Chương 40: Công bố quả mọng
Ôn Thứ cúi mắt.
Ông không phải chưa từng nghi ngờ điều đó, chỉ là phạm vi quá rộng nên không biết bắt đầu từ đâu. Nhưng nếu tìm từ Viện Nghiên cứu và bộ phận bào chế thuốc thì ít nhất cũng sẽ có chút manh mối.
Chiêu Lam nhận ra vẻ khó xử của Ôn Thứ, bèn nói: “Tôi cho bộ trưởng một cái tên, nếu không tiện dùng lực lượng của căn cứ để điều tra, bộ trưởng có thể tự mình điều tra, tin tôi đi, ông sẽ có thu hoạch.”
“Được.”
Chuyện căn cứ số 28 không bị lan truyền rộng rãi, ngược lại còn cố tình giữ im lặng, vì sợ người khác học đòi bắt chước, cũng sợ đánh rắn động cỏ.
Ngày thứ năm trở về căn cứ số 3, Chiêu Lam đi thăm cô gái vừa trải qua ca phẫu thuật tái tạo lần nữa.
Trong phòng bệnh không có ai khác, sắc mặt cô gái vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt đã có thêm sức sống. Thấy Chiêu Lam bước vào, cô bé mỉm cười: “Chị ơi, chị đã cứu em, đúng không?”
Cô gái không phải ai khác, chính là Tiểu Loan – cô bé ở khu ổ chuột từng có “trao đổi hạt giống” với Chiêu Lam.
“Bọn chị cùng nhiều người cứu em mà, em còn đau không?” Chiêu Lam ngồi xuống bên giường.
Vì phải dán miếng kim loại trong thời gian dài mà không được chăm sóc đúng cách, da đầu không tránh khỏi bị loét và viêm. May mà phát hiện sớm, chỉ cần bôi chút thuốc là có thể dần hồi phục, nên đầu Tiểu Loan được quấn một lớp băng gạc, trông giống như đội một chiếc mũ nhỏ. Tiểu Loan khẽ lắc đầu: “Em không đau.”
“Vậy sau này em có thể không cần bị trích nhiều máu nữa, đúng không?” Tiểu Loan nhìn Chiêu Lam đầy hy vọng.
Chiêu Lam gật đầu: “Ừ, sau này sẽ không còn chuyện đó nữa, căn cứ sẽ bảo vệ em.”
Cơ thể Tiểu Loan có giá trị nghiên cứu đặc biệt, tuy vẫn sẽ được yêu cầu phối hợp kiểm tra, nhưng tốt hơn nhiều so với căn cứ số 28. Ít nhất ở đây, Tiểu Loan không bị coi là cỗ máy sản xuất máu sinh học; mỗi lần kiểm tra còn được tính điểm tương ứng, xem như là “đi làm” vậy.
“Vậy thì tốt.” Tiểu Loan hài lòng cười, rồi nhìn Chiêu Lam một cách bí ẩn: “Chị ơi, thật ra em biết chị trước cả khi gặp chị.”
“Hả?” Chiêu Lam vô cùng bất ngờ.
Tiểu Loan nhe răng cười: “Lần đầu nhìn thấy chị ở khu 2-11, em đã thấy chị rất thân thiết. Sau đó em mới nhớ ra là đã thấy chị trong tài liệu, tài liệu của chị được đánh dấu năm sao.”
Nói đến đây, nụ cười của Tiểu Loan chùng xuống, dường như nghĩ đến vài ký ức không vui, đôi mày nhíu lại, nhưng rồi cô bé lại nhanh chóng cười tươi: “Nhưng chị đừng lo, em đã phá hủy hết mấy tài liệu đó rồi, không ai biết đâu! Khi họ ép em nói, em đều chọn nói về những kẻ đã chết, bọn họ không tìm được ai đâu!”
Câu cuối, Tiểu Loan nói với vẻ đắc ý.
Chiêu Lam bỗng không biết nên nói gì.
Trong hoàn cảnh an ổn, con người ta tự nhiên theo đuổi chân thiện mỹ, nhưng nếu ở một hoàn cảnh khác mà vẫn theo đuổi điều đó thì chẳng khác nào người không biết lặn lại muốn xuống biển sâu tìm ngọc.
Chính vì vậy, sự kiên trì của Tiểu Loan mới đáng quý đến thế.
“Cảm ơn em.” Chiêu Lam mỉm cười.
Dù Tiểu Loan nói hay không, ảnh hưởng đến Chiêu Lam cũng không lớn, nhưng tấm lòng chân thành của cô bé vẫn không thể phụ lòng.
Một tháng sau, Viện Nghiên cứu đưa ra kết quả – quả mọng có thể tiêu diệt virus biến dị trong cơ thể người một cách hiệu quả, đồng thời ở một mức độ nhất định chỉnh sửa gen, tạo ra kháng thể, và kháng thể có tính di truyền.
Tin tức vừa ra, mạng nội bộ vỡ tung. Bộ Nông nghiệp nhận được vô số tin nhắn, mạng nội bộ lần đầu tiên bị nghẽn. Nhiều người tưởng thiết bị liên lạc của mình có trục trặc, tự thoát ra rồi lại cố đăng nhập, khiến mạng nội bộ sụp đổ luôn.
