Chương 54: Hạn hán
Nói rồi, Lương Ông lục trong hành trang ra hai cuốn sách cũ đưa tới, cười tủm tỉm:
– Đây là mấy cuốn sách y thuật vỡ lòng mà cậu chủ đã chọn lọc, vốn chuẩn bị cho tiểu công tử. Cậu chủ không tiện cầm bút, nên mấy dòng phê ở trên đều do cậu chủ đọc, lão chép lại. Nếu chỗ nào chữ nghĩa không rõ, cứ đến hỏi lão.
Chiêu Lam nhìn bìa sách: “Bản thảo”, “Mạch kinh”. Bên trong quả thực có không ít lời phê, nét chữ không thể nói là đẹp, nhưng rõ ràng ngay ngắn.
Điều này khiến nàng không khỏi quay đầu nhìn Triệu Thập Thất đang nhóm lửa: cũng là gia thần, mà gia thần của người ta thì biết đọc biết viết, gia thần của mình lại mù chữ?
Triệu Thập Thất bỗng ngẩng đầu, gãi đầu khó hiểu:
– Công tử có gì dặn dò?
– Không có gì! – Chiêu Lam thở dài.
Sĩ tộc nắm giữ học vấn và sách vở, tỉ lệ biết chữ trong dân chúng vốn đã thấp. Mù chữ như Triệu Thập Thất mới là chuyện thường, còn Lương Ông... e là một “ngoại lệ”.
Sáng hôm sau lên đường, Chiêu Lam ngồi trên xe bò nhà họ Tô bắt đầu đọc sách. “Bản thảo” rất dễ hiểu, chỉ là giới thiệu về một số loại thảo dược. Vốn đã thích thực vật, Chiêu Lam đọc chẳng tốn chút sức nào. Đến lúc nghỉ trưa, Lương Ông phát hiện Chiêu Lam đã bắt đầu đọc cuốn khác, không khỏi nhắc nhở:
– Uất công tử, việc gì cũng không nên quá nóng vội.
Chiêu Lam hiểu đó là lời khuyên thiện chí, không thấy khó chịu, chỉ nói:
– “Bản thảo” ta đã đọc xong và nhớ hết rồi.
Lương Ông kinh ngạc, tuy cảm thấy không thể nào nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
– Chẳng lẽ Uất công tử có tài xem qua là nhớ?
– Chắc vậy. – Chính Chiêu Lam cũng không dám chắc.
Lương Ông nóng lòng đi báo toàn bộ chuyện này cho Thôi Phùng Xuân. Thôi Phùng Xuân bèn bế con ngồi xuống cạnh Chiêu Lam:
– Uất công tử quả thực đã nhớ hết rồi sao?
– Sao, ngươi không tin? – Chiêu Lam cười cười, lại cho đứa nhỏ một viên kẹo.
Cậu bé Thôi Nhị Lang kháu khỉnh vui mừng đến mức đôi mắt sáng rỡ, giọng bi bô:
– Đa tạ Uất công tử.
Thôi Phùng Xuân không trả lời, trái lại trực tiếp chỉ vào một loại dược thảo, hỏi về dược tính và tập tính sinh trưởng. Chiêu Lam trả lời giống hệt như trong sách viết, ngay cả những lời phê mà chính ông từng dặn Lương Ông chép cũng đọc thuộc làu. Thôi Phùng Xuân không khỏi trở nên nghiêm túc, lại nêu thêm vài loại nữa, Chiêu Lam đều đối đáp trôi chảy. Trong lúc đó, Thôi Nhị Lang cũng bập bẹ học nói vài câu, Thôi Phùng Xuân càng thêm vui mừng, cuối cùng lại bất đắc dĩ thở dài:
– Đáng tiếc không kịp mang theo nhiều sách. Nếu Uất công tử không chê, tại hạ có thể truyền miệng lại cho.
– Làm phiền quá. – Chiêu Lam đứng dậy, khom người vái Thôi Phùng Xuân một cái.
Buổi chiều, Chiêu Lam tiếp tục đọc “Mạch kinh”. Lương Ông bèn nhỏ tiếng hỏi Thôi Phùng Xuân:
– Cậu chủ dạy y thuật cho Uất công tử, lại không có danh phận thầy trò, rốt cuộc không ra thể thống.
Thôi Phùng Xuân lắc đầu:
– Uất công tử tuy chỉ mang theo Triệu Thập Thất, bề ngoài xem ra không khác gì ta, nhưng thực chất không giống. Triệu Thập Thất có đôi khi hơi ngốc nghếch, nhưng thân thủ lại thuộc hàng đỉnh cao. Lần trước ngươi theo ta đến chỗ đó, so với tử vệ của gia chủ họ Thôi thì Triệu Thập Thất thế nào?
Lương Ông nhớ lại một lúc:
– Cũng ngang tài ngang sức.
