Chương 38: Quả mọng công cộng
Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Trang Y Y, Chiêu Lam không về thẳng nông trường mà tìm đến phòng bệnh của Sở Nguy Lâu. Trong phòng có vẻ đang có người nói chuyện. Cô gõ cửa, nghe tiếng “mời vào” rồi mới đẩy cửa bước vào.
Thấy Chiêu Lam, Tống Tiểu Noãn vô cùng ngạc nhiên: “Cô đến đây làm gì?”
Chiêu Lam không để ý, chỉ nhìn Sở Nguy Lâu: “Nghe nói ngày mai anh về?”
Sở Nguy Lâu không mặc đồ bệnh nhân. Anh nhập viện vốn chỉ vì tiêu hao dị năng quá độ. Nếu không vì chăm sóc đồng đội, cũng không đến mức ở lại căn cứ số 3 lâu như vậy. Nhưng dù sao anh vẫn là người của căn cứ số 1, thân thể đã hồi phục mà còn nán lại căn cứ khác, khó tránh người ta nghĩ ngợi.
Anh gật đầu: “Ừ, tôi vẫn còn đồng đội đang điều trị ở đây, nhiều nhất một tháng nữa sẽ quay lại.”
“Tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.” Nói vậy có nghĩa là người không liên quan xin vui lòng ra ngoài.
Tống Tiểu Noãn không vui, nhíu mày, nhưng vẫn kéo tay áo Sở Nguy Lâu: “Sư huynh, người này giỏi nhất là lừa điểm của người khác.”
Tống Tiểu Noãn không thích Tống Chiêu Lam. Một là vì cô ta từng chiếm thân phận của mình, hai là người trong lòng Từ Minh nhất quyết nuôi cô ta ba năm, còn vì cô ta mà cãi nhau với mình không biết bao nhiêu lần. Bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể sống hòa bình với kiểu người như vậy.
Sở Nguy Lâu cũng mơ hồ biết chuyện ân oán giữa ba người họ, nhưng anh không muốn dính vào, cũng lười nói gì, chỉ hỏi Chiêu Lam: “Có chuyện gì à?”
“Là chuyện rất quan trọng đối với căn cứ số 1. Nhưng nếu anh không muốn nói chuyện hay không tin… thì thôi vậy, tôi đi tìm người của căn cứ số 2.” Chiêu Lam chỉ nghĩ dù sao cũng đã nói chuyện với Sở Nguy Lâu vài lần, có hiểu biết ban đầu, nói chuyện sẽ tiện hơn.
Sở Nguy Lâu cúi đầu nhìn Tống Tiểu Noãn: “Sư muội về trước đi.”
Tống Tiểu Noãn không cam lòng đấm Sở Nguy Lâu một cái, khi đi ngang qua Chiêu Lam thì hơi ngẩng đầu, giọng đe dọa: “Nếu cô dám lừa sư huynh tôi, tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Chiêu Lam cười: “Đội trưởng Sở đâu phải trẻ con, tôi lừa được anh ấy cái gì?”
“Tôi không biết trước đây cô lừa người như thế nào, cũng không thèm biết thủ đoạn của cô. Tóm lại mong cô hiểu rõ, anh ấy không phải người mà cô có thể đùa bỡn!” Tống Tiểu Noãn còn một câu chưa nói hết: Sở Nguy Lâu không giống Từ Minh. Anh trọng tình trọng nghĩa, nhưng cũng có thù tất báo. Anh đối xử rất tốt với người của phe mình, nhưng một khi bị phản bội hoặc lừa gạt, dù tình nghĩa cũ to lớn đến mấy cũng vô dụng.
“Đội trưởng Sở, vị tiểu thư này có vẻ không tin anh lắm nhỉ?” Chiêu Lam nhìn Sở Nguy Lâu.
Sở Nguy Lâu lạnh nhạt nói: “Bất kể chuyện gì, tôi tự có phán đoán của mình. Cô về đi.”
Tống Tiểu Noãn rời đi. Sở Nguy Lâu rót cho Chiêu Lam một ly nước nóng rồi đưa qua: “Bây giờ có thể nói rồi.”
Chiêu Lam nhận lấy ly nước nhưng không uống. Cô rút từ trong túi ra hai quả mọng được đóng gói trong túi bảo quản cao cấp: “Thứ này rất hữu dụng đối với con người. Anh có thể đợi đến ngày mai đến xem tình hình của Trang Y Y. Tôi mong anh dùng tốc độ nhanh nhất đưa về căn cứ số 1. Coi như chúng ta quen biết một thời gian, một quả tính anh 10.000 điểm, thế nào?”
Sở Nguy Lâu nghi hoặc nhận lấy túi bảo quản nhỏ hơn lòng bàn tay, bỗng bật cười: “Cô đúng là đến lừa điểm của tôi sao?”
“Anh cũng có thể không tin, nhưng tôi khuyên anh nên tin. Vì ngày mai những thứ này sẽ trở thành vật tư công cộng của căn cứ số 3, đến 100.000 điểm cũng chưa chắc mua được một quả.” Chiêu Lam ung dung nói, “Tôi cho anh hai phút suy nghĩ, quá giờ không chờ đâu nhé.”
Sở Nguy Lâu siết chặt các ngón tay: “Không cần cân nhắc, thành giao!”
Chiêu Lam và Sở Nguy Lâu kết bạn với nhau; chốc lát cô đã nhận được số điểm chuyển tới, thuận miệng nhắc một câu: “Hiệu quả của quả mọng không chỉ nằm ở việc phục hồi chức năng cơ bản và dị năng bị tổn hại. Các anh có thể nghiên cứu theo hướng khống chế virus biến dị.”
