Chương 11: Trở Lại Biệt Thự Nhà Họ Lê
Lê Mạc trầm mặc lắc đầu, trực giác mách bảo cô rằng tình hình bây giờ không thể tính toán theo thời gian trong ký ức nữa.
“Căng thẳng cũng chẳng ích gì, chi bằng nhân lúc này nghĩ xem còn cần mua những gì.”
Dịch Dao nhảy dựng lên, “Này, may mà lương tâm cậu chưa chai sạn hẳn, không thì tôi sẽ giận đấy.”
Hét lên một tràng, Dịch Dao liền hấp tấp thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài mua sắm.
Tiếng “rầm rầm” vang lên trong phòng mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên mới giải thoát cho đôi tai của hai người.
Tiêu Nghiên hai tay ôm sách, lúc này nội tâm đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, cô không ngẩng đầu lên hỏi, “Cậu ấy như vậy thật sự không sao chứ?”
Lê Mạc nhún vai, “Chỉ sợ là quá điên cuồng.”
Tiếp theo là sự im lặng thường lệ, hai người mỗi người một việc nhưng bầu không khí lại kỳ lạ hòa hợp.
Bọn họ đã kể cho Dịch Dao nghe về những chuyện sắp xảy ra trước khi rời khỏi nước A, tất nhiên những gì cần giữ lại thì Lê Mạc đều giữ lại. Dịch Dao và Tiêu Nghiên là quen biết cũ, là người mà bọn họ vô tình cứu ở nước M, sau đó nhóm hai người biến thành nhóm ba người kỳ lạ.
Sau nửa năm ở chung, Lê Mạc cũng đã công nhận Dịch Dao, với tư cách là đồng đội, cô ấy xứng đáng để bọn họ trao niềm tin, cũng như bọn họ đã trao niềm tin cho cô ấy.
Lê Mạc nghĩ đây là một vòng tuần hoàn đẹp đẽ, có đồng đội bên cạnh thật sự rất tuyệt.
Cô khẽ cong môi bật cười, Tiêu Nghiên có chút ngạc nhiên nhìn Lê Mạc nhưng không nói gì, chỉ là khi cúi đầu xuống có thể thấy khóe miệng cô hơi nhếch lên.
“Tôi nghĩ rồi, chúng ta vẫn nên ở lại biệt thự nhà họ Lê thì tốt hơn. Tôi về trước xem tình hình thế nào, bên này giao cho cậu.”
Tiêu Nghiên lật một trang sách rồi mới thốt ra mấy chữ, “Chú ý an toàn!”
Sau đó lại là tiếng đóng cửa vang lên.
Ngôi nhà trước mắt không khác gì lúc cô rời đi, Lê Mạc ngạc nhiên đẩy cổng viện bước vào.
Cô đụng phải một người đàn ông mặc đồ công nhân ở cửa.
Thấy có người vào, Tiểu Trịnh thoáng sững người, sau đó nở một nụ cười thật tươi với Lê Mạc, “Cô là Lê tiểu thư!”
Tiểu Trịnh khẳng định, rồi không đợi Lê Mạc mở lời liền nói tiếp: “Chú Trần bảo tôi định kỳ đến đây bảo trì, chú ấy có kể về cô, nên tôi vừa nhìn là biết cô nhất định là Lê tiểu thư.”
Lê Mạc vừa nghe liền biết là quản gia đã sắp xếp sau khi cô đi, cô mỉm cười với Tiểu Trịnh, “Vâng, tôi là Lê Mạc, rất cảm ơn anh đã tận tâm với công việc, bây giờ anh đã giúp tôi một việc lớn rồi.”
Tiểu Trịnh ngại ngùng gãi đầu, mặt đỏ lên nói: “Không… không cần cảm ơn, rất vui vì có thể giúp được Lê tiểu thư.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu, Tiểu Trịnh liền cáo từ rời đi.
Nhìn những món đồ nội thất quen thuộc, cảm giác ấm áp như thấm vào lòng, khiến Lê Mạc lại bắt đầu thấy kỳ lạ.
Cô nghĩ ngợi một lúc rồi vẫn gọi điện cho chú Trần.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
“Alo, chú Trần, cháu là Lê Mạc đây.”
Đầu dây bên kia như sững lại một chút, sau đó truyền đến giọng nói có chút kích động, “Tiểu thư, cô đã về rồi ạ?”
Lê Mạc khựng lại một chút rồi nói: “Vâng, cháu về rồi. Chú Trần, bây giờ chú đang ở đâu?”
“Tôi đã về quê rồi. Tiểu thư có việc gì cần tôi qua xử lý không?”
“Chú Trần, gần đây virus cúm rất nghiêm trọng, tốc độ lây lan lại rất nhanh, nên chú đừng ra ngoài, cũng nhắc người nhà đừng ra ngoài, rồi chuẩn bị sẵn một ít đồ ăn thức uống, đợi khi virus dịu bớt rồi hãy ra ngoài.”
Chú Trần tuy có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đồng ý, quả thật dịch cúm cũng đang khá nghiêm trọng.
