Chương 44: Thả tằm ăn kim loại
Bộ trưởng Liêu và Bộ trưởng Tiền nhìn nhau, cuối cùng nói với Chiêu Lam rằng chuyện này cần bàn bạc với các lãnh đạo khác trong căn cứ, trước buổi trưa sẽ có câu trả lời. Đồng thời, Bộ trưởng Liêu cũng sẽ tự mình hỏi Ôn Thứ về những vấn đề liên quan.
Trước khi rời phòng họp, Chiêu Lam nhấn mạnh: “Tôi sẽ không ở lại đây lâu, các vị tốt nhất nên nhanh lên.” Căn cứ số 3 còn đợi tôi về trồng quả mọng nữa.
Vì vậy, lúc 11 giờ 10, Chiêu Lam lại được bảo vệ dẫn vào một phòng họp lớn, trong phòng có bốn màn hình chiếu, lần lượt hiện lên các lãnh đạo quan trọng của bốn căn cứ lớn còn lại. Chiêu Lam nhìn thấy Lý Thanh Sơn và Ôn Thứ trên màn hình có ghi chữ “căn cứ số 3”.
Người của căn cứ số 4 thấy Chiêu Lam liền vẫy tay: “Đám dây leo ngọt phát hiện ở khu thu hoạch của chúng tôi đều do cô tạo ra à?”
Chiêu Lam gật đầu: “Là tôi.”
Người căn cứ số 4 hỏi tiếp: “Nhưng chúng tôi cũng đã cho người đào dây leo thối, ngoài việc phát hiện bộ rễ khá to, không hề kiểm tra ra điểm gì giống với tằm ăn kim loại cả. Cô làm thế nào vậy?”
“Thật ra tôi cũng là dị năng giả, chỉ là dị năng của tôi không giống mọi người, máy móc hiện có không kiểm tra được, cũng không thể hình tượng hóa. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi làm được nhờ ‘câu thông’. Loại dị năng này rất huyền diệu, chính tôi cũng không giải thích rõ.” Chiêu Lam nói nửa thật nửa giả, tin rằng Ôn Thứ đã cung cấp không ít thông tin cho năm căn cứ lớn, giờ cũng chẳng cần giấu nữa. Cô cần năm căn cứ lớn liên thủ tiêu diệt kim loại T8.
Sau đó các căn cứ khác lại hỏi thêm vài câu. Trong phòng họp toàn những nhân vật đứng đầu, Chiêu Lam không kiêu không nịnh, đối đáp ung dung. Mấy căn cứ đều ngỏ ý mời gọi cô, khiến Lý Thanh Sơn và Ôn Thứ sốt ruột, qua màn hình bắt đầu vạch trần điểm yếu của nhau, rồi biến thành cuộc chiến công kích lẫn nhau giữa năm căn cứ lớn.
Do vị trí sát biển đặc thù của căn cứ số 2, bốn căn cứ còn lại quyết định trích ra 1/5 khu thu hoạch để giảm bớt áp lực sinh tồn cho người nghèo. Căn cứ số 2 cũng sắp xếp lại các vị trí công việc, đồng thời đưa ra một số ưu đãi về điểm.
Bộ trưởng Tiền họp được nửa chừng liền dẫn người của Bộ Hành chính đi làm chi tiết cụ thể. Chiêu Lam chỉ muốn xem kết quả, không nhận lời mời của Bộ trưởng Tiền đến dự thính và góp ý.
Căn cứ số 1 và căn cứ số 5 hỏi Chiêu Lam khi nào qua bên họ, còn Lý Thanh Sơn và Ôn Thứ thì hỏi cô khi nào trở về, vì không lâu nữa lại có thể thu thêm một vụ hạt quả mọng. Trong căn cứ, ngoài cô ra không ai có thể khiến hạt giống nảy mầm. Lý Thanh Sơn cũng sợ cô đi lâu, hạt giống sẽ giống như hai hạt mà căn cứ số 1 từng “lén mang về” lần trước, đều hư hết.
Chiêu Lam nói cô nhất định sẽ về đúng lúc, không làm chậm trễ việc trồng quả mọng.
Ôn Thứ hỏi Chiêu Lam đạn dược có đủ không, ông định nhân danh căn cứ giao dịch vũ khí với căn cứ số 2.
Chiêu Lam cười lắc đầu: “Tôi gặp một bọn quỷ đạo, bọn chúng giàu lắm, đừng lo.”
Khóe mắt Ôn Thứ giật giật, lập tức hiểu Chiêu Lam giàu ở chỗ nào, trong lòng lại nghĩ, giá như lũ quỷ đạo đều không biết điều như vậy thì tốt, Chiêu Lam đi một vòng này, nói không chừng lại dẹp được họa quỷ đạo.
Người ngoài không biết chân tướng, chỉ nghĩ quỷ đạo cướp Chiêu Lam không thành còn bị cướp ngược, ai nấy đều khen cô dũng cảm quả đoán, không thua gì nam nhi.
Buổi chiều, Bộ trưởng Tiền đưa ra một phương án. Chiêu Lam xem qua cũng biết đây là mức tối đa căn cứ số 2 có thể đưa ra. Bắt dị năng giả nuôi người nghèo là chuyện viễn vông, kho lương thực của căn cứ cũng khiến Bộ Hành chính muốn làm mà lực bất tòng tâm. Giờ đây tăng thêm một số vị trí, sắp xếp lại phân công nội bộ, đảm bảo đa số người nghèo có cơm ăn, phần còn lại chỉ có thể trông cậy vào 1/8 khu thu hoạch nằm ngoài kế hoạch.
