Chương 48: Hy vọng người vợ kiêu ngạo của anh có một giấc ngủ ngon.
Khương Quyết chớp chớp mắt, trong sự ngơ ngác và mơ hồ dần hiểu ra mấy chữ Chu Tịch vừa thốt ra.
Anh ta có ý gì?
Lại muốn nhúng tay vào công việc của cô nữa sao?
Đúng là được đà lấn tới!!!
Quản trời quản đất còn muốn quản cả việc cô đi làm thế nào à?
Kiếp trước sao không đi làm hoàng đế! Độc đoán chuyên quyền như vậy.
Khương Quyết từ từ cau mày, khuôn mặt nhỏ nhắn viết rõ mấy chữ "Tôi không vui", cô không muốn giải thích cho anh, đó là nội dung trong kịch bản.
Người phụ nữ nâng cằm, dường như đang suy nghĩ nghiêm túc.
"Vì anh ấy đẹp trai mà."
Công chúa điện hạ làm gì cũng giỏi, chọc tức người khác cũng số một.
Ánh mắt người đàn ông như hồ nước sâu thẳm, mang theo sự bình tĩnh đáng sợ: "Bình thường."
Khương Quyết không muốn thảo luận vấn đề này với anh, cuộc hẹn spa của cô sắp tới giờ rồi, "Tôi đi làm đẹp đây."
Ý là anh mau buông cô ra.
Chu Tịch làm như không nghe thấy, siết chặt cổ tay cô, mím môi, giọng bình tĩnh chỉ ra: "Tổng cộng em đã nhìn anh ta năm lần."
Một hai lần thì thôi đi.
Năm lần là quá nhiều.
Khán giả trong phòng livestream còn thấy cô và nam diễn viên kia rất xứng đôi.
Chu Tịch nhìn thấy những lời này, trong lòng quả thực có chút khó chịu.
Khương Quyết không ngờ Chu Tịch không chỉ xem livestream của cô mà còn rảnh rỗi đi đếm, anh ta bị làm sao vậy?
"Nhiều quá, tôi quên rồi."
Chu Tịch không biết sự khó chịu trong lòng mình là gì, lẽ ra anh không nên hỏi cô câu hỏi nhàm chán trẻ con như vậy, nhưng đã mở lời thì không thu lại được.
Cô dường như vô tâm vô phế, chẳng quan tâm gì.
Chút khó chịu của anh cũng không nhìn ra.
Cứ như một người vợ đã sớm chán chồng, sốt ruột muốn ra ngoài tìm người khác.
Khương Quyết thật sự thích anh sao?
Những lời yêu anh trước đây, chẳng lẽ là giả?
Đồ lừa đảo.
Người đàn ông nuốt xuống sự bất cam đang cuộn trào, anh nắm chặt tay cô, "Anh đưa em đến thẩm mỹ viện."
Khương Quyết nghĩ một lát, cũng không từ chối.
Tài xế miễn phí, không dùng thì phí.
*
Khương Quyết là khách quen của thẩm mỹ viện, chi tiêu rộng rãi, đối xử với mọi người cũng tốt.
Vì vậy bác sĩ y tá ở thẩm mỹ viện đều rất sẵn lòng phục vụ cô, từ lâu đã coi cô là khách quan trọng nhất.
Khương Quyết không ngờ Chu Tịch còn đi theo cô lên lầu.
Chẳng lẽ anh ta cũng muốn dưỡng da à?
Nói thật, Chu Tịch cũng có chút nhan sắc, ngũ quan rất tinh xảo, dáng vẻ lạnh lùng, lông mày đẹp, mắt cũng đẹp.
Vì tò mò không kìm được, Khương Quyết hạ mình chủ động hỏi: "Anh muốn làm dịch vụ gì?"
Chu Tịch nhướng mày, buồn cười.
Tai Khương Quyết rất thính, nghe thấy tiếng cười khẽ của anh, anh cười gì? Có gì buồn cười?
"Anh không cần ngại, ai mà chẳng thích đẹp."
"Cảm ơn em đã quan tâm, dạo này anh không có dự định đó."
"Ồ."
Khương Quyết vừa nghe không moi được gì, đổi mặt nhanh hơn lật sách, lập tức không thèm để ý đến anh nữa.
Nhân viên thẩm mỹ viện nhiệt tình đón tiếp Khương Quyết, nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, lập tức nhận ra là ai.
Cô theo bản năng khen một câu: "Tiểu thư Khương, cô và chồng cô tình cảm thật tốt."
Cô làm việc lâu như vậy, cũng chưa thấy mấy người chồng chịu ngồi chờ ở phòng nghỉ.
Khương Quyết ở bên ngoài rất không muốn thừa nhận quan hệ vợ chồng với Chu Tịch, cô còn tưởng ở ngoài đời ít người nhận ra anh, mặt không đổi sắc nói dối: "Anh ấy không phải chồng tôi, anh ấy là tài xế."
Tài xế Chu Tịch: ...
Nhân viên tiếp tân ngượng ngùng cười, coi như đây là thú vui của hai người.
Chu Tịch rất phối hợp, "Ừ, tôi chỉ là tài xế của phu nhân thôi."
Da của Khương Quyết thật ra rất tốt, trắng trẻo mịn màng, như một khối ngọc đẹp không tì vết.
Chỉ cần làm những dịch vụ cơ bản nhất là đủ.