Sở Nguy Lâu giật mình: “Dược tề của căn cứ các cô chính là chiết xuất từ nó sao?”
“Không phải, nhưng không lâu nữa sẽ là.”
Sở Nguy Lâu lập tức nghĩ ra điều gì đó: “Nguyên liệu bào chế thuốc không đủ, đây là vật thay thế?”
“Không phải không đủ, mà là trái với lẽ trời. Đội trưởng Sở bây giờ không cần biết nhiều như vậy. Đến lúc nên biết thì tự khắc sẽ biết. Hẹn gặp lại!” Nói xong Chiêu Lam liền rời đi.
Sở Nguy Lâu trầm ngâm một lúc trong phòng bệnh, quyết định đi xem Trang Y Y. Sau khi hỏi thăm, anh kinh ngạc, cũng không cần đợi đến ngày mai. Ngay hôm đó anh viện cớ căn cứ có việc gấp gọi về mà rời đi, đến cả thời gian tạm biệt Tống Tiểu Noãn và mọi người cũng không có.
Nhưng anh vẫn gửi cho Chiêu Lam một tin nhắn.
Chiêu Lam: “Gấp vậy sao?”
Sở Nguy Lâu: “Tôi sợ đợi đến ngày mai sẽ không đi được.”
Hôm nay Chiêu Lam đi tìm Sở Nguy Lâu không hề cố tình che giấu. Nếu đợi đến ngày mai mới đi, khó mà tránh khỏi bị lục soát một phen.
Chiêu Lam: “Thượng lộ bình an.”
Sở Nguy Lâu: “Cảm ơn!”
Cất máy liên lạc, Chiêu Lam khá hài lòng với phản ứng của Sở Nguy Lâu. Quả là người có tầm nhìn và quyết đoán.
Hôm sau, dị năng của Trang Y Y đã khôi phục về mức bình thường. Chậu quả mọng đó lập tức trở thành vật tư công cộng của căn cứ, Chiêu Lam cũng nhận được phần thưởng điểm khổng lồ từ căn cứ.
Chiêu Lam lại mua thêm hai chiếc chậu mới để tiếp tục trồng.
·
Ba ngày sau, kết quả thí nghiệm được đưa tới tay các lãnh đạo chủ chốt của các ban ngành trong căn cứ. Ai nấy đều kích động không thôi, có người còn rơi nước mắt, nói rằng con người cuối cùng cũng có hy vọng mới.
Trong một phòng thí nghiệm kín khác, có người tức giận đập vỡ một dãy bình thủy tinh.
“Cái này là cái gì chứ! Tôi đã bỏ ra nhiều như thế vì virus biến dị, khó khăn lắm mới có được thành tựu ngày hôm nay. Giờ lại nói với tôi, một quả mọng bé xíu là xong? Chẳng lẽ công sức tôi bỏ ra còn không bằng một cái cây không biết nói không biết động sao?”
“Ngài đừng giận. Hiện tại chúng tôi vẫn chưa phát hiện loài nào tương tự ở nơi khác, chứng tỏ nó vừa mới xuất hiện. Nó…”
“Chính vì vừa mới xuất hiện nên mới đáng hận!”
Thử nghĩ xem, muốn xây một căn nhà, trước tiên bạn phải đi khắp nơi khảo sát, chọn địa điểm, rồi bỏ ra rất nhiều thời gian để làm móng, thử nghiệm loại vật liệu thích hợp nhất, còn phải cân nhắc các yếu tố bên ngoài và tính che giấu, không để người khác phát hiện ra bạn đang có một căn nhà đang xây dở.
Cực khổ lắm mới đến lúc căn nhà sắp xây xong.
Vậy mà quay đi quay lại, bạn phát hiện bên cạnh mình bỗng nhiên xuất hiện một tòa cao ốc cao lớn chắc chắn hơn, đẹp đẽ tráng lệ hơn, rộng rãi thoải mái hơn căn nhà của bạn. Hơn nữa còn được xây xong trong thời gian cực ngắn, chẳng tốn chút công sức nào, đến cả tiền vật liệu cũng như từ trên trời rơi xuống.
Làm sao cam tâm chứ!
·
“Tôi thấy cô có hơi bốc đồng. Đã biết mục tiêu của bọn họ nhắm vào cô, vậy mà cô còn rầm rộ đưa thứ đó tới tận tay họ, lỡ xảy ra bất trắc thì làm sao?” Khương Hy vô cùng lo lắng.
Chiêu Lam lắc đầu: “Không đâu. Chỉ cần đối phương là con người, sẽ không ai từ chối được sự tồn tại của quả mọng. Cùng lắm chỉ là tức giận thôi.”
Không biết họ sẽ tức đến mức nào nhỉ? Nghĩ đến đó, Chiêu Lam thấy vui sướng.
“À, cô Khương, tôi đang định về căn cứ số 28 một chuyến, cô có muốn đi cùng không?”
Mấy ngày nay, Chiêu Lam vẫn tìm khắp nơi trong căn cứ một “thực thể thí nghiệm” khác, nhưng căn bản không tìm thấy. Thông tin công khai về nguyên liệu dược tề của căn cứ cũng đều nói là chiết xuất từ số lượng lớn thảo dược quý hiếm, mọi vật tư ra vào đều có ghi chép.
Căn cứ số 28 chính là một trong những điểm vận chuyển đó.
