Chương 95: Không Để Em Thất Vọng
Đây là món quà đầu tiên Chu Chính Sơ nhận được từ mẹ, ngoài chiếc khăn quàng cổ hôm qua.
Cậu bé cẩn thận giấu hộp quà vào ngăn kéo có khóa, còn chìa khóa thì giấu ở một nơi không ai biết.
Cậu không kìm được liền kể cho bố nghe. Dù có trầm tính đến đâu, đứa trẻ lúc này vẫn mang vẻ ngây thơ non nớt. Đôi mày kiêu hãnh của cậu bé lộ rõ vẻ khoe khoang không hề che giấu: “Mẹ mua quà sinh nhật cho con.”
Chu Tịch đang ngồi trước bàn làm việc, mặt không cảm xúc xử lý email công việc. Ánh mắt anh khẽ khựng lại. Tối qua khi nhắc chuyện này với Khương Quyết, anh không hề mong cô sẽ làm gì.
Người đàn ông gập máy tính lại, tiện tay bế cậu bé đang chạy đến bên chân mình lên: “Con thích à?”
“Vâng vâng vâng.”
“Là gì?”
“Khóa trường mệnh đẹp lắm ạ.”
Chu Tịch sững lại một giây, vẻ mặt trở nên hờ hững: “Con thích là được.”
Cuối cùng, người đàn ông dặn thêm một câu: “Nhớ giữ kỹ, đừng làm mất đấy.”
Cậu bé ngoan ngoãn ôm cổ bố, khẽ nói: “Bố ơi, con biết rồi.”
Tối hôm đó, sau bữa tối, Khương Quyết mở TV như thường lệ. Bộ phim tiên hiệp của Diệp Lan vẫn đang chiếu, sắp đến hồi kết.
Tỷ suất người xem từ lúc khởi chiếu đến cuối phim cứ giảm dần.
Đài truyền hình Hoa Quả nổi tiếng thấy gió xoay cờ, thấy tỷ suất không ổn liền cho người cắt lại, xóa bỏ nhiều phân đoạn, rút ngắn thời lượng, chiếu sớm cho xong.
Khương Quyết đang xem phim, không hề nhận ra đứa nhỏ nép bên cạnh đã ngủ từ lúc nào.
Đến khi phát hiện thì đứa trẻ đã ngủ say.
Chu Tịch bế đứa nhỏ từ trên ghế sofa lên. Cậu bé mơ màng nắm lấy ngón tay mẹ, nhướng mí mắt, tưởng mình đang mơ một giấc mơ đẹp.
Thế là cậu mạnh dạn lao vào lòng mẹ, can đảm ôm chặt lấy cổ mẹ, ngẩng mặt lên hôn một cái rồi nói: “Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ.”
Trong cơn buồn ngủ, cậu từ từ nhắm mắt lại, chỉ có trong mơ mới dám nói ra lời thật lòng: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
Giọng nói nhỏ nhẹ, khẽ khàng, như đang tự thì thầm, nghe cũng có chút tội nghiệp.
Khương Quyết hơi không tự nhiên, may mà Chu Tịch nhanh chóng giúp cô giải vây, bế đứa nhỏ lên lầu. Cô thở phào nhẹ nhõm.
Điện thoại trên bàn trà lúc này rung liên hồi.
Tin nhắn WeChat nối tiếp nhau.
Khương Quyết thản nhiên mở điện thoại. Nhóm chat của đám chị em thân thiết đã vỡ tổ từ lâu, gần như ngay lúc cô gửi tấm ảnh vị hôn phu của Đinh Như vào chiều nay.
Đầu tiên là sự im lặng chết chóc.
Sau đó như nước sôi trong nồi, sục sôi không ngừng, phun trào như núi lửa.
Những người khác đều im lặng. Đinh Như vừa làm đẹp xong, mở điện thoại ra liền nhận cú sốc, tay run rẩy không kiểm soát được.
Đinh Như thậm chí không nghĩ ra được lời nào để đáp lại Khương Quyết.
Cô ta đang sỉ nhục cô một cách trắng trợn! Giơ tay tát vào mặt cô!
Trong nhóm không chỉ có hai người họ, còn có vài người không quá thân với cô. Với sự hiểu biết của Khương Quyết về những người này, e là lúc này họ đã cười nhạo cô sau lưng rồi.
