Chương 89: Cố Chấp Chờ Đợi
Lê Mạc nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay vịn trên xe, mới tránh được kiếp bị đập đầu.
Cô cau mày, trong lòng có chút không vui. Sao giúp một lần rồi còn chưa xong chuyện? Cô ta lao tới bất chấp như vậy là có ý gì?
Hai chiếc xe dừng lại giữa hai phe. Lý Liệt thấy Dư Linh Linh lại đứng chắn trước đầu xe, vội vàng chạy tới giơ tay kéo cô ta ra.
Dư Linh Linh vùng vẫy, không chịu đi, cắn môi nhìn người trong xe: “Tôi là dị năng giả hệ không gian, trong tay tôi có rất nhiều vật tư. Chỉ cần các người đưa chúng tôi về căn cứ an toàn, tôi sẽ chia một nửa số vật tư cho các người.”
“Linh Linh, cô…”
Lý Liệt kinh ngạc nhìn Dư Linh Linh, ánh mắt vô cùng phức tạp. Anh không ngờ Linh Linh lại dám đưa ra quyết định táo bạo như vậy. Nhưng…
Anh nhìn chiếc xe việt dã, đây có vẻ là cách tốt nhất lúc này. Thà bán cho những người này một ân tình còn hơn là để lợi cho đội Cuồng Sư.
Dư Sư Mẫn nghe xong lời Dư Linh Linh, sắc mặt liền trầm xuống. Đống vật tư đó là do đội Cuồng Sư bọn họ phát hiện trước. Nếu không phải lúc đó xác sống quá nhiều, vật tư đã sớm vào tay bọn họ rồi, thì đâu tới lượt đội Liệt Phong bọn chúng như bây giờ.
Giờ bọn họ còn muốn kéo thêm một phe khác vào, cứ chắc chắn là bọn họ không làm gì được họ sao?
Bọn họ đã hội hợp với Phùng Vĩnh, đám người kia dù lợi hại đến đâu cũng không thể đều là dị năng giả cấp ba. Bên này bọn họ có tới 7 dị năng giả cấp hai, sức đánh một trận vẫn còn.
Đột nhiên, chân Dư Linh Linh bị một sợi dây leo quấn lấy. Cô chỉ kịp kêu một tiếng “a”, người đã bị sợi dây leo kéo đi.
“Linh Linh… Dư Sư Mẫn, anh có ý gì?”
Lý Liệt thấy Dư Linh Linh bị một dị năng giả hệ mộc trói lại, tức giận quát.
“Hừ, tôi có ý gì, anh không rõ sao?”
Dư Sư Mẫn vừa nói vừa liếc nhìn chiếc xe việt dã, ý bảo bọn họ đừng xen vào chuyện bao đồng.
Đội Mạc Đồ làm công cụ suốt cả buổi, bỗng nhiên bị cảnh cáo, càng khiến người ta thấy bực bội.
“Số vật tư này, mọi người nói xem, chúng ta có nên lấy hay không?”
Lê Mạc hỏi những người trong xe.
Lục Miễn mở mắt: “Cô muốn, chúng ta liền lấy.”
Lê Mạc: “…”
Cô là người thiếu chút vật tư đó sao?
“Lải nhải không dứt. Đại Cát, xuống xe dạy cho bọn họ một bài học!”
Trì Dật Phong nói một câu, rồi mở cửa bước xuống xe.
Sau đó Lục Cát cũng đi theo.
Hạ Triết ở xe phía sau thấy hai người Trì Dật Phong xuống xe, cũng cùng Lục Thụy mở cửa bước xuống.
Phùng Tĩnh không ngờ từ trong xe việt dã lại bước ra bốn người đàn ông với phong cách khác nhau. Cô ta liếc mắt một cái đã để ý tới Trì Dật Phong – người có đôi mắt hồ ly, vẻ mặt trầm tĩnh.
Cô ta chỉ thấy vẻ lạnh lùng, bất cần pha chút ngang tàng của Trì Dật Phong lúc này rất thu hút.
Chỉ là, sự ngại ngùng của cô ta còn chưa kịp bộc lộ, trong không khí đã cuộn lên một luồng gió lớn.
Dị năng giả hệ kim và hệ thổ của đội Cuồng Sư lập tức thi triển dị năng phòng ngự, nhưng lại bị dị năng cùng hệ của Hạ Triết và Lục Cát đánh tan. Trì Dật Phong tăng cường dị năng, trực tiếp đưa cả đám người kia lên trời.
Sợi dây leo trói trên người Dư Linh Linh bị Hạ Triết dùng đao vàng tiện tay cắt đứt. Dù sao bọn họ ra tay cũng không thể làm công vô ích.
Lý Liệt đỡ Dư Linh Linh dậy: “Cảm ơn các người lại cứu chúng tôi một lần nữa. Tôi sẽ bảo Linh Linh chia vật tư cho các người ngay.”
Dư Linh Linh liếc Lý Liệt, không hài lòng nói: “Lý ca, đã nói là phải đưa chúng ta về căn cứ an toàn rồi mới chia cho bọn họ mà.”
“Linh Linh… cô…”
Lý Liệt có chút xấu hổ nhìn Trì Dật Phong, dù sao ấn tượng của anh về người này là sâu nhất, không muốn đắc tội.
“Chúng tôi không cần vật tư. Các người có tinh hạch không?”
“Các người cần bao nhiêu tinh hạch?”
