Chương 77: Đừng phí công vô ích
Giang Yến Thư giận dỗi vỗ nhẹ vào cô một cái, chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt hơi khó xử: “Niên Niên, đội trưởng mấy hôm nay thực sự không rảnh, không đến tiễn em được, em đừng để bụng nhé.”
Kỳ Niên lắc đầu, khẽ nhếch môi: “Đội trưởng vẫn luôn rất quan tâm em, em cảm kích còn không hết.”
Nói chuyện, cô liếc nhìn một vòng, không thấy bóng dáng Ngô Chu đâu: “Tiểu Chu đâu rồi? Chưa dậy à?”
“Đừng nhắc nữa.” Giang Yến Thư bất lực xoa trán, “Nấu trong phòng giận dỗi đấy. Kinh Thị xa như vậy, ở đó lại không có người quen, đúng là làm bậy.”
Lâm Tử Tiêu và Lâm Tiểu Huyên cũng đến chào tạm biệt, nói mấy câu giữ gìn sức khỏe.
Khi chiếc xe việt dã lao ra khỏi cổng căn cứ, trên tường thành có bóng người khẽ động.
Trình Trạch Viễn tay nắm chặt sợi dây chuyền tinh hạch, ánh mắt dõi theo bóng xe ngày càng xa, khẽ lặp lại câu nói chưa kịp thốt ra.
“Thuận buồm xuôi gió nhé, Kỳ Niên.”
Gió thổi qua tường thành, tung bay vạt áo anh, cũng cuốn đi tâm ý chưa từng nói ra, tan biến trong gió.
Xe chạy được hơn nửa tiếng, cốp xe vang lên tiếng gõ. Kỳ Niên khẽ động tai: “Chu Tứ, anh có nghe thấy tiếng gì không?”
Chu Tứ đang bóc quýt cho cô, thờ ơ đáp: “Có phải em nghe nhầm không?”
“Không, thực sự có tiếng động, hình như từ cốp xe vọng ra.” Kỳ Niên khăng khăng.
Chiếc xe việt dã tấp vào lề đường dừng lại.
Sở Lương Phương mở cốp sau, một cái đầu chợt chui ra từ bao tải đựng bắp cải, chính là Ngô Chu.
“Chị dâu!” Ngô Chu bước ra khỏi bao tải, phủi mấy cọng rau trên người, “Chị đừng đuổi em về, em thực sự muốn đi Kinh Thị với mọi người.”
Ngô Chu sợ bị từ chối, vội vàng bổ sung: “Em rất nghe lời, ăn lại ít, còn có thể giúp mọi người làm việc.”
Kỳ Niên nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Ngô Chu, lại nhìn sang Chu Tứ.
Chu Tứ nhún vai, ra hiệu để cô tự quyết.
Cô quay sang hỏi Dung Kỳ và Sở Lương Phương: “Mọi người thấy thế nào?”
Sở Lương Phương nhìn Dung Kỳ.
Dung Kỳ dựa vào cửa xe, nhìn Ngô Chu cứ một mực cố chen vào gần mình, bất lực xoa xoa trán.
“Cứ để nó ở lại đi, dị năng t trị thực sự có chút tác dụng.”
“Tuyệt quá!” Ngô Chu reo lên, phấn khích ôm cánh tay Dung Kỳ lắc lư, “Cảm ơn chị Kỳ, em hứa sẽ không gây rối đâu.”
Sói Lang Cốc.
Liễu Nguyệt cầm chai nước bước về phía người đàn ông đang dựa vào gốc cây nghỉ ngơi. Người đàn ông có mái tóc đỏ, phong cách phóng khoáng và ngang tàng.
“A Dã, đi gần hai tiếng rồi, uống chút nước nghỉ ngơi đi.” Liễu Nguyệt đưa nước cho anh, nở nụ cười ngọt ngào dịu dàng.
Lục Trì Dã không từ chối, nhận lấy chai nước.
“Bây giờ anh thấy khỏe hơn chưa?”
“Khỏe hơn nhiều rồi, dị năng của em rất lợi hại.”
Tai Liễu Nguyệt ửng đỏ, cô cúi mắt tránh ánh nhìn của anh, vẻ mặt e thẹn: “Giúp được anh là tốt rồi. Vậy… tối nay cũng giờ này, em sẽ trị liệu thêm cho anh.”
Lục Trì Dã gật đầu đồng ý, không để ý đến tia tính toán lóe lên trong đáy mắt cô khi cúi đầu.
Trên tảng đá không xa, Ôn Cảnh Khiêm dựa vào ba lô nghỉ ngơi, ánh mắt đặt trên hai người, lòng như bị thứ gì chặn lại.
Từ khi Lục Trì Dã gia nhập, mọi thứ dường như đã thay đổi, sự chú ý của Liễu Nguyệt phần lớn đều dồn vào anh ta.
Ôn Cảnh Khiêm siết chặt nắm đấm, trong lòng hơi khó chịu.
Lục Trì Dã là dị năng giả hệ Hỏa cấp bảy, thời mạt thế vốn sùng bái kẻ mạnh, Liễu Nguyệt thiên vị kẻ mạnh cũng là bình thường.