Trong lòng Đinh Như như có một kẻ điên cuồng gào thét, nhưng cô biết nếu mình càng mất bình tĩnh thì càng bị người ta xem trò cười.
Vì vậy cô chỉ có thể nhẫn nhịn, nghiến răng gõ vài chữ trong nhóm: 【@Khương Quyết, cậu nhận nhầm người rồi.】
Đã mấy giờ trôi qua.
Khương Quyết không nói một lời. Đây là ý gì? Dùng sự im lặng để sỉ nhục cô sao?
Đinh Như không muốn nhịn nhục nữa: 【@Khương Quyết, sao cậu lại đi chụp lén người khác?】
【@Khương Quyết, ???】
【@Khương Quyết, sao không nói gì thế?】
【@Khương Quyết, thật sự không phải vị hôn phu của tớ, chắc là trông giống thôi.】
Điều khiến Đinh Như tức giận hơn cả lại là vị hôn phu khiến cô mất mặt trước mặt Khương Quyết. So với việc anh ta ngoại tình, bị người ta cười nhạo, đặc biệt là bị Khương Quyết cười nhạo, còn nghiêm trọng hơn.
Khương Quyết cứ như không thấy, gửi xong quả bom liền mặc kệ.
Tin nhắn kiểu này có gì mà phải trả lời? Đinh Như cam tâm tình nguyện làm kẻ mù, cứng đầu bảo vệ cho vị hôn phu hai lòng của mình.
Cô không cứu nổi cô ta đâu.
*
Lại qua hai ngày, đến hẹn gặp Tôn Thành Phượng.
Cô đặt một nhà hàng Tây có tính riêng tư khá tốt.
Khương Quyết vẫn còn nhớ rõ màn ăn vạ của Tôn Thành Phượng lần trước. Cô không nhịn được liếc nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh thản nhiên bắt chéo chân, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng, tay cầm tờ báo tài chính mới nhất. Có vẻ như nhận ra ánh mắt của cô.
Người đàn ông ngẩng khuôn mặt đẹp như tranh lên, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, giọng nói ôn hòa: “Sao thế?”
Ánh mắt Khương Quyết nếu chỉ dừng trên khuôn mặt anh thì thôi.
Khi cô quan sát một người, cô không hề che giấu, chẳng sợ bị đối phương phát hiện. Ánh mắt ngây thơ nhưng rực cháy thoải mái quét từ trên xuống dưới cơ thể anh, từ mày mắt đến ngực, rồi còn nhìn xuống nữa, nhìn chằm chằm vào chỗ nhạy cảm, không hề có ý thu lại.
Ngay cả Chu Tịch, người có tâm lý vững vàng, cũng bị ánh mắt của vợ nhìn đến không yên.
Khương Quyết thu ánh mắt lại, nghĩ ngợi rồi nói: “Không có gì.”
Chu Tịch nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên, nghiêm túc hỏi: “Em thèm à?”
Khương Quyết không hiểu ý anh, cô thèm cái gì?
Cô chỉ là không yên tâm thôi.
Lần trước phải cần mấy vệ sĩ mới khống chế được Tôn Thành Phượng vừa đánh vừa chửi, cô sợ một mình Chu Tịch không xử lý nổi.
Nhưng nghĩ lại, trước đây cô từng sờ cơ bụng của anh, anh đúng kiểu người mặc áo trông gầy, cởi áo mới thấy cơ bắp, sức lực rất lớn.
Mỗi lần ôm cô, ép cô ngồi lên bụng anh, đôi tay anh như cái kìm sắt, trốn cũng không thoát.
“Thôi, em chỉ sợ anh không làm nổi thôi.”
Chu Tịch đặt tập tài liệu xuống, người đàn ông bình tĩnh không đổi sắc, giọng nói không gợn sóng: “Anh, không làm nổi?”
Khương Quyết dưới ánh nhìn của anh thành thật gật đầu.
Chu Tịch im lặng một lúc, bình tĩnh nhẫn nhịn sự vu khống của cô. Vài giây sau, người đàn ông lịch thiệp thản nhiên nói: “Chu phu nhân, sau này anh sẽ càng cố gắng hơn, tuyệt đối không để em thất vọng.”
