệt thự cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Hắn thu hồi ánh mắt.
Nhất định là hắn nghĩ nhiều rồi, Niên Niên còn đang đợi hắn trong biệt thự, sao có thể xuất hiện ở chiến trường nguy hiểm này được.
Hắn hất tay Lâm Tử Tiêu ra, giọng lạnh tanh: “Biết rồi, anh canh ở đây đi.”
Lâm Tử Tiêu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu về phía Kỳ Niên, rồi hất cằm về phía đông.
Ở đó là lỗ hổng hắn đã dò trước, không có xác sống, cũng không có lính canh.
Kỳ Niên nhận được tín hiệu của Lâm Tử Tiêu, bước chân nhanh hơn, chạy về phía lỗ hổng phía đông.
Còn Chu Tứ, sau khi đến phía tây, con xác sống cấp sáu đang điên cuồng húc vào bức tường đất do dị năng giả hệ Thổ dựng lên.
Con xác sống cao tới ba mét, da cứng như sắt, đòn tấn công của dị năng giả hệ Thổ rơi vào nó chỉ để lại vết xước nông.
“Tránh ra.”
Chu Tứ quát lạnh, lòng bàn tay lóe lên tia chớp, dòng điện ngưng tụ thành một cột sét khổng lồ, nện thẳng vào đầu xác sống.
“Ầm——”
Cột sét trúng xác sống, tiếng nổ vang lên, đầu xác sống bị đập nát ngay lập tức, óc văng tung tóe khắp nơi.
Thân hình to lớn lảo đảo rồi ngã sầm xuống đất.
Các dị năng giả xung quanh reo hò, nhưng Chu Tứ không cười nổi.
Một nỗi bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng, khiến hắn lạnh toát người.
Hắn phải kết thúc trận chiến thật nhanh, về biệt thự xem con mèo nhỏ của hắn thế nào.
Hắn phải tận mắt nhìn thấy cô mới yên tâm.
Kỳ Niên chạy thoát khỏi căn cứ, một đường lao thẳng về phía Căn cứ Lục Châu.
Cô dựa vào một thân cây khô, thở hổn hển, cảnh tượng lúc nãy suýt đụng mặt Chu Tứ ở phòng tuyến vẫn còn khiến cô sợ hãi.
Dọc đường thỉnh thoảng gặp vài người sống sót lẻ tẻ, phần lớn là dị năng giả và người thường chạy thoát khỏi Căn cứ Tinh Hỏa.
Kỳ Niên không dám tiếp xúc nhiều với họ, chỉ lặng lẽ đi theo cuối đoàn, mượn đám đông làm bình phong mà tiến lên.
Cho đến tận đêm khuya, phía trước xuất hiện một ngôi chùa bỏ hoang, những người sống sót lần lượt dừng chân, định nghỉ lại một đêm, Kỳ Niên cũng đi theo vào trong.
Chính điện của ngôi chùa đã đổ nát từ lâu, mạng nhện giăng đầy, nửa khuôn mặt tượng Phật đổ sụp xuống đất, toát lên vẻ kỳ quái.
Bên trong đã có hơn chục người ngồi, phần lớn im lặng dựa vào góc tường, cảnh giác quan sát những người lạ xung quanh.
Kỳ Niên kéo thấp vành mũ, kéo khẩu trang lên cao, cố gắng che kín mặt, tìm một góc khuất nhất ngồi xuống.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua phía bên kia chính điện, mấy tên đàn ông vạm vỡ đang ngồi quây lại uống rượu.
Tên cầm đầu để râu quai nón, trên mặt có một vết sẹo dài dữ tợn, đang dùng ánh mắt chẳng có ý tốt đánh giá những người trong điện.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Kỳ Niên, ánh mắt đó như con sâu nhớp nháp, khiến cô vô cùng khó chịu.
“Ca ca, nhìn thằng nhỏ kìa.” Một tên đàn ông cao gầy hất hàm về phía tên sẹo, giọng đểu giả, “Da trắng mịn, nhìn cũng hấp dẫn đấy.”
Tên sẹo được gọi là Xuyên Ca sờ râu, đáy mắt lóe lên tia dâm tà: “Không vội, mai tính. Tối nay cho anh em nghỉ ngơi đã, mai còn phải lên đường.”
Kỳ Niên để ý thấy bên cạnh đám đàn ông đó còn có một người phụ nữ ngồi.
Lại là Quý Điềm Điềm.
Quần áo Quý Điềm Điềm rách nát, ống quần bên phải trống rỗng rũ xuống đất, mặt tái nhợt, mắt vô hồn.
Một tên đàn ông lùn mập vừa uống nước, bỗng nhiên thọc tay vào cổ áo cô ta, bóp một cái, miệng chửi rủa: “Mẹ kiếp, nếu không phải mày còn chút nhan sắc, tao đã vứt mày cho xác sống ăn từ lâu rồi.”