Nhưng nghĩ lại, thái độ của Liễu Nguyệt với anh vẫn ngọt ngào như trước, còn tặng anh nhẫn, anh lại thấy nhẹ nhõm.
Chắc chắn mình vẫn là người đặc biệt nhất trong lòng cô ấy.
“Đội trưởng, anh thấy chị Liễu Nguyệt và thằng nhóc tóc đỏ đó, có phải thân thiết quá rồi không?” Đại Long lại gần, tính thẳng thắn không giấu được lời.
“Không biết còn tưởng họ mới là một cặp ấy. Chúng ta suốt đường bảo vệ chị Liễu Nguyệt, cô ấy thì hay rồi…”
“Im miệng!” Ôn Cảnh Khiêm quát, giọng mang theo sự bảo vệ mà chính anh cũng không nhận ra.
“Lục Trì Dã có vết thương trên người, Nguyệt Nguyệt quan tâm anh ta nhiều hơn là điều nên làm. Sau này không được nói những lời như vậy nữa.”
Đại Long bĩu môi, lẩm bẩm gì đó rồi quay đi tìm Nhị Long nói chuyện.
Ôn Cảnh Khiêm nhìn bóng dáng bên gốc cây đa, ngón tay vô thức xoa xoa chiếc nhẫn, cảm giác khó chịu trong lòng cứ thế bị đè nén xuống.
Nghỉ ngơi đủ, tiểu đội tiếp tục lên đường.
Ở ngã rẽ phía trước xuất hiện một quầy hàng nhỏ, trên bàn gỗ bày mấy cái bát sứ thô, một ông lão đang ngồi dưới đất phe phẩy quạt mo.
“Mấy đứa trẻ, đường xa vất vả, có muốn uống bát ô mai giải khát không? Đổi bằng thứ gì cũng được.”
Nhị Long là người đầu tiên lại gần, tò mò nhìn chiếc thùng gỗ đựng nước ô mai: “Ông ơi, nơi hoang vu thế này, sao ông lại bán hàng ở đây?”
Liễu Nguyệt mắt đầy nghi hoặc: “Vâng ạ, thưa ông, chỗ này trước không làng sau không chợ, nguy hiểm lắm.”
Ông lão thở dài, chỉ về phía ngôi làng nhỏ xa xa lờ mờ hiện ra: “Ta sống ở đó.”
“Tận thế đến, may mắn thức tỉnh được dị năng hệ Mộc, tiếc là già rồi, không đánh được xác sống, chỉ có bản lĩnh cấp hai thôi. Ngày thường trồng ít mơ, nấu thành nước ô mai, đổi chút lương thực kiếm sống.”
Ôn Cảnh Khiêm nhìn theo hướng ông chỉ, ngôi làng nhỏ nấp trong thung lũng, thỉnh thoảng có vài làn khói bếp bay lên, trông có vẻ yên bình.
Thời mạt thế, những người già yếu như thế này sống khổ sở nhất.
Anh lấy từ ba lô ra ba hộp mì ăn liền đưa cho ông: “Ông ơi, cho chúng cháu năm bát nước ô mai nhé. Mấy hộp mì này ông cầm lấy.”
“Ôi, được ngay!” Ông lão cười đến nỗi mắt híp thành khe, nhanh nhẹn múc nước ô mai.
Liễu Nguyệt nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt có vẻ tùy ý lướt qua đám cỏ xung quanh, không phát hiện điều bất thường.
Chỉ có Lục Trì Dã lắc đầu: “Tôi không thích uống đồ ngọt.”
“Chàng trai trẻ, nếm thử đi, giải nhiệt lắm.” Ông lão khuyên một câu, thấy anh không uống, cũng không miễn cưỡng.
Ôn Cảnh Khiêm đặt bát xuống, cười khen: “Ông ơi, tay nghề của ông ngon thật.”
Nụ cười của ông lão trở nên khó lường, chậm rãi lên tiếng: “Vậy thì uống thêm chút nữa…”
Một cái bát không “choang” rơi xuống đất.
Xung quanh chợt vang lên tiếng sột soạt, một đám người cầm mã tấu xông ra, đứa nào đứa nấy hung thần ác sát.
Ông lão vừa rồi thân hình khẽ động, biến thành một thanh niên chừng hai mươi tuổi, chạy ra sau lưng người đàn ông cầm đầu:
“Đại đương gia, bọn họ đều uống nước ô mai rồi, chỉ có thằng nhóc tóc đỏ là không uống.”
Người đàn ông cầm đầu ngũ quan cứng rắn, ánh mắt hung ác, chính là đại đương gia của Bang Sói Hoang, Tiết Tuân.
Ôn Cảnh Khiêm muốn giải phóng dị năng hệ Mộc ngưng tụ dây leo, nhưng dị năng không hề phản ứng.
“Đừng phí công vô ích.” Tiết Tuân cười khẩy, đá vào thùng nước ô mai dưới đất.
“Trong nước các người uống đã bỏ thuốc, đây là chất ức chế vừa được căn cứ số 1 nghiên cứu ra. Trong vòng nửa tiếng, dị năng của các người không thể sử dụng được, bọn ta đã tốn không ít tiền đâu.”
“Các người muốn làm gì?” Ôn Cảnh Khiêm che chắn trước mặt Liễu Nguyệt.
