Chương 47: Hành quyết
Cuối tháng 2, hơn một nghìn dị năng giả do Tống Bác cầm đầu sẽ bị hành quyết công khai bên ngoài căn cứ số 3. Bốn căn cứ lớn còn lại đều cử người đến chứng kiến, vì vậy một khán đài tạm đã được dựng lên.
Lý Thanh Sơn cùng các lãnh đạo còn lại của căn cứ phát biểu xong, chuẩn bị hành hình. Không ngờ các tù nhân vừa nhìn thấy Chiêu Lam ngồi ở khán đài đã lập tức gầm rú lên.
“Tống Chiêu Lam mới là ma quỷ thật sự! Ả đã hút toàn bộ dị năng của chúng tôi! Các người nên giết ả trước đi, không thì cũng sẽ giống bọn tôi: dị năng rời khỏi cơ thể, mặc người chém giết!”
Tất cả đều trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Chiêu Lam, như muốn nuốt sống cô ấy.
Yến Minh Nguyệt thấy rởn tóc gáy: “Hay là mình đi thôi, ghê quá.”
Chiêu Lam trấn an: “Không sao đâu.”
Nói xong, cô bước từ khán đài xuống đài hành hình, mượn vũ khí của một người hành quyết.
Đoàng!
Viên đạn xuyên qua ngực, tên tội phạm chết trừng mắt.
Chiêu Lam trả vũ khí lại cho người hành quyết, rồi mỉm cười với trưởng Bộ Thẩm phán đang giám sát: “Tôi mở màn cho các anh thôi, tiếp tục đi.”
Khóe miệng trưởng Bộ Thẩm phán khẽ giật, nhưng vẫn gật đầu, ra lệnh cuối cùng cho đám người hành quyết.
Sau một loạt tiếng nổ, trên đài hành hình ngoài màu đỏ ra không còn thấy màu nào khác.
Đây là một cuộc hành quyết công khai cần thiết. Nếu không, mối đe dọa tiềm ẩn do Tống Bác mang đến có thể bám theo loài người trong một thời gian rất dài. Nhân loại cần những nhà khoa học, nhà nghiên cứu táo bạo và sáng tạo, chứ không cần những kẻ biến thái và điên loạn.
Tầng lớp lãnh đạo có thể chấp nhận sự hao hụt nhân sự do môi trường tự nhiên, nhưng không thể cho phép đồng loại hóa thành lưỡi dao chém giết.
Người cuối cùng được dẫn lên là Tống Bác. Là kẻ cầm đầu đứng sau mọi chuyện, ông ta xứng đáng có một đài hành hình riêng.
Người hành quyết cũng được thay từ người của Bộ Thẩm phán sang một gương mặt mà mọi người đều vô cùng quen thuộc – Từ Minh.
Ai ai cũng biết Từ Minh là học trò của huấn luyện viên quỷ dữ, biết quan hệ thầy trò của họ rất tốt, biết Từ Minh thích con gái của Tống Bác.
Từ Minh muốn duy trì hình ảnh và địa vị trước đây, nên phát súng này hắn không thể không bắn. Bằng không, sau này nhiều người gặp hắn sẽ theo phản xạ mà tránh né, giấu diếm, thậm chí còn tưởng tượng ra chuyện hắn kế thừa nghiệp của Tống Bác.
Nếu đến mức đó, thì tất cả những gì Từ Minh có hiện giờ cũng không còn. Hắn sẽ hoàn toàn rơi xuống thành một dị năng giả tầm thường.
Thậm chí có thể bị các dị năng giả khác ám sát.
Ai lại muốn để một quả bom nổ chậm bên cạnh mình cơ chứ?
“Mày đúng là đồ súc sinh vong ân bội nghĩa! Phát súng này mà bắn thì Tiểu Noãn sẽ không bao giờ tha thứ cho mày đâu!” Tống Bác gằn giọng cười khẩy.
Lòng bàn tay Từ Minh đổ mồ hôi, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Viện Nghiên cứu đã tìm thấy dấu vết sử dụng dược tề trong cơ thể Tiểu Noãn. Mày ngay cả con gái ruột của mày cũng ra tay, thì có tư cách gì nhắc đến con bé với tao!”
Viện Nghiên cứu suy đoán Tống Tiểu Noãn bị tiêm dược tề lúc lên bảy, nhưng có lẽ vì kết quả về sau không như ý nên mới dừng lại.
Bảy tuổi, cái lão súc sinh này mà cũng xuống tay được!
Từ Minh giờ mới nhớ lại lúc trước Tống Bác đến, bề ngoài ra vẻ thương con sâu nặng, thực ra rất có thể là muốn nhân cơ hội tìm ra “thực thể thí nghiệm cực phẩm” mà người ta thường nhắc đến.
Hôm nay Tống Tiểu Noãn không đến. Cô không biết phải đối mặt với cha mình thế nào, lại càng không biết đối mặt với người khác ra sao.
Từ Minh chủ động xin hành hình Tống Bác, không chỉ vì muốn giữ tất cả những gì ở tương lai, mà còn vì mối hận vô cùng sâu đậm với lão. Tống Tiểu Noãn là con cái, không tiện động thủ với cha mình, vậy thì cứ để hắn làm.
“Từ hôm nay, mày cũng không còn tư cách gì nữa!” Tống Bác biết không thể vãn hồi, nhìn Từ Minh một cái đầy ẩn ý rồi nhắm mắt.
