Chương 62: Anh chết em sẽ tuẫn táng theo anh
Giấc mơ này quá thực.
Thực đến mức không giống như đang mơ.
Trong mơ, Khương Quyết có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác nhục nhã khi cúi đầu xin lỗi, như thể bị nghiền nát thành bụi bùn, bị chà đạp đến mức chẳng còn giá trị gì.
Không chỉ bị chà đạp lòng tự trọng, mà còn phải chịu đựng những ánh mắt dò xét từ trên cao nhìn xuống.
Những ánh nhìn chế giễu.
Khương Quyết mơ màng tỉnh dậy từ cơn ác mộng, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn, sau lưng toát ra từng cơn mồ hôi lạnh. Cô theo bản năng siết chặt mười ngón tay, ý nghĩ phải cùng chết với bọn họ vẫn còn vương vấn trong lòng.
Cô nghĩ, dù cuối cùng có rơi vào hoàn cảnh đó.
Cô cũng sẽ không cúi đầu cầu xin.
Cô thà cùng đường mạt lộ, chết chung với bọn họ, chứ không chịu hèn mọn để người ta đặt lòng tự trọng của mình dưới chân giày xéo.
Một người mất đi khí khái, thì dù có sống cũng không ngẩng đầu lên nổi.
“Gặp ác mộng à?”
Giọng nói quen thuộc phá tan dòng suy nghĩ của cô. Cô nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, không biết người đàn ông này đã xuất hiện ở đó từ lúc nào, chuyên đi lén la lén lút vào lúc cô ngủ say.
Tâm trạng Khương Quyết lúc này không tốt, nhất là khi phải đối mặt với kẻ đầu sỏ gây ra giấc mơ kia, cô càng chẳng có tâm trạng, sắc mặt hay thái độ gì tốt đẹp.
Cô uể oải ôm chăn, bày ra bộ dạng không muốn để ý đến ai.
Chu Tịch rót cho cô một cốc nước ấm, đưa qua: “Giọng hơi khàn, uống chút nước đi.”
Khương Quyết không chỉ khàn giọng mà cổ họng còn hơi đau, không biết có phải vì lúc ngủ trên ban công bị gió lạnh thổi vào không. Trước đây cô rất khỏe, rất ít khi bị cảm lạnh.
Người hay ốm yếu lại là em trai cô.
Khương Quyết hai tay ôm cốc nước, nhấp từng ngụm nhỏ, cổ họng vẫn còn hơi đau.
Chu Tịch thấy cô hơi cau mày, im lặng vài giây, thành thật hỏi: “Nước nóng quá à?”
Anh đã thử nhiệt độ rồi, vừa phải, không nóng không lạnh.
Sao cô uống nước mà còn cau mày, vẻ mặt không vui thế kia.
Khương Quyết lại rất lịch sự, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo, trắng trẻo, đôi mắt đen láy trong veo. Trông cô lúc này rất nghiêm túc, khi mở lời cũng đặc biệt lễ phép: “Bây giờ em không muốn nhìn thấy anh, anh ra ngoài được không?”
Lời nói xuất phát từ đáy lòng, bao giờ cũng nói ra một cách đặc biệt thành khẩn.
Dù nhìn thế nào, cô cũng không giống đang nói dối hay giận dỗi.
Mà thật sự chỉ đơn thuần là không muốn nhìn thấy anh thôi.
Chu Tịch thật sự không hiểu mình đã chọc giận cô chuyện gì, đến mức cô không thèm nhìn mặt anh.
Người đàn ông trầm ngâm một lúc, vẻ mặt bình tĩnh, cảm xúc ổn định, câu nói lạnh lùng lại được anh thốt ra bằng giọng điệu ôn hòa: “Xin lỗi, không được.”
Anh kiên nhẫn, dịu giọng dỗ dành cô: “Ai bắt nạt em à?”
Khương Quyết nghĩ thầm, anh còn mặt mũi hỏi à, chính là anh đó.
Cô từ chối giao tiếp sâu với anh, bực bội nói: “Em đau họng, em không thèm để ý đến anh nữa, anh cũng đừng chủ động nói chuyện với em, không thì em trông thật vô lễ.”
Chu Tịch nghe cô nói, lúc nào cũng dễ bị chọc cười.
Cô lúc nào cũng nghĩ mình rất dữ, nhưng thật ra chẳng có chút nào.