Chiêu Lam cũng nhận được tin nhắn của Sở Nguy Lâu vào lúc này.
Sở Nguy Lâu: “Cô đang ở đâu? Tôi đến tìm cô.”
Chiêu Lam: “Văn phòng nông trường, anh không vào được. Đợi tôi ra, gặp ở khu ký túc xá.”
Sở Nguy Lâu: “Được.”
20 phút sau, hai người gặp nhau ở cổng khu ký túc xá. Chiêu Lam dẫn người về phòng mình, đóng cửa lại.
“Bây giờ anh đại diện cho căn cứ số 1 à?” Chiêu Lam rót hai cốc nước.
Sở Nguy Lâu nhìn Chiêu Lam đầy ẩn ý: “Cô biết vì sao tôi đến tìm cô không?”
Chiêu Lam mỉm cười: “Cũng không khó đoán.”
Sở Nguy Lâu gật đầu: “Thật ra căn cứ chúng tôi có kết quả sớm hơn các cô. Hai hạt quả mọng cũng đã được giao ngay cho những người trồng trọt giỏi nhất nông trường. Nhưng họ tốn hết tâm huyết suốt một tháng vẫn không thể làm cho hạt nảy mầm. Cuối cùng họ bới đất lên thì phát hiện nhân bên trong hạt đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng. Cô biết vì sao không?”
Chiêu Lam cũng rất bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ một chút là hiểu ra.
Quả mọng vốn sinh ra là vì cô. Căn cứ số 1 quá xa, hạt giống không cảm nhận được sự tồn tại của cô, nên tự hòa tan vào lòng đất là lựa chọn của chính nó.
Nhưng những chuyện này không thể nói rõ với Sở Nguy Lâu, Chiêu Lam chỉ có thể lắc đầu.
Sở Nguy Lâu rốt cuộc cũng nói ra ý của căn cứ số 1 – hy vọng Chiêu Lam có thể đích thân cung cấp quả mọng cho căn cứ số 1, thù lao có thể thương lượng, mà độ linh hoạt rất cao.
Thật ra trước khi Sở Nguy Lâu đến, lãnh đạo cấp cao của hai căn cứ đã trao đổi, kết quả đương nhiên là đàm phán thất bại, nếu không thì mọi chuyện vừa rồi đã không xảy ra.
Chiêu Lam cố tình suy nghĩ một chút rồi mới đồng ý, sau đó đưa ra yêu cầu muốn có một nông trường lớn, để hai căn cứ cùng hợp tác.
Sở Nguy Lâu kịp thời truyền tin về. Hôm sau, Chiêu Lam đã bị Ôn Thứ gọi đi.
“Sở dĩ chúng tôi không đồng ý yêu cầu của căn cứ số 1 là vì sợ cô phân tán sức lực, sao cô lại tự nhận việc thế này?” Ôn Thứ thở dài, ông đang nghĩ cách bảo vệ hậu bối mà mình coi trọng, ai ngờ hậu bối lại tự nhảy ra nhận việc.
“Tôi không có áp lực.” Chiêu Lam rất thản nhiên, cô đã tìm ra kỹ xảo đánh thức hạt giống, thiếu chỉ là hạt giống và đất đai mà thôi.
Ôn Thứ bất lực: “Thôi được, tôi sẽ đi thương lượng.”
“Cảm ơn.” Chiêu Lam nói lời cảm ơn rồi nhớ lại chuyện trước đó, bèn hỏi, “Người mà bộ trưởng điều tra, có kết quả chưa ạ?”
Lông mày Ôn Thứ bỗng nhíu lại, không vui gật đầu: “Ông ta đúng là có vấn đề, nhưng người liên quan hơi rộng. Lãnh đạo cấp cao hy vọng có thể hợp tác với căn cứ số 1, hơn nữa yêu cầu đối với người tham gia cũng sẽ cao hơn.”
Ý tại ngôn ngoại: cô đừng hòng tham gia.
Chiêu Lam gật đầu: “Vậy tôi đợi mạng nội bộ công bố tin thôi.”
Trong những ngày sau đó, Chiêu Lam để ý thấy không ít vị trí có sự thay đổi. Đáng ngạc nhiên là mấy tổ trưởng của tổ thu thập và tổ săn bắn ở khu ổ chuột cũng bị thay thế. Chiêu Lam lúc này mới ý thức được cái gọi là “người liên quan hơi rộng” của Ôn Thứ rộng đến mức nào.
Bất quá tất cả những chuyện này đều không liên quan đến Chiêu Lam.
Tiểu Loan đã dần hồi phục. Những người bị thương khi tham gia tiêu diệt người biến dị cũng trở thành những đối tượng thử nghiệm đầu tiên dùng chất chiết xuất từ quả mọng, mấy người bị nhiễm nặng đều hồi phục tốt.
Chiêu Lam tan làm về ký túc xá, nhìn thấy người dưới lầu thì không khỏi nhướng mày, thầm nghĩ: Sao cô ấy lại đến?
Mục Thiên Thiên với tâm trạng phức tạp bước tới, trong tay ôm một tấm chăn len: “Tống Chiêu Lam, cảm ơn cô đã cứu tôi, đây là quà cảm ơn.”
