Chương 44: Đánh nhau
Chu Tuyết Lệ nói tiếp: “An An dùng gạch đập vào trán Triệu Kim Phú một cục u, chuyện này đúng là nó sai.”
Dương Niệm Niệm liếc nhìn Triệu Kim Phú.
Trời ạ, lúc nãy còn chưa để ý, thằng nhóc béo này nặng gấp đôi An An, cao hơn An An cả cái đầu.
Chu Tuyết Lệ và Vương Ái Mai nói dối trắng trợn, người câm thấy cũng phải khen hay.
“Tại sao An An lại đánh nó? Nguyên nhân sự việc đâu?”
Triệu Kim Phú ngửa cằm lên, ra vẻ công tử ăn chơi nửa mùa, gân cổ lên hét:
“Cháu đang chơi ở sân trường, nó cầm gạch ném vào đầu cháu, làm cháu hoa mắt suýt ngất.”
“Nghe rõ chưa?”
Vương Ái Mai xót xa sờ trán con, mắt trừng Dương Niệm Niệm: “Con trai tôi sau này còn phải thi đại học, lỡ có mệnh hệ gì, tôi không tha cho cô đâu. Sau này nếu thi trượt đại học, tôi cũng sẽ tìm cô tính sổ.”
Sao không nói là lúc đẻ nó, kẹp hỏng đầu nó luôn rồi?
Dương Niệm Niệm lười chấp mẹ con Vương Ái Mai, nhìn là biết hạng người không biết điều, nói được một phần sự thật đã là tốt lắm rồi.
Cô ngồi xuống, lau nước mắt cho An An, nhẹ nhàng hỏi: “An An, đừng sợ, kể cho thím nghe đầu đuôi thế nào, thím sẽ bảo vệ con.”
Chưa kịp để An An nói, Chu Tuyết Lệ đã lên tiếng trước:
“Không được thì cô cho An An chuyển lớp đi. Trước đây đã có học sinh tố cáo An An hay đánh người, học sinh như vậy, tôi không dạy nổi.”
An An không tin nổi ngước lên nhìn Chu Tuyết Lệ.
Mấy hôm nay, cô giáo Chu không còn tốt với nó như trước, còn chê nó viết chữ xấu, mắng nó trước cả lớp.
An An nghĩ là do mình, không dám cãi, nhưng nó chưa bao giờ đánh bạn.
Cô giáo Chu oan cho nó, mặt An An hiện rõ sự thất vọng và giận dữ.
Nhìn phản ứng của An An, Dương Niệm Niệm biết ngay thằng bé bị oan. Trẻ con lòng dạ đơn thuần, cảm xúc đều hiện hết lên mặt.
Chu Tuyết Lệ rõ ràng là yêu nên hận, trút giận lên đứa trẻ.
“Chuyển lớp nhất định phải chuyển. Người khác bắt nạt An An, cô là giáo viên mà như người câm không nói tiếng nào, mặc kệ người ta dọa nạt trẻ con, tôi cũng không yên tâm giao An An cho cô dạy nữa.”
Vương Phượng Kiều từng nhắc, khối một có hai lớp, Chu Tuyết Lệ dạy lớp 1/2, cô giáo lớp 1/1 ngoài năm mươi, dạy hơn ba mươi năm, giàu kinh nghiệm hơn Chu Tuyết Lệ nhiều.
Bị Dương Niệm Niệm chất vấn trước mặt bao nhiêu giáo viên, mặt Chu Tuyết Lệ biến sắc, nhưng cô ta không chịu thua:
“Trước khi chuyển lớp, tôi vẫn là cô giáo của An An. Chuyện An An đánh người, vẫn phải do tôi xử lý. Lúc nãy chưa có cô, phụ huynh của Triệu Kim Phú đã nói, đưa năm đồng tiền thuốc, rồi xin lỗi Triệu Kim Phú, coi như xong.”
Mấy giáo viên trong phòng nghe Chu Tuyết Lệ nói, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.
Cô giáo Chu dạy dỗ không ra sao, nhưng xử lý việc thì đúng là buồn cười chết.
“Cô thà vào túi tôi móc tiền còn hơn.” Dương Niệm Niệm mỉa mai: “Cục u mà cầm kính lúp cũng chẳng thấy, đòi tận năm đồng, đúng là hét giá trên trời.”
Trán Triệu Kim Phú còn chưa rách da, nói gì đến cục u.
Nghe Dương Niệm Niệm nói, Vương Ái Mai không hài lòng: “Cô định chơi xấu không đền tiền hả? Tôi nói cho cô biết, tôi không phải dạng vừa đâu. Cô ra cổng trường hỏi thăm xem, nhà họ Vương tôi có phải dễ bắt nạt không.”
Dương Niệm Niệm lười để ý đến bà ta, lại hỏi An An: “Con nói cho thím biết, rốt cuộc là thế nào?”
