Chương 13: Vị công chúa vẫn ngang ngược như xưa
Khương Quyết chẳng thèm bận tâm thanh danh của mình trên mạng tệ đến mức nào, cũng chẳng để ý có bao nhiêu người mắng chửi mình.
Bình luận vẫn đang gào thét vô vọng.
Cư dân mạng chính nghĩa đang xả hết công suất.
【Còn mạnh miệng nói không có báo ứng à? Bị loại khỏi chương trình kỳ này chính là báo ứng lớn nhất của cô đấy, đừng mơ nữa, sau này cũng chẳng có chương trình nào tìm cô đâu! Cô thất nghiệp rồi! Cút khỏi đài truyền hình ngay đi!】
【Nhờ anh trên nhắc mới nhớ, hóa ra người dẫn chương trình kỳ này đã bị thay rồi, Khương Quyết bị đá ra khỏi chương trình hahaha.】
【Sau này còn ai dám mời cô? Ai mời cô, chúng tôi tẩy chay người đó!】
【Đúng vậy! Kiên quyết không cho cô cơ hội làm việc, phải chôn vùi cô, cả đời này đừng hòng có ngày ngóc đầu lên được.】
Họ hô khẩu hiệu đầy phẫn nộ.
Tự cho là đã chạm đúng nỗi đau của Khương Quyết.
Khương Quyết đang đắp mặt nạ chơi điện thoại, nhìn thấy những lời này, tâm trạng vốn đã đẹp vì chồng không về nhà, lại càng đẹp hơn.
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Khương Quyết không thèm trả lời bình luận nữa, một câu cũng đã đủ rẻ mạt rồi.
Nhưng cô thuận tay sửa phần giới thiệu cá nhân thành: 【Công chúa không cần đi làm nhưng vẫn rất giàu có.】
Hành động này bị coi là khiêu khích.
Chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Những kẻ ghét cô tức đến mức không muốn nhìn điện thoại nữa.
Khương Quyết không cố tình chọc tức ai, nếu cô thực sự có ý đó, thì đã sớm khiến người ta tức chết rồi.
Hệ thống bây giờ không còn mong vị tiểu thư này tỉnh ngộ làm người tốt nữa, chỉ cầu xin vị tổ tông này đừng tiếp tục gây chuyện là được.
Hệ thống thực sự sợ kết cục của cô lúc đó còn không bằng cả nguyên chủ!
Cảm giác Khương Quyết là kiểu người mà bạn chỉ tay vào mặt mắng là vô giáo dục.
Cô có thể bình tĩnh gật đầu, ừ đúng đúng đúng, tôi chính là kẻ phẩm chất bại hoại, đạo đức thấp kém.
Là một vị công chúa có thể khiến người ta tức chết một cách vô hình.
*
Một bên khác, nhà họ Chu.
“Gọi điện thoại xong rồi à?”
Chu Tịch nhìn thằng bé có vẻ ủ rũ, không được vui vẻ cho lắm.
Thằng bé có thể trước mặt người ngoài giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trước mặt cha thì không giấu được hỉ nộ ái ố.
Nó cúi đầu buồn bã, rũ mi, giọng nghẹn ngào, cố kìm nén sự tủi thân: “Vâng.”
Chu Tịch nhẹ nhàng chọc vào trán nó: “Sao vẫn không vui? Không phải bảo con gọi điện cho mẹ con rồi sao?”
Khương Quyết không thể nào không đến biệt thự cũ.
Với sự hiểu biết của anh về cô, cô luôn rất nhiệt tình, không bao giờ bỏ lỡ cơ hội xuất hiện ở biệt thự cũ.
Thằng bé cúi đầu, giọng cũng buồn buồn: “Mẹ nói mẹ rất bận, có thể không có thời gian đến đón con.”
Chu Tịch nhướng mày, câu trả lời của Khương Quyết quả thực nằm ngoài dự đoán của anh.