Quý Điềm Điềm run lên, nhưng không dám phản kháng, chỉ nhỏ giọng van xin: “Hổ ca, ở đây đông người quá… chúng ta để tối…”
“Để cái con khỉ.” Tên đàn ông được gọi là Hổ ca mất kiên nhẫn cắt ngang, một tay lôi cô ta vào lòng, thô bạo xé quần áo cô ta.
“Mày chỉ được làm theo lệnh tao, có chỗ cho mày nói hay không!”
Những người khác trong điện đều quay mặt đi, không ai dám lên tiếng ngăn cản.
Mấy tên đàn ông này trông đã biết là không dễ chọc, hơn nữa thời tận thế mạng người như cỏ rác, chẳng ai muốn vì một người phụ nữ xa lạ mà rước họa vào thân.
Kỳ Niên cũng dời mắt đi, cô không có chút thương hại nào với Quý Điềm Điềm, người phụ nữ này đã nhiều lần hãm hại cô, kết cục hôm nay chỉ là tự làm tự chịu.
Đêm đó, Kỳ Niên gần như không chợp mắt.
Cho đến khi trời vừa hửng sáng, những người sống sót trong điện lần lượt thu dọn đồ đạc rời đi, chỉ còn lại Kỳ Niên và mấy tên đàn ông kia.
Kỳ Niên đứng dậy, định lén rời đi khi chúng chưa tỉnh.
Nhưng vừa ra tới cửa điện, Xuyên Ca đã bất ngờ chặn cô lại, mặt cười dâm đãng: “Nhóc con, vội đi đâu thế?”
Kỳ Niên hạ giọng: “Tôi còn có việc, phải đi gấp.”
“Đi gấp?” Xuyên Ca tiến lên một bước, giơ tay định sờ mặt cô, “Bọn anh cũng đi gấp đây, hay là đi cùng mấy anh, đảm bảo cho em ăn ngon mặc đẹp, an toàn hơn một mình em lầm lũi nhiều.”
Kỳ Niên vội vàng lùi lại, né tay hắn.
Trong lúc hỗn loạn, khẩu trang bị Xuyên Ca giật phăng, để lộ khuôn mặt thanh tú.
Xuyên Ca sững lại, rồi cười ha hả: “Ồ, nhìn cũng xinh đấy chứ, lão tử kiếm được món hời rồi.”
Quý Điềm Điềm nghe tiếng động, ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ mặt Kỳ Niên, mắt cô ta sáng rỡ lên, như vớ được cọng rơm cứu mạng, ré lên:
“Ca ca, nó là bạn học của em. Tên nó là Kỳ Niên, là dị năng giả hệ Thủy! Anh bắt nó đi, nó chắc chắn có ích hơn em!”
Ánh mắt Xuyên Ca càng thêm hưng phấn, xoa xoa tay: “Dị năng giả hệ Thủy? Đúng lúc, mấy anh em còn thiếu người đun nước. Em gái, thức thời thì ngoan ngoãn đi theo bọn anh, không thì đừng trách anh không khách khí.”
Kỳ Niên trầm xuống, biết hôm nay không thoát được.
Cô không giả vờ nữa, lòng bàn tay ngưng tụ một quả cầu nước, ném thẳng vào mặt Xuyên Ca, rồi quay người chạy ra ngoài.
Quả cầu nước nổ tung, dòng nước lạnh tạt đầy mặt Xuyên Ca, cũng khiến hắn nổi cơn thịnh nộ.
“Mẹ kiếp, cho mặt mũi không biết nhận!”
Xuyên Ca gầm lên, cơ thể bùng phát dao động của dị năng hệ Sức mạnh cấp ba, một tay chộp lấy cánh cửa gỗ bên cạnh, xé toang tấm ván cửa, ném về phía Kỳ Niên.
Kỳ Niên nghiêng người né, lòng bàn tay ngưng tụ mấy mũi tên nước, bắn về phía Xuyên Ca.
Mũi tên nước tuy sắc bén, nhưng chỉ để lại vết thương nông trên người hắn.
Phòng ngự của dị năng giả hệ Sức mạnh vốn đã mạnh, thêm vào Xuyên Ca là cấp ba, dị năng hệ Thủy cấp ba của cô nhất thời không thể gây sát thương chí mạng.
“Em gái, chỉ có thế thôi sao?” Xuyên Ca cười lạnh, lao nhanh về phía Kỳ Niên, giơ tay chộp lấy cánh tay cô.
Kỳ Niên bất ngờ thay đổi chiến thuật, cô không ngưng tụ mũi tên nước nữa, mà điều khiển dòng nước, quấn lấy chân Xuyên Ca như sợi dây thừng.
Xuyên Ca khựng lại, vừa định giãy ra, Kỳ Niên đã nhân cơ hội ngưng tụ một mũi tên nước to lớn, nhắm thẳng vào tim hắn, bắn mạnh tới.
Mũi tên nước xuyên thủng lồng ngực Xuyên Ca, kéo theo một dòng máu tươi.