Trong nhận thức của An An, năm đồng là một số tiền lớn, nó hối hận vì không kể sớm cho Dương Niệm Niệm.
Bố từng nói, con trai phải dũng cảm, nó phải dũng cảm vạch trần hành vi xấu xa của kẻ ác.
Ánh mắt An An trở nên kiên định: “Thím ơi, là Triệu Kim Phú ngày nào cũng chặn con ở cổng trường, đe dọa con phải mang đồ ăn vặt cho nó, không mang nó đánh con. Con mang cho nó mấy ngày rồi, hôm nay không mang, nó đánh con, con bỏ chạy, tự nó ngã lăn ra, không liên quan gì đến con. Con thực sự không cầm gạch ném nó.”
Dương Niệm Niệm gật đầu: “Thím tin con.”
Không trách sao mấy hôm nay An An ủ rũ, hóa ra là bị bạn học bắt nạt ở trường.
Nghe vậy, Triệu Kim Phú chỉ vào An An quát: “Mày ném tao rồi còn gì.”
Vương Ái Mai cũng vô lý hét theo: “Con tôi nói đánh là đánh, cô không đền tiền thì đừng hòng yên.”
“An An, trẻ con không được nói dối, có bạn học thấy con cầm gạch ném Triệu Kim Phú đấy.” Chu Tuyết Lệ mặt căng cứng nói.
“Hiệu trưởng đâu?” Dương Niệm Niệm nhìn quanh phòng một lượt: “Để hiệu trưởng phân xử, không được thì gọi công an.”
“Có cái việc cỏn con, cô gọi hiệu trưởng với công an gì? Không đền tiền phải không? Vậy hôm nay tôi dạy dỗ cái thằng nhỏ có mẹ sinh không mẹ dạy này.”
Vương Ái Mai đưa tay kéo An An, Dương Niệm Niệm đứng dậy che chắn cho An An sau lưng.
“Ai nói nó không có mẹ? Tôi chính là mẹ nó. Tôi thấy con bà có bà là mẹ cũng chẳng dạy nên người. Hôm nay nó dám nói dối tống tiền học sinh lớp dưới, ngày mai nó dám trộm gà bắt chó, giết người phóng hỏa. Bà không dạy nó, sau này nhà nước dạy.”
“Con nhỏ mất dạy, mày dám nguyền rủa con tao, coi tao không xé rách mồm mày ra.”
Vương Ái Mai lao vào túm tóc Dương Niệm Niệm, may mà Dương Niệm Niệm phản ứng nhanh, kéo An An né được.
Vương Ái Mai túm hụt vẫn chưa tha, ‘oa’ một tiếng lại đánh tiếp, Dương Niệm Niệm cũng không nhường, hai người mày túm tao, tao túm mày, đánh nhau túi bụi.
An An thấy Dương Niệm Niệm bị bắt nạt, vừa khóc vừa đập vào Vương Ái Mai: “Đừng đánh thím cháu.”
Triệu Kim Phú hồi thần cũng nhảy vào cuộc chiến.
Phòng làm việc lập tức loạn như cái chợ.
Dương Niệm Niệm và An An so với mẹ con Vương Ái Mai, nhỏ hơn hẳn một cỡ, nhưng đánh thật thì cũng không thua thiệt.
Nguyên chủ trước đây ở nhà việc gì cũng làm, sức khỏe tốt, còn Vương Ái Mai nhà chồng giàu có, suốt ngày ngồi trước cửa nhà cắn hạt dưa, hôm nay đến trường đòi nợ cho con đã là vận động quá sức rồi.
Nhìn béo thế thôi, chẳng có sức.
Vương Ái Mai vừa đánh vừa chửi những lời tục tĩu khó nghe:
“Con nhỏ lẳng lơ kia, ăn mặc như yêu tinh, cũng không mở mắt ra xem bà là ai. Hôm nay bà nhất định phải xé rách mồm mày, lột sạch quần áo mày, vứt ra cổng trường cho thiên hạ xem cho vui…”
Mấy giáo viên thấy vậy vội vàng chạy vào can, Chu Tuyết Lệ cũng nhập cuộc, ôm chặt hai tay Dương Niệm Niệm từ phía sau, khiến cô bị Vương Ái Mai đạp cho một cước.
Hành động thiên vị rõ ràng thế này làm Dương Niệm Niệm tức điên, cô giẫm thẳng lên chân Chu Tuyết Lệ, đau đến nỗi Chu Tuyết Lệ kêu oai oái, ngã phịch xuống đất, lại bị Vương Ái Mai vô tình giẫm phải, đau đến suýt rơi nước mắt.
Thấy không can nổi, một cô giáo trẻ vội vàng chạy đi tìm hiệu trưởng.
Đang lúc mọi người đánh nhau kịch liệt, ngoài cửa phòng làm việc vọng vào một tiếng quát nghiêm khắc:
“Dừng tay.”