Lão không giống những kẻ khác. Lão không muốn trước khi chết còn bị đám người xem kia cười chê. Đã đành phải chết, thì nhất định phải chết cho oai vệ.
Từ Minh giằng co với chính mình một lúc lâu, mãi đến khi Bộ Thẩm phán thúc giục, hắn mới kéo cò.
Đoàng!
Hắn đã giết chết ân sư từng tận tâm dạy dỗ hắn, giết chết cha ruột của người con gái hắn yêu, cũng giết chết một khối u ác tính của nhân loại.
Hắn trả vũ khí cho người hành quyết, lúc bước xuống đài đã mồ hôi nhễ nhại.
Hắn không lập tức đi gặp Tống Tiểu Noãn, mà đợi đến khi chuyện này dần lắng xuống mới đi thăm cô.
Nào ngờ, vừa đẩy cửa bước vào, hắn đã bị Tống Tiểu Noãn dùng dao găm đâm thủng ngực. Bàn tay trắng ngần cầm cán dao khẽ run, mắt cô đẫm lệ, mệt mỏi nhìn người đàn ông mà cô từng muốn cùng đi hết cuộc đời.
Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nghiến chặt răng không thốt nên lời, chỉ nghe thấy tiếng tim đập như trống trận.
Nước mắt chảy xuống, Từ Minh không thể tin nổi nhìn người mình hết mực nâng niu, giọng khản đặc: “Tại sao?”
Tống Tiểu Noãn không nói gì, cũng không nhìn vào mắt Từ Minh. Cô mở thiết bị liên lạc: “Tôi, Tống Tiểu Noãn, số hiệu 01504923, tại Tòa 1, phòng 13-8, đã ra tay với một dị năng giả, đối phương bị trọng thương, xin được xét xử!”
Kết thúc cuộc gọi, Tống Tiểu Noãn cuối cùng buông tay, ngồi bệt xuống đất.
Những ngày qua cô đã sống trong giày vò. Dù Viện Nghiên cứu đã công bố cô cũng là nạn nhân, nhưng vẫn có rất nhiều người đến trước cửa mắng chửi cô. Nếu không nhờ cửa và kính của Tòa 1 chắc chắn, e rằng trước cửa đã tan hoang.
Ngày trước cô là ngôi sao để mọi người ngưỡng mộ, còn bây giờ lại rơi xuống bụi đất, mặc người giẫm đạp.
Cô biết mình mãi mãi không thể trở lại đỉnh cao ngày xưa. Nhưng tại sao, tại sao tội lỗi cha gây ra lại để cô phải gánh chịu? Tại sao cha lại ngay cả con gái cũng không buông tha? Tại sao Từ Minh lại phải ra tay? Hắn vội vã muốn thoát sạch quan hệ đến vậy sao?
Những ngày qua, Tống Tiểu Noãn nghĩ rất nhiều, cuối cùng nhận ra hình như cả mấy căn cứ lớn đều không có chỗ dung thân cho mình.
Cô muốn chết, nhưng không thể nhẫn tâm với bản thân.
Ngay khoảnh khắc Từ Minh bước vào, cô chợt muốn cùng hắn đồng quy vu tận, nhưng trong phút cuối cô đã kịp ghìm lại.
Có lẽ, Bộ Thẩm phán có thể cho cô một môi trường tạm thời yên ổn và không bị quấy rầy.
“Tiểu Noãn, rốt cuộc em làm sao vậy?” Từ Minh quỳ một gối trước mặt cô, muốn chạm vào cô nhưng bị cô đẩy ra.
Tống Tiểu Noãn đỏ hoe mắt, oán hận nhìn Từ Minh, rất lâu sau mới khó khăn mở lời: “Em biết ông ta không phải người tốt, em biết ông ta đáng chết. Ai cũng có thể giết ông ta, chỉ riêng anh là không được!”
“Lão ta đối xử với em như vậy, sao em còn bênh vực lão ta!” Từ Minh cũng có phần bực tức. “Anh làm thế đều là vì em!”
Tống Tiểu Noãn tát một cái lên mặt Từ Minh: “Cái gì gọi là vì em? Anh căn bản chỉ vì bản thân anh! Anh muốn chứng minh với Lý Thanh Sơn rằng anh không cùng loại với ông ta, anh muốn tiếp tục làm anh hùng của căn cứ, anh muốn nói cho người khác biết anh có thể đại nghĩa diệt thân! Nhưng những chuyện này anh đã hỏi em sao? Anh có nghĩ đến cảm giác của em không? Dù ông ta có bị lăng trì cũng là đáng đời, nhưng ông ta tuyệt đối không thể chết dưới tay anh! Ông ta có tệ đến mấy vẫn là ba em. Dù anh có chính nghĩa, nhưng tương lai anh muốn em làm sao để đối mặt với một người đã giết cha ruột của mình? Anh muốn em nói với con của chúng ta rằng ba của nó đã tự tay giết ông ngoại nó sao?”
Từ Minh sững sờ nhìn Tống Tiểu Noãn, ánh mắt lơ đãng, lòng rối bời, có ngàn mối tơ vò không cách nào gỡ.
“Từ Minh, ngay khi anh bắn phát súng đó, chúng ta đã hết rồi! Dù ông ta có đáng chết hay không, giữa chúng ta là một mạng người bằng xương bằng thịt!” Tống Tiểu Noãn nước mắt như mưa.
Trong đầu Từ Minh chợt hiện lên nụ cười của Tống Bác trước khi chết.
Trong khoảnh khắc, rợn cả tóc gáy!