Ánh mắt người đàn ông tối lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Những ngày này Khương Quyết thay đổi không ít, con người vẫn là con người đó, chuyện cũng là những chuyện cô có thể làm ra, nhưng cảm giác thì đã khác.
Chu Tịch đã hơi quên mất lần trước gặp cô, cô trông như thế nào.
Dường như cô đã từ bỏ những kiểu trang điểm lòe loẹt quê mùa trước kia, mặt mộc tự nhiên, sạch sẽ, không kiêu căng cũng không tự ti, trông giống một người bình thường.
“Vậy con cứ ở lại đây một thời gian đi.”
“Nhưng bố ơi, con rất nhớ mẹ.”
Giọng nói non nớt của đứa trẻ còn mang chút tủi thân đáng thương, đôi mắt nó đỏ hoe, “Mẹ… dạo này đối với con rất tốt.”
Không còn cố tình bỏ đói nó nữa.
Nhìn nó cũng rất dịu dàng.
Cho dù mẹ nó vì muốn lợi dụng nó mà tỏ ra hòa nhã.
Nó cũng cam lòng.
Chu Tịch im lặng một lúc, cúi đầu nhìn con trai: “Con thích mẹ như vậy sao?”
Thằng bé gật đầu, rồi lại lắc đầu, nó cúi gương mặt trắng trẻo, vùi vào lòng cha, lại im lặng không nói gì.
Ban đêm, Chu Tịch chủ động gọi điện cho Khương Quyết.
Khương Quyết đang ngâm mình trong bồn tắm sữa, lau khô tay, ung dung bắt máy.
Cô đã đổi tên lưu trong điện thoại từ 【Ông xã】 thành 【Cây ATM】 từ trước đó.
“Có chuyện gì?”
“Hôm đó cô nói cô không đến trường mẫu giáo tham gia hội thao phụ huynh?”
“Đúng vậy.” Khương Quyết kiên nhẫn với Chu Tịch chỉ vỏn vẹn ba giây, “Tôi không muốn nói chuyện với kẻ ngốc, có gì thì nói nhanh.”
Giọng Chu Tịch nghe lạnh như băng giá mùa đông, “Ngày đó tôi sẽ cử người đến đón cô, phiền cô chuẩn bị trước.”
Sắc mặt Khương Quyết lập tức thay đổi, “Anh dựa vào đâu mà ra lệnh cho tôi?”
Hắn muốn chết à, dám ra lệnh cho công chúa?
Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao mình ghét hắn đến vậy, bởi vì lúc trước hôn ước giữa cô và Nhiếp Chính Vương cũng là do vị Nhiếp Chính Vương bá đạo độc đoán kia nửa ép nửa buộc.
Chu Tịch nghe thấy câu chất vấn của cô, không những không giận mà ngược lại còn vui vẻ cười khẽ hai tiếng, người đàn ông ôn tồn nhắc nhở: “Cô đang ở nhà của tôi, lái xe hơi hạng sang tôi mua, ăn mặc tiêu xài đều do tôi trả tiền, nếu cô không muốn những thứ này, thì có rất nhiều người muốn thế chỗ đấy.”
Anh vẫn còn nhớ những lời khoác lác hôm đó cô nói.
Dừng một chút, cố ý nói: “Nghe rõ chưa? Công chúa.”
Khương Quyết hiểu rõ, muốn tiêu tiền của hắn một cách vô tư, thì phải nhìn sắc mặt hắn.
Công chúa tức giận không nhẹ, “Tôi không đi.”
Có giỏi thì hắn bỏ đói cô.
Cô rời khỏi hắn, vẫn có thể sống tốt trên đời này.
Chu Tịch không muốn cãi nhau với cô, nói thế nào nhỉ, phần lớn thời gian anh rất sẵn lòng bao dung cho sự ngu ngốc và ác độc của cô, “Tại sao?”
