Chương 15: Luyện tập bước đầu
Trong màn đêm tối tăm, bỗng nhiên lóe lên hai chấm sáng, tiếp theo là một chiếc xe phóng vụt qua, thẳng hướng trung tâm thành phố.
“Mạc Mạc, chúng ta định đi đâu thế?”
“Đưa các cậu đi trải nghiệm thế giới điện ảnh có thật.”
Dịch Dao: Tớ sợ quá đi mất!
Chiếc xe cứ thế len lỏi trên đường, rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ chẳng mấy ai để ý.
Đỗ xe, tắt máy, tất cả diễn ra gọn gàng.
Ba người ăn ý cùng xuống xe, Lê Mạc thu chiếc xe vào không gian.
Ánh đèn từ đầu hẻm chỉ le lói hắt vào. Con hẻm này là lúc trước Dịch Dao kéo Lê Mạc đi mua sắm, Lê Mạc vô tình phát hiện ra, giờ thì vừa khéo dùng được.
“Bên kia đường đối diện là trung tâm thương mại và các cửa hàng, tối nay chúng ta luyện tập ở đây, tiện thể thu thập chút vật tư.”
Dịch Dao cười khì: “Cướp một cách đường hoàng thế này, tớ thích.”
Tiêu Nghiên liếc cô ấy một cái: “Tiếng cười của cậu có vẻ dễ lây lan đấy.”
Dịch Dao nhìn theo ánh mắt Tiêu Nghiên:
Chỉ thấy dưới ánh đèn, từng bóng người lốm đốm đang tụ lại về phía họ, ánh đèn vàng vọt chiếu rõ khuôn mặt những bóng người đó vào mắt Dịch Dao.
Chưa nói đến việc lũ zombie trông có đáng sợ hay không, chỉ riêng cái mùi thối rữa bốc ra từ người chúng thôi cũng đủ khiến mũi cô suýt chút nữa là không chịu nổi.
Nghiên Nghiên, cậu học hư rồi!
Dịch Dao tuy trong lòng đang lải nhải, nhưng ánh mắt đã nhanh chóng đảo qua, trao đổi với Lê Mạc và Tiêu Nghiên một giây, rồi cả ba liền tản ra. Ngay lập tức, ba loại dị năng Mộc, Hỏa, Băng đồng thời bùng nổ từ ba hướng, nhắm thẳng vào đầu lũ zombie, trong nháy mắt tiêu diệt đám zombie xung quanh.
Không tìm thấy tinh hạch trên xác lũ zombie, cả ba cũng không quá thất vọng, dù sao thì tận thế mới bùng nổ chưa lâu, những con zombie này vẫn là cấp thấp, chưa mọc tinh hạch cũng là chuyện bình thường.
Tiện tay giải quyết thêm vài con zombie, Lê Mạc dùng tinh thần lực phá hủy camera giám sát xung quanh, rồi cả ba đi đến phía sau tòa nhà cao tầng, mượn một đường ống nước thải, leo lên tầng hai một cách dễ dàng, rồi chui qua lỗ thông gió vào bên trong.
Tận thế bùng nổ đến giờ mới chỉ ba tiếng đồng hồ, vậy mà số lượng zombie tụ tập ở tầng hai này cũng hơi nhiều đấy.
Cũng phải thôi, vì mưa axit đã tạnh, nhiều người đổ ra ngoài mua sắm, mà thời điểm virus bùng phát lại là khoảng 9 giờ tối, nên số người bị nhiễm cũng khá đông.
“Hầm hầm hầm hầm…”
Cả ba ngồi trong góc nhìn lũ zombie chậm chạp di chuyển, lang thang khắp nơi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu.
Từ lúc bước vào, lông mày Dịch Dao chưa lúc nào giãn ra: “Từ giờ về sau phải đối phó với mấy thứ này sao? Sao tớ thấy chán ghét thế không biết? Nhìn mãi chẳng hỏng mắt à?”
Tiêu Nghiên biết tính cô ấy nên chẳng thèm đáp lại, còn Lê Mạc như chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi hai người: “Có muốn chơi trò gì vui không?”
“Chơi thế nào?”
Tiêu Nghiên đáp.
“Vừa nãy tớ dùng tinh thần lực thăm dò, cả tầng hai này chắc phải có đến vài trăm con zombie. Chúng ta so xem ai giết được nhiều zombie hơn, còn kẻ thua cuộc…” Lê Mạc liếc nhìn Dịch Dao rồi mới nói tiếp: “Sẽ phải chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai.”
Tiêu Nghiên hiểu ý ngay, trên mặt cũng thoáng hiện một nụ cười nhẹ.
Để Dịch Dao chuẩn bị bữa sáng quả thực là một chuyện rất thú vị.
Hai người không nói thêm lời nào, lập tức lao về phía đám zombie. Mãi một lúc sau Dịch Dao mới phản ứng lại, cũng xông vào giết zombie.
Lê Mạc dùng roi hóa ra từ dị năng Mộc, quét đến đâu là zombie ngã rạp đến đó, chỉ trong chốc lát, một vùng lớn zombie xung quanh cô đã bị dọn sạch, đồng thời cô vẫn có thể phân tâm thu thập những thứ cô thấy hữu dụng vào không gian.
