Chương 17: Đồ Não Tàn Xuất Hiện
“Cảm ơn.”
“Không được.”
Hai câu trả lời khác nhau vang lên cùng lúc, Lê Mạc khẽ “xì” một tiếng rồi đi ra ngoài.
Cô gái tên Tiểu Huệ thấy Lê Mạc muốn đi, vội vàng đuổi theo.
Cô gái lớn gan hơn suy nghĩ một chút rồi định đi ra xem, nhưng cô chưa kịp bước ra khỏi kho hàng thì đã nghe thấy một tiếng hét chói tai, liền tăng tốc chạy ra ngoài.
Dưới đất nằm vài xác zombie đã chết, chị Lê đứng bên cạnh với vẻ mặt vô cảm, còn Tiểu Huệ thì đứng cứng đờ, cả người run rẩy, trên mặt vẫn còn vẻ hoảng sợ.
Cô gái hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra, ngại ngùng nói với Lê Mạc: “Chị Lê, xin lỗi vì đã gây rắc rối cho chị.”
Ngoài xin lỗi ra, cô không biết nói gì hơn, dù sao cũng không thể mặt dày đưa ra những yêu cầu quá đáng được.
Sự kiên nhẫn mà Lê Mạc có được nhờ sự tò mò gần như đã cạn kiệt, cô không chịu nổi những âm thanh chói tai đó, nghe là thấy đau đầu.
“Ngoan ngoãn ở trong đó, đừng ra ngoài lung tung nữa. Tôi đã nói sẽ đến đưa các người ra ngoài thì chắc chắn sẽ không nuốt lời.”
Cô bẻ gãy hai thanh sắt từ giá hàng rồi ném qua: “Thay vì trông chờ vào sự bảo vệ của người khác, chi bằng tự làm mình mạnh lên. Đầu của zombie chính là điểm yếu, chỉ cần đập nát hoặc chặt đầu chúng, giết zombie cũng không khó như các người tưởng tượng đâu.”
Nói xong, Lê Mạc đi ra ngoài và đóng chặt cửa lại giúp họ.
Ở phía bên kia, Tiêu Nghiên và Dịch Dao giết zombie rất nhanh, vừa giết vừa gặp nhau, nhưng bầu không khí lúc này không được tốt đẹp cho lắm.
Trước đây họ đã quen với việc hành động một mình, không có gì đặc biệt hoặc ai đặc biệt có thể khuấy động tâm hồn họ.
Vì vậy, đối với sự tò mò hay lòng thương hại, họ thực sự xin lỗi vì không có.
“Này, các người đánh người xong rồi muốn đi à? Không thấy ở đây còn nhiều người sao? Chỉ cần các người liên lạc với đội cứu hộ để đưa chúng tôi ra khỏi đây, chúng tôi sẽ không truy cứu chuyện các người đánh người gây án. Hơn nữa, các người lợi hại như vậy, bảo vệ những người yếu thế như chúng tôi chẳng phải là điều nên làm sao?”
Dịch Dao nhìn cô gái có vẻ mặt ngây thơ đang chặn trước mặt họ, trợn mắt đến mức gần như lộn ngược lên trời.
Đây là đồ não tàn nhà ai thả ra vậy? Bây giờ xã hội thích thả mấy loại người này ra để hại đời sao?
Ảo tưởng gì khiến cô ta nghĩ rằng cô và Tiêu Nghiên dễ bắt nạt? Không thấy đám người kia phần lớn đều né tránh ánh mắt, không một ai dám đứng ra sao?
Cũng không trách được không ai đứng ra, chẳng phải thấy đống xác quái vật chất đống ở hành lang bên ngoài sao? Còn mấy kẻ vừa nãy hùng hổ nhất giờ vẫn đang nằm đó, sống chết không rõ.
Vậy thì làm sao họ dám nhảy ra? Vì thế chỉ đành để cô bé ngốc nghếch này ra chặn đường, nếu họ đồng ý yêu cầu của cô ta thì họ vui mừng, còn nếu không đồng ý thì họ cũng chẳng mất gì.
Dù sao đã xảy ra chuyện như vậy, chính phủ chắc chắn sẽ tổ chức cứu hộ, họ chỉ cần đợi ở đây là được, phải không?
“Khi tôi còn đang kiên nhẫn, tốt nhất cô nên biến khỏi tầm mắt chúng tôi ngay lập tức. Ở đây tôi không có kiểu không đánh con gái đâu.”
Cô bé đó bị ánh mắt sắc bén của Dịch Dao dọa đến run rẩy, cô ta quay sang nhìn Tiêu Nghiên bên cạnh Dịch Dao, cũng thấy vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn mình, ý định cầu cứu Tiêu Nghiên lập tức tan biến.
Không ngờ người phụ nữ không nói một lời này còn đáng sợ hơn cả người phụ nữ nói năng hung dữ kia. Cô ta run rẩy di chuyển cơ thể, từ từ nhường đường.