Không biết có phải do điều hòa trong phòng ngủ bật hơi cao không, mặt cô trông đỏ ửng, giọng nói ngọng nghịu nghe có vẻ khác thường.
Chu Tịch bước tới, vừa giơ tay lên đã bị cô hung dữ đẩy ra.
Khương Quyết nói không cho sắc mặt tốt là không cho: “Anh đừng đụng vào em.”
Chu Tịch không nói gì, lại giở trò cũ, đưa tay về phía cô. Khi cô cố gắng gạt tay anh ra lần nữa, anh đã nắm chặt cổ tay cô, tay còn lại chạm vào trán cô.
Nhiệt độ hơi cao.
Có vẻ như bị sốt.
Chu Tịch thầm thở dài trong lòng, cô lúc nào cũng không biết quý trọng sức khỏe của mình.
Lúc ngủ cũng vậy, không thích dính lấy anh, cũng không thích đắp chăn, hai chân lúc nào cũng đạp chăn lung tung.
“Em bị bệnh rồi.”
“Vậy anh gọi bác sĩ giúp em đi.”
“Ở đây không có bác sĩ.”
“Anh có ý gì? Muốn em chết sao?”
Chu Tịch mãi không thể theo kịp mạch suy nghĩ của Khương Quyết, cô luôn có thể ngang nhiên xuyên tạc ý anh, rồi lại lên án anh có dụng tâm xấu xa, cứ như thể anh là một người chồng độc ác lắm.
Chu Tịch xoa đầu cô, “Đừng có mà bướng.”
Khương Quyết bị anh xoa đến phát bực, giọng cũng không khá hơn: “Anh ép em đến chết rồi mà còn bảo em đừng bướng à?”
Chu Tịch thấy cô bị bệnh mà tinh thần vẫn tốt thế này cũng là chuyện tốt.
Anh giải thích: “Không có bác sĩ, nhưng có thuốc hạ sốt.”
Nói rồi anh buông cổ tay cô ra, quen cửa quen nẻo tìm hộp thuốc trong ngăn kéo, cẩn thận xem ngày sản xuất và hạn sử dụng trên vỏ hộp, xác nhận không có vấn đề gì mới dám lấy ra cho cô uống.
Chu Tịch cảm giác mình như đang trông trẻ, việc gì cũng phải tỉ mỉ, cẩn thận từng chút.
Vậy mà bà vợ của anh, tính khí còn không thua gì trẻ con.
Chu Tịch với người khác chẳng có mấy kiên nhẫn, coi trọng hiệu quả, không thích lãng phí thời gian, nhưng dạo gần đây hình như anh dành cho cô sự kiên nhẫn không bao giờ cạn, ngay cả tính khí cũng tốt hơn nhiều.
Anh bảo cô há miệng.
Khương Quyết cũng không muốn làm khổ bản thân, có người sẵn lòng hầu hạ cô lúc cô bị bệnh, cô cũng không từ chối. Cô từ từ há miệng, viên thuốc hạ sốt được đưa vào đầu lưỡi.
Tiếp theo là một cốc nước ấm.
Cô ngoan ngoãn uống thuốc hạ sốt với nước, có lẽ vì có bóng ma tâm lý, cô ngốc nghếch hỏi một câu: “Không phải là thuốc độc chứ?”
Chu Tịch khựng lại một chút, ghé sát mặt vào trước mặt cô, chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, vẻ mặt lúc nói chuyện nghiêm túc đến mức không phân biệt được là thật hay đùa: “Không chừng đấy.”
Khương Quyết bị ánh mắt anh nhìn đến mức cảm thấy không được tự nhiên, mặt có vẻ càng nóng hơn.
Cô đẩy anh ra, người đàn ông rất phối hợp lùi lại hai bước.
“Nếu em chết, anh tuẫn táng theo em nhé?”
“Không cần.” Cô tức giận, tự nghĩ mình nói rất nhỏ: “Anh xuống địa ngục đi.”
Chu Tịch: “…”
Người đàn ông nhếch môi cười bất lực, cũng không quên hỏi: “Mơ thấy ác mộng gì à?”
Khương Quyết nhớ đến chuyện này là lại tức, cô ngẩng mặt lên, không trả lời câu hỏi của anh mà hỏi ngược lại: “Anh có phải rất chán ghét em không?”
