Chương 31: Bán sỉ quần áo
Ông chủ cửa hàng ngoài bốn mươi, nhìn qua là biết điều kiện sống không tệ, người tròn trĩnh, mặt mũi phúc hậu.
Ông ta nhanh tay nhanh mắt kiểm kê xong hàng hóa, viết hóa đơn tính tiền cho mấy người kia. Đợi họ khiêng bao tải to đi rồi, ông chủ mới hí hửng cầm sổ sách lên tính lợi nhuận, càng tính mắt càng sáng, nhìn là biết kiếm được không ít.
Ông chủ cất sổ sách đi, quay sang nhìn Dương Niệm Niệm vẫn còn đang đứng ngoài cửa ngắm nghía quần áo, như thấy thần tài vậy, nheo mắt cười hề hề hỏi:
- Cô bé, nhìn cô đứng đó cả buổi rồi, có phải lần đầu đi lấy hàng về bán không?
- Anh à, tôi đúng là lần đầu tới đây.
Ông chủ nhìn là biết khôn khéo, cô lần đầu làm ăn chẳng có kinh nghiệm, muốn giả vờ như dân chuyên cũng không được, chi bằng thừa nhận luôn.
Dù sao cô cũng có ngu ngốc đâu, gặp chiêu nào hóa giải chiêu đó là được.
Ông chủ vẫy tay gọi Dương Niệm Niệm: - Cô đừng đứng ngoài đó nữa, vào trong tiệm đi, thích kiểu nào tôi tính giá khách quen cho.
Dương Niệm Niệm chẳng tin lời ông ta. Cô không hỏi giá quần áo, mà hỏi kiểu dáng: - Mấy người vừa rồi lấy loại nào vậy anh?
Ông chủ vốn chỉ coi Dương Niệm Niệm là cô gái trẻ dễ dụ, nghe cô hỏi thế, không khỏi nhìn cô kỹ hơn một chút.
Cô bé này cũng thông minh đấy, biết ông ta là đầu mối bán sỉ, biết nắm tình hình thị trường.
Nhưng thông minh mấy cũng vẫn còn trẻ, thiếu kinh nghiệm.
Ông chủ kéo một cái quần đen bên cạnh ra cho Dương Niệm Niệm xem.
- Cô bé, tôi nói cho cô biết, cô mới bắt đầu làm ăn, không cần lấy hàng gì khác, cứ lấy loại quần này, tôi đảm bảo cô lấy bao nhiêu bán hết bấy nhiêu. Bán quần này một tháng, là mua được xe đạp, xây được nhà mới đấy.
Dương Niệm Niệm cầm cái quần lên xem, người cô sững lại.
Lại là loại quần ống bó chân từng gây sốt một thời! Biết bao cô gái từ thiếu nữ đến các bà các chị đều mê mẩn nó.
Nó nổi tiếng đến mức nào?
Nói không ngoa, hầu như nhà nào có phụ nữ cũng từng mặc qua.
Nhưng trên phố, cô chưa thấy người phụ nữ nào mặc quần ống bó chân cả.
Hơn nữa, mấy ông chủ kia lấy hàng, đâu phải màu đen...
Ông chủ nói dối.
Chắc là mấy tiểu thương khác cho rằng loại quần này khó bán, không chịu lấy, ông chủ sợ hàng tồn, ế trong tay, nên mới lừa cô con non này.
Đúng là phải cảm tạ tổ tông nhà cô đã cho cô xuyên không mang theo ký ức, không thì cô cũng chẳng đời nào lấy loại quần này đi bán.
Dương Niệm Niệm chớp mắt, giả vờ ra vẻ chê bai: - Anh ơi, cái quần này nhìn kỳ cục quá, dưới gấu còn thừa ra một miếng vải, mặc kiểu gì vậy? Có ai mua không?
- Thì mặc bình thường thôi, phần dưới xỏ vào chân. - Ông chủ vừa nói vừa làm điệu bộ mặc thử. - Tôi nói cô biết, quần này là hàng nhập từ thành phố lớn, cả chợ chỉ có mỗi nhà tôi có.
- Lần đầu tôi làm ăn, trong lòng chưa yên, lấy ít về bán thử được không anh? - Dương Niệm Niệm tỏ vẻ băn khoăn.
- Đây là chợ bán sỉ, ba mươi cái trở lên mới bán, cô không thể lấy ít hơn số đó.
May mà lúc này quầy vắng khách, chứ đông người thì ông ta chẳng có hơi sức đâu tiếp mối nhỏ thế này. - Thế này đi, tôi tính cô bảy đồng một cái. Tôi bán người khác đều tám đồng một cái. Cái quần này cô đem ra ngoài phố bán hai mươi đồng một cái, tuyệt đối không vấn đề gì.
Thời này thu nhập của người dân không cao, nhưng đồ điện, quần áo không hề rẻ, vật chất khan hiếm, chi phí sản xuất cao.
Dương Niệm Niệm đoán lấy sỉ quần áo tốn kha khá tiền, nhưng không ngờ đắt thế.