Hôm sau, Chiêu Lam đi cùng Bộ trưởng Tiền và Bộ trưởng Liêu, còn lại là một nhóm cảnh vệ và dị năng giả không gian.
Sau khi tằm ăn kim loại rời khỏi thực vật biến dị sẽ để lại dây leo. Thời gian bảo quản tự nhiên của dây leo ngọt lâu gấp 10 lần dây leo thối, lô này vừa hay mang về làm lương thực cho người nghèo. Bất quá vì dây leo ngọt dễ thu hút thú biến dị, không tiện đưa người nghèo đi cùng, chỉ có thể dựa vào dị năng giả không gian.
Đến khu thu hoạch, Chiêu Lam xuống xe giả vờ “thi triển dị năng”. Chẳng bao lâu, tiếng dây leo đứt răng rắc vang lên, mọi người đi cùng đều sững sờ.
Chiêu Lam lặng lẽ lui về xe, tự thở dài.
Thật ra cô chỉ cần giải phóng sức mạnh trong cơ thể, lũ tằm ăn kim loại đang ngủ sẽ bị đánh thức, rồi mượn sức mạnh này thoát khỏi sự trói buộc của thực vật biến dị. Nhưng đã gán cho mình cái danh “dị năng giả đặc biệt”, vẫn phải làm ra vẻ như mọi người, không thì quá huyền huyễn.
Các dị năng giả không gian hành động rất nhanh, nhưng Bộ trưởng Liêu để kiểm chứng vẫn cố ý chừa lại một đống không cho thu. Hơn mười phút sau, quả nhiên thu hút một đàn thú biến dị. Mọi người lập tức lên xe phóng vụt đi, Bộ trưởng Liêu còn cầm ống nhòm xem lũ thú biến dị đánh nhau, chỉ vì mấy cọng rau.
Chuyện này nếu đặt trước kia, ông tuyệt đối không thể tin nổi.
Phạm vi ảnh hưởng của căn cứ số 2 là rộng nhất trong năm căn cứ lớn, có thể nói toàn bộ đồng bằng ven biển đều thuộc căn cứ số 2. Bất quá đồng bằng phía bắc sông Hoài chỉ có lác đác vài căn cứ trực thuộc, vĩ độ cao, nhiệt độ thấp, ánh sáng yếu, rất không thích hợp để quần tụ, ngay cả một căn cứ tệ hại cũng chẳng muốn xây dựng ở đó.
Chiêu Lam cũng không hề động đến dây leo thối bên đó, dù sao người nghèo phía bắc sông Hoài còn gian nan hơn những nơi khác, nếu ngay cả cái ăn no bụng cũng phải giảm sút, chi bằng để họ chết quách đi còn hơn.
Thật ra đồng bằng của căn cứ số 3 cũng thiếu ánh sáng, đúng là ổ chứa virus ký sinh. Nhưng vì căn cứ số 3 có nhà máy quân khí lớn, phía tây lại có cao nguyên, thời kỳ đầu mạt thế đã cố mà chống chọi được, sau này trở thành một trong năm căn cứ lớn, sản lượng lương thực còn khiến các căn cứ khác thèm thuồng.
Bất quá mỗi căn cứ đều có ưu thế sinh tồn riêng. Chẳng hạn căn cứ số 1 chính là nơi những người ưu tú nhất cả nước trước mạt thế chuyển lên cao nguyên, cùng mang theo thiết bị và tri thức tiên tiến nhất cả nước, giờ là kim chỉ nam nghiên cứu khoa học của các căn cứ. Thứ vật tư từng bị lãng phí khi kiểm tra mẫu máu của Chiêu Lam trước kia chính là được xin giao dịch từ căn cứ số 1.
Chiêu Lam và mọi người chạy suốt một ngày, cuối cùng trước khi trời tối cũng thả xong toàn bộ tằm ăn kim loại đã khoanh vùng.
Hôm sau, Chiêu Lam rời căn cứ số 2, lùa một đàn tằm ăn kim loại xuống biển, hạ một mệnh lệnh: sau khi loại bỏ kim loại T8 ven biển, tiếp tục canh giữ đường bờ biển.
Trong vùng biển rộng lớn, không biết còn bao nhiêu kim loại T8 sống, phía bên kia đại dương cũng không thể tránh khỏi.
Chiêu Lam không quản được nhiều như vậy, cũng không có sức lực.
Mảnh đất dưới chân đối với cô là đặc biệt, cô muốn bảo vệ mảnh đất này, còn bên ngoài, không nằm trong phạm vi cô cân nhắc.
Trước mạt thế, ai cũng nói trái đất là một nhà, nhưng sau mạt thế, nhà nào chẳng lo thân mình không xong? Thậm chí có nơi hàng xóm trộm cắp không ngừng, giết chóc không thôi, cuối cùng chẳng qua là tự thương lấy mình, mỗi nhà tự quét tuyết trước cửa.
Đợi khi chuyện nhà mình giải quyết xong, cũng chẳng phải không thể cho hàng xóm một chút tín hiệu hồi sinh.
Bất quá, muốn có được cơ hội này, tay không đến thì không được.
Những chuyện này không phải thứ Chiêu Lam cần cân nhắc. Cô lái xe lên phương bắc, vượt qua dãy Tần Lĩnh rồi đến căn cứ số 5 trên cao nguyên Hoàng Thổ.