Khương Quyết thẳng thắn: “Không muốn nhìn thấy anh.”
Còn có thể vì sao? Nhìn thấy hắn là thấy phiền, không có chút tự giác nào.
Chu Tịch “ồ” một tiếng, “Vậy thì cô nhịn một chút.”
Khương Quyết hừ lạnh một tiếng, sau đó dứt khoát cúp máy.
Bị cúp máy, tâm trạng Chu Tịch không hề bị ảnh hưởng, khóe môi khẽ nhếch, thậm chí còn không thể tin nổi mà bật cười.
Vài phút sau, trợ lý lại thận trọng gọi điện báo cáo.
“Thưa ngài, phu nhân trên mạng lại… lại… lại… bắt đầu rồi.”
Khiêu khích cư dân mạng.
Không! Hối! Cải! Mà! Còn! Tệ! Hơn!
Trợ lý Thẩm cảm thấy ngài đã đối xử rất tốt với phu nhân, cho dù rất chán ghét cô, vẫn mời đài trưởng đài truyền hình ăn một bữa cơm.
Những người có chút máu mặt ở Kinh Thị đều phải nể mặt ngài một chút.
Ngài vừa giúp cô giải quyết rắc rối trong công việc, ai ngờ cô lại lên mạng gây chuyện.
Chu Tịch “ừm” một tiếng, giọng trầm thấp, anh quen thuộc hỏi: “Cô ấy chửi bậy lắm à?”
“…….”
Trợ lý Thẩm không biết nên nói thế nào.
Chửi không còn bẩn như trước, nhưng sức sát thương lại gấp trăm lần trước, đặc biệt là phần giới thiệu cá nhân treo ngay trên trang chủ.
Chu Tịch đại khái có thể đoán được, “Tôi rảnh sẽ xem.”
Trợ lý Thẩm nói: “Vâng, thưa ngài.”
Cúp máy xong, Chu Tịch mở ứng dụng mạng xã hội mà anh gần như chưa từng đụng tới.
Tìm kiếm tên Khương Quyết, trước mắt hiện ra toàn là những lời mắng chửi tấn công cô.
Mở trang chủ của cô, Chu Tịch liếc mắt thấy ngay phần giới thiệu cá nhân nổi bật, khóe môi người đàn ông từ từ nhếch lên, lồng ngực khẽ rung lên.
Đã lâu rồi anh mới cười như vậy.
Từ tận đáy lòng cảm thấy vui vẻ buồn cười.
Phần bình luận của cô đến giờ vẫn không được dễ chịu cho lắm, châm chọc mỉa mai và công kích cá nhân, thứ gì cũng có.
【Phu nhân hào môn đúng là giỏi thật, thật ngưỡng mộ cô, chồng sắp đá cô rồi mà vẫn có tâm trạng vui vẻ thế này.】
【Nhìn thấy mấy món hàng hiệu trong ảnh chưa? Sau này khốn khó nhớ đem bán đấy.】
【Càng không có gì, càng thích khoe khoang.】
【Thay vì khoe khoang ở đây, chi bằng lo lắng cho cuộc hôn nhân rối như tơ vò của mình đi.】
【Đồ trà xanh, xì!】
【Mơ mơ mơ mơ mơ.】
Đôi mắt lạnh lùng đen kịt của người đàn ông, tựa như vực sâu không đáy.
Im lặng một lúc, anh bấm theo dõi tài khoản của cô, sau đó Chu Tịch thoát ra ngoài.
Không lâu sau, có người phát hiện tài khoản cá nhân của người nắm quyền nhà họ Chu đã theo dõi người vợ mà anh ta từng bị đồn là đã ly hôn.
【Cứu mạng! Tôi nhìn nhầm à? Chu Tịch theo dõi Khương Quyết?????】
【Anh trên mắt mù rồi à?】
【Bị lỗi à? Quản trị viên mau sửa lỗi đi.】