“Vậy thì xem mạng của các người đáng giá bao nhiêu tinh hạch. Từ hôm qua tới giờ, tính cả anh, chúng tôi đã giúp các người hai lần, cứu các người một lần.”
Lời này của Trì Dật Phong vừa thốt ra, không chỉ Lý Liệt và Dư Linh Linh, mà những người phía sau bọn họ cũng đều nhìn nhau.
Tinh hạch và vật tư là thứ đảm bảo sinh tồn trong thời mạt thế. Tất nhiên, nếu nói về độ quý giá thì vật tư quan trọng hơn tinh hạch. Không có vật tư, có nhiều tinh hạch để làm gì?
Thế mà bây giờ lại có người không cần vật tư mà lại cần tinh hạch!
Vì vậy, đám người Lý Liệt cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Trì Dật Phong thấy cả đám không lên tiếng, có chút sốt ruột: “Sao, các người không có tinh hạch à?”
Lý Liệt giật mình, vội đáp: “Có có có, chúng tôi có. Không biết 1000 tinh hạch có đủ không?” Nói xong liền cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Trì Dật Phong.
“Được”
“Khoan đã”
Trì Dật Phong còn chưa nói hết hai chữ “được”, đã bị Lê Mạc đột nhiên lên tiếng cắt ngang, đồng thời cũng khiến tất cả ánh mắt đổ dồn về phía đó.
Chà, thời mạt thế này mà vẫn có thể gặp được người phụ nữ xinh đẹp đến vậy!
Sau đó lại nghe thấy ba tiếng “rầm rầm rầm” đóng cửa, lại có người từ trên xe bước xuống.
Từ chiếc xe phía trước bước xuống một người đàn ông khí thế mạnh mẽ, lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Anh ta keo kiệt đến mức không thèm liếc một cái về phía này, mà trực tiếp đi về phía người phụ nữ xinh đẹp kia.
Từ chiếc xe phía sau, cùng lúc hai người phụ nữ bước xuống, ánh mắt đều lạnh lùng khiến người ta không dám dừng lại lâu trên người họ.
Ánh mắt Trì Dật Phong lơ đãng liếc về phía Tiêu Nghiên một cái, rồi lập tức thu lại, nhìn về phía Lê Mạc đang đi tới: “Cô muốn vật tư?”
Lê Mạc lắc đầu, giơ tay chỉ về một cô gái ở giữa đám người kia – dù gầy yếu nhưng trông rất dịu dàng, lại có chút ngại ngùng dưới ánh nhìn của mọi người.
Thấy Lê Mạc chỉ tay, tất cả mọi người có mặt đều mơ hồ không hiểu.
“Cô ấy chắc không phải người của các người.”
Lê Mạc tuy hỏi vậy nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.
Dưới ánh mắt sắc bén của Lê Mạc, Lý Liệt gật đầu.
Đám người này rốt cuộc từ đâu chui ra, mà khiến người ta không thể nhìn thấu thực lực!
“Cô có nguyện ý đi theo chúng tôi không?”
Ninh Hy kinh ngạc trợn tròn mắt, có chút luống cuống.
“Đội chúng tôi đang thiếu một đầu bếp, cô có nguyện ý tới không?”
Lê Mạc lại hỏi.
Ninh Hy vân vê bộ quần áo không nhìn rõ màu sắc trên người, liếc nhìn Dư Linh Linh.
Cô là người bản địa ở thị trấn này, nhà chỉ có hai cha con nương tựa vào nhau, sống bằng nghề bán quán ăn nhỏ.
Vì cha là đầu bếp nên từ nhỏ cô đã có hứng thú sâu sắc với việc nấu ăn, định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ về thị trấn giúp cha.
Lần này cha bị bệnh, cô hoãn thời gian quay lại trường, không ngờ lại đúng lúc gặp phải mạt thế.
Cha giấu đồ ăn cùng cô trong căn phòng chứa đồ cũ của gia đình, rồi mặc kệ cô cầu xin, khóa chặt cửa phòng, dặn cô đừng ra ngoài.
Cô thức tỉnh dị năng hệ thủy, chuẩn bị ra ngoài tìm cha, thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của những người sống sót đến quán ăn nhà cô tìm đồ ăn.
Từ lời bọn họ nói, cô biết bên ngoài đã chết rất nhiều người, còn xuất hiện một loại quái vật gọi là xác sống. Ai bị xác sống cắn sẽ biến thành xác sống.
Nghe được tin này, cô càng lo lắng cho cha hơn. Nhưng cửa phòng chứa đồ bị khóa quá chặt, nhất thời cô không thể ra ngoài, chỉ có thể vừa chờ đợi vừa tự mày mò dị năng.
Thời gian chờ đợi càng lúc càng dài, cô biết khả năng cha quay về càng ngày càng nhỏ.
Vì không có việc gì làm, cô ngày ngày mày mò luyện tập dị năng. Không biết qua bao nhiêu ngày, cuối cùng cô cũng dùng dị năng mở được cửa phòng chứa đồ.
Chỉ là con phố đổ nát, những ngôi nhà cháy rụi, xác chết chất thành đống, xe cộ bỏ hoang, khắp nơi là màu tối tăm và những con xác sống xấu xí – đâu còn là thị trấn phong cảnh tú lệ, dân phong thuần phác trong ký ức của cô. Khoảnh khắc đó, cô biết cha sẽ không bao giờ quay lại, nhưng cô vẫn cố chấp muốn chờ đợi.