Trong người cô chỉ có một trăm ba mươi đồng, lấy ba mươi cái đã hết hai trăm mười đồng. Nếu ông chủ biết cô chỉ có bấy nhiêu tiền, chắc đuổi cô đi mất.
Quần ống bó chân là cơ hội làm ăn lớn, không thể bỏ lỡ.
Ông chủ này khôn lắm, bảy đồng chắc chắn không phải giá thấp nhất.
Dương Niệm Niệm giả vờ giận dỗi: - Người nhà tôi nói, chị ấy ra Hải Thành lấy quần sỉ chỉ bốn năm đồng một cái, anh mở miệng đã bảy đồng, quá đáng quá, thôi tôi không lấy nữa.
Cô quay người bỏ đi, ông chủ cuống lên. Chính vì cái quần này mà vợ ông ta cãi nhau với ông, hôm nay còn không thèm ra quầy phụ giúp.
Cuối cùng cũng kiếm được một mối dễ dụ, không thể để tuột mất.
Ông chủ đuổi theo ra tận cửa, nhẹ nhàng giải thích: - Cô bé, quần mà người nhà cô lấy với loại này khác nhau. Ở đây tôi cũng có quần bốn năm đồng một cái, nhưng kiểu dáng và chất lượng không bằng loại này, cô chắc chắn chê.
Dương Niệm Niệm mặt căng cứng: - Người nhà tôi nói rồi, bất kể quần gì, vượt quá năm đồng một cái là không được lấy. Nếu anh chịu giá này, tôi lấy trước hai mươi cái.
Sợ Dương Niệm Niệm đi thật, ông chủ vội vàng gật đầu: - Được rồi, được rồi, cho cô hai mươi cái. Nếu không phải thấy cô là cô gái trẻ, làm ăn khó khăn, thì dưới ba mươi cái tôi chẳng thèm bán sỉ đâu.
Ông ta quay vào tiệm, lấy luôn một xấp quần đưa cho cô: - Một trăm đồng. Nếu bán chạy, lần sau cô lấy hàng không được lấy ít thế nữa nhé. Lần này coi như ngoại lệ, vì cô mới bắt đầu.
Dương Niệm Niệm thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ, mặt mày hớn hở đáp: - Vâng, lần sau tôi lấy năm mươi cái.
Nói xong, cô quay lưng về phía ông chủ, móc tiền trong túi ra, rút lại ba tờ nhét vào túi, đưa số còn lại cho ông chủ, lại xin ông ta một cái bao tải dứa để đựng quần áo.
Ông chủ lẩm bẩm chẳng kiếm được đồng nào còn phải bù thêm cái túi.
Dương Niệm Niệm vác bao quần "khò khò" đi tới chợ thực phẩm, mua một ít rau củ và trứng. Lần này cô tính toán thời gian, cuối cùng cũng không lỡ xe chở hàng.
Anh lính canh xe cũng đã quen với Dương Niệm Niệm, miệng liên tục gọi "chị dâu" một cách thân thiết, còn giúp cô xách đồ.
- Chị dâu, chị mua gì mà nặng thế?
- Mua ít ga giường với quần áo. - Dương Niệm Niệm kiếm lời cho qua chuyện.
Về tới khu nhà ở của gia đình quân nhân, đã gần đến giờ ăn trưa. Các bà nội trợ đang bận nấu cơm trong nhà, ngoài sân không một bóng người. Dương Niệm Niệm hơi mừng thầm, chính xác là cô không muốn quá phô trương.
Người đầy mồ hôi, toát ra mùi mồ hôi. Dương Niệm Niệm để đồ đạc ngay ngắn, định đi tắm. Chợt linh cơ động, cô lấy từ trong bao tải dứa ra một cái quần ống bó chân.
Tắm xong, cô mặc chiếc quần đó vào, bước ra sân, cúi đầu ngắm nghía.
Quần co giãn tốt, mặc khá thoải mái, chỉ có điều quê mùa hết chỗ nói.
- Niệm Niệm, cái quần của em đẹp thế, mua ở đâu vậy? - Giọng Vương Phượng Kiều từ ngoài sân vọng vào.
Dương Niệm Niệm nhìn về phía Vương Phượng Kiều đang tiến lại, khóe miệng giật giật, không chắc chắn hỏi lại: - Chị Phượng Kiều, chị thật sự thấy cái quần này đẹp ạ?
- Đẹp chứ sao! - Vương Phượng Kiều nhìn chằm chằm vào đôi chân dài của cô, mắt sáng rỡ. - Hồi trước em mặc quần rộng, chị chẳng để ý eo em nhỏ thế này. Đùi chị sắp bằng eo em rồi đây này. Còn đôi chân này, vừa thon vừa dài, sao mà lớn lên được thế nhỉ, đẹp quá đi mất.
Không có người phụ nữ nào không thích được khen, Dương Niệm Niệm cũng vậy. Cô được khen đến nỗi mặt mày hớn hở.
- Chị Phượng Kiều, em có đẹp như chị nói đâu. Tại quần đen nên nhìn thon thả thôi ạ.
