Chương 22: Định Nhìn Đến Bao Giờ?
Sau khi bàn bạc, ba người quyết định đi cửa sau. Mùi trong siêu thị bắt đầu lan ra, mùi máu tanh chắc chắn sẽ thu hút zombie. Mục đích luyện tập hôm nay đã đạt được, giờ chỉ muốn về sớm để tắm rửa rồi đi ngủ.
Thôi thì tạm tránh một chút vậy!
Rời khỏi trung tâm thương mại, Lê Mạc lấy xe từ không gian dưới sự che chở của Dịch Dao. Khi xe đã rời xa khu vực trung tâm, Lê Mạc mới lên tiếng hỏi:
“Cô bé, nhà cô ở đâu?”
Cô gái nhỏ im lặng suốt dọc đường, tâm trạng không khỏi dậy sóng.
Từ lúc ra khỏi trung tâm thương mại đến khi lên xe, hàng chục con zombie đã xông ra. Cô phải cố gắng lắm mới không hét lên. Biết chị Lê rất lợi hại, nhưng không ngờ bạn của chị Lê cũng lợi hại như vậy.
Nhìn dáng vẻ dứt khoát khi họ giết zombie, cô vừa khâm phục vừa nảy sinh một khao khát mãnh liệt.
Không biết mình có thể trở nên lợi hại như họ không nhỉ?
Mãi đến khi nghe Lê Mạc hỏi, cô mới hoàn hồn.
“Em ở khu chung cư Ái Gia trên đường Quy Đức. Cảm ơn các chị đã đưa em về.”
Nụ cười vừa mới nở trên môi cô gái lại tắt lịm, không biết anh trai ở nhà có sao không.
Lê Mạc nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt cô gái qua gương chiếu hậu nhưng không nói gì. Ánh mắt cô chuyển hướng theo ánh nhìn chán ghét của Dịch Dao sang phía bên kia.
“Cô ấy ở đâu?”
Cô gái hoàn hồn, nở một nụ cười nhẹ, “Cô ấy đi cùng em là được rồi.”
Lê Mạc gật đầu coi như đồng ý. Cả đoạn đường sau đó không ai nói gì, cho đến khi xe dừng trước cổng khu chung cư Ái Gia sau một hồi đi chậm rãi.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, lúc này trời đã hửng sáng, trong ánh sáng mờ ảo, khu chung cư Ái Gia toát lên vẻ bình yên của tháng ngày tĩnh lặng.
Lê Mạc nhìn ra khu chung cư bên ngoài cửa sổ xe, rồi gật đầu với gương chiếu hậu.
Dịch Dao hiểu ý, kéo cửa xe bước xuống trước để nhường chỗ cho cô gái.
Cô gái dìu Tiểu Huệ xuống xe, đứng vững rồi quay người cúi chào Lê Mạc.
Cô không biết việc ba người chị đẹp gái này cứu mình có ý nghĩa gì. Trên đường về, cô mơ hồ nhận ra thế giới có lẽ đã thay đổi, và có lẽ sẽ không còn cơ hội để báo đáp họ nữa.
Lê Mạc nở một nụ cười dịu dàng với cô, “Về nhà đi, người nhà cô chắc đang lo lắng đấy.”
Cô vừa nãy đã dò xét rồi, đối chiếu với thông tin cô gái đưa ra, trên đường về nhà không có nguy hiểm gì.
Một cô gái biết ơn và kiên cường như vậy đáng để cô kiên nhẫn hơn một chút, coi như là cái kết hoàn hảo cho sự tò mò của mình vậy.
“Chúng ta về thôi!”
Dịch Dao ngồi lên xe, ngay khi cô đóng cửa thì bị một lực cản ngăn lại.
Cô giật mình nhìn lại.
Cửa xe bị một bàn tay nắm chặt, mà chủ nhân của bàn tay đó có thân hình cao lớn. Cô đưa mắt nhìn lên, một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa đáng ghét hiện ra trong tầm mắt.
Dịch Dao kinh ngạc thốt lên, “Hạ Triết, sao cậu lại ở đây?”
Lê Mạc đã biết từ khi có người đến gần, chính Tiêu Nghiên đã nháy mắt ra hiệu cho cô nên cô mới giữ nguyên không động đậy.
Đúng là Tiêu Nghiên hiểu chuyện thật, suýt chút nữa cô đã lỡ mất một màn kịch hay. Xem ra con nhỏ Dịch Dao đó có bí mật mà cô không biết.
Hai người kia, một người dựa vào cửa xe không nói tiếng nào, một người mặt mày tức giận nhìn đối phương.
Nhìn thế nào cũng thấy giữa hai người này có gì đó mờ ám, Lê Mạc xoa cằm nhìn Tiêu Nghiên một cái.
Sao cậu biết là anh ta?
Tôi nhớ được khí tức của anh ta.
Chỉ qua ánh mắt trao đổi, Lê Mạc đã hiểu. Người mà Tiêu Nghiên nhớ được khí tức chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Sau đó, cả hai liếc nhìn về phía sau, rồi trao nhau một ánh mắt giữa không trung:
Định nhìn đến bao giờ, còn làm bữa sáng nữa không?
CP của Dịch Dao đã lên sóng, nam chính và các nhân vật chính khác cũng sẽ lần lượt xuất hiện nhé!