Trong thời gian đó, người đàn ông ngược lại rất kiên nhẫn ngồi chờ bên ngoài.
Đây là chuyện trước đây chưa từng có.
Anh phải thừa nhận, anh đã nảy sinh sự tò mò, ham muốn tìm hiểu về Khương Quyết.
Chứ không phải thái độ thờ ơ như trước.
Khoảng nửa tiếng sau, Khương Quyết làm xong spa đi ra, ngạc nhiên phát hiện Chu Tịch vẫn chưa đi.
Chu Tịch diễn vai tài xế một cách triệt để, khóe môi mang theo nụ cười, giọng nói ôn hòa: "Phu nhân, xe đã đậu dưới lầu rồi."
Khương Quyết có chút không quen với anh như vậy, sau lưng nổi da gà, "Biết rồi."
Sau đó đi trước anh, không ngoảnh đầu lại bước vào thang máy.
Mệt mỏi cả một ngày, Khương Quyết nóng lòng muốn về nhà nghỉ ngơi cho tốt, nhưng cô lại có bệnh sạch sẽ, việc đầu tiên khi vào phòng ngủ là đi tắm.
Từ phòng tắm bước ra, tóc đã lau khô được một nửa.
Lúc tìm máy sấy tóc, cô vô tình lục ra mấy tấm ảnh chưa từng thấy.
Ánh mắt cô dừng lại, tấm ảnh chụp chung này chắc là vài năm trước.
Người trong ảnh mặc đồng phục màu xanh trắng, lúc đó anh đã cao lắm rồi, đứng dưới ánh nắng trắng đến chói mắt, đôi mày anh vẫn thanh lãnh như bây giờ, nhàn nhạt nhìn về phía ống kính, như thể sinh ra đã là con cưng của trời.
Sau tấm ảnh có in dấu của trường học.
Khương Quyết nhận ra đây là Chu Tịch thời cấp ba, so với bây giờ thì ngây ngô và mềm mại hơn, khí thế lạnh lùng, nhưng áp lực không mạnh như vậy.
Khương Quyết nhét tấm ảnh lại chỗ cũ.
Cô lẩm bẩm, tại sao Chu Tịch trước đây trông cũng giống tên Nhiếp chính vương đáng ghét vậy?
Hồi mười mấy tuổi, cũng rất giống.
Thật sự rất kỳ lạ.
Khương Quyết cũng sẽ không coi hai người này là một người, dù sao đối với cô đây chỉ là một thế giới hư cấu.
Cô không muốn hồi tưởng lại chuyện trước kia.
Như vậy cô sẽ càng ngày càng nhớ phụ hoàng và mẫu hậu, còn cả những vị biểu ca thế tử của cô nữa.
Khương Quyết sấy khô tóc, lười biếng ngồi trên tấm đệm mềm đặc biệt, nằm sấp bên mép giường chơi điện thoại.
Cả ngày không đăng nhập weibo.
Lên mạng rồi mới biết thì ra mình đã có hậu viện.
@Hậu viện toàn cầu của công chúa: "@Cao quý công chúa Khương Quyết, hôm nay chính thức khai trương, bầu bạn là lời tỏ tình dài lâu nhất."
Khương Quyết không thấy dòng nhắc này, cô chưa bao giờ xem phần nhắc đến.
Lướt mạng chán chê, cô nằm sấp bên mép giường có chút uể oải, như đang lẩm bẩm một mình: "Mình còn có thể trở về không?"
Hệ thống im lặng rất lâu, vốn định giả chết, nhưng vẫn không có tiền đồ chạy ra, hỏi: 【Cô không thích nơi này sao? Nơi này tự do bình đẳng, khoa học kỹ thuật phát triển, mức sống cũng rất cao, mọi thứ đều tốt hơn nước Khương rất nhiều, tại sao cô vẫn muốn trở về?】
Hệ thống không nhận được câu trả lời.
Khương Quyết đã ngủ rồi.
Cứ như lời vừa rồi chỉ là nói mớ.
Nơi này dù tốt đến đâu, cũng không phải nhà của cô.
Cô nhớ mẫu hậu yêu thương cô, nhớ phụ hoàng sẽ làm xích đu cho cô, nhớ đứa em trai lúc nào cũng tức giận nhưng vẫn phải đi tìm đủ thứ trò mới lạ cho cô.
Còn cả.
Con người tự do tự tại, vô lo vô nghĩ của cô khi đó.
Lúc đó cô thích nhất là tựa đầu bên cửa sổ, phơi nắng ấm áp, ngủ một giấc trưa thật dài.
Chu Tịch đẩy cửa ra, liền nhìn thấy cô nằm sấp bên mép giường ngủ mất rồi.
Cô ngủ rất say, trên mặt đã bị đè ra vết hồng, hàng lông mi dày đen nhánh đổ bóng xinh đẹp, dường như đang nói mớ.
Chu Tịch cúi người, ghé sát lại nghe, cô lè nhè không rõ nói muốn về nhà.
Trái tim Chu Tịch bỗng mềm nhũn ra, thì ra là nhớ nhà.
Anh nhẹ nhàng bế cô lên, cẩn thận đặt lên giường, đắp chăn lại, thuận tay kéo rèm cửa, che đi ánh sáng chói mắt bên ngoài.
Anh cúi người, đặt lên đôi môi hồng nhuận của cô một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ rồi dừng.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua má cô.
Hy vọng người vợ kiêu ngạo của anh có một giấc ngủ ngon.