– Đúng vậy, một người như thế sao có thể đi theo kẻ vô danh? Uất công tử tất có lai lịch lớn, có lẽ tương lai còn có thể giúp ta báo thù. – Giọng Thôi Phùng Xuân lạnh hẳn xuống, hiển nhiên là nghĩ đến chuyện không hay.
Lương Ông lập tức hiểu ra. Hiện tại cậu chủ thân thiết với Uất công tử, nhìn qua là cùng có lợi, thậm chí Uất công tử còn chiếm được chút lợi của cậu chủ, nhưng tương lai thì sao? Những sĩ tộc đứng đầu vốn kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì. Hiện giờ đều là những kẻ thất thế, không câu nệ tiểu tiết, ngày sau trở lại địa vị cao, nhớ lại chuyện hôm nay e rằng không phải là cảm kích, mà là xấu hổ. Lai lịch của Uất công tử đã sớm quyết định rằng danh phận thầy trò này với cậu chủ không phải là điều giúp ích, mà rất có thể là thanh đao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Uất công tử tính tình không xấu, sau này nếu có việc nhờ vả, dù nhìn vào tình cảm hôm nay cũng sẽ không cự tuyệt, nhưng tiền đề là cậu chủ không được để lại cho Uất công tử những hồi ức khiến người ta xấu hổ không muốn nhắc lại.
Chủ tớ không nói thêm gì nữa.
Đoàn người đi ngang qua những thửa ruộng hoang vu, lúa ngả rạp lưa thưa trên mặt đất nứt nẻ vì hạn hán. Mấy đứa trẻ mặt mày hốc hác, áo quần tả tơi trông thấy xe bò liền vây quanh, cầu xin các vị quý nhân cho chút gì đó ăn. Nhà họ Tô đương nhiên đuổi đi. Không phải họ nhẫn tâm, thật sự là thân còn lo không nổi. Đừng thấy chỉ có một đám trẻ con, trong bóng tối không biết bao nhiêu dân đói đang ẩn nấp. Nếu đưa tay ra, thì hoặc là bị đám dân đói lột một lớp da, hoặc là phải đổ máu.
Chiêu Lam cũng rời khỏi thế giới trong sách để trở về hiện thực. Nàng nhét sách cho Triệu Thập Thất, đi về phía một cái giếng không xa.
– Trong giếng không có nước. – Một đứa trẻ vì gầy yếu nên cái đầu trông đặc biệt to lên tiếng.
Triệu Thập Thất cất sách rồi đi theo sau Chiêu Lam. Thấy đứa trẻ định lại gần, hắn soạt một tiếng rút thanh hoành đao ra. Một người phụ nữ nấp trong bóng tối vội chạy ra kéo đứa nhỏ đi. Chiêu Lam chỉ quay đầu nhìn một cái, không ngăn cản. Nàng biết những kẻ đói đến cùng cực chẳng khác gì dã thú phát điên, không thể trông mong một con dã thú có đạo đức khi đối diện với con mồi.
Chiêu Lam ngồi bên giếng nhìn xuống, đáy giếng vẫn còn chút bùn ướt, xem ra thời gian giếng cạn nước không lâu. Nàng thử điều động lực lượng trong cơ thể để dẫn nước, đáng tiếc trong giếng không có chút phản ứng nào. Quả nhiên là quy tắc khác nhau. Cái gã tín đồ Hậu Thổ kia cũng là đồ lừa đảo!
Nàng lại đi ra ruộng lúa, đỡ một cây lúa khô héo lên. Có lẽ vì thiếu nước nên bông lúa đều lép hết. Dùng đao hợp kim đào rễ lên, rễ cũng khô cả rồi, chỉ sợ chỉ cần một chút tia lửa là có thể bén cháy.
Đây là lần đầu tiên Chiêu Lam đối diện với hạn hán một cách trực quan đến vậy. Nguyên thân xuất thân cao quý, đại hạn mang đến cho nàng ảnh hưởng chỉ là không có một số loại trái cây để ăn mà thôi. Thời mạt thế có thủ đoạn khoa học kỹ thuật, trừ Hồng Vân Tấn Kỳ là không thể khống chế, muốn mưa thì mưa, muốn nắng thì nắng, không bao giờ phải lo lắng vì nước mưa, chỉ có điều vô luận là nước mưa hay nước ngầm đều mang theo virus, cần phải tiêu độc lọc nhiều lần mới dùng được.
Ánh mắt Chiêu Lam di chuyển về phía một túp lều cỏ sắp sập bên trái, nơi đó trốn một nhóm phụ nữ. Đúng vậy, vậy mà tất cả đều là nữ nhân.
– Vì sao không có đàn ông? – Chiêu Lam đi tới.
Đám phụ nữ kiêng dè thanh hoành đao của Triệu Thập Thất, lần lượt quỳ xuống đất, giọng run rẩy:
– Bọn tiểu lại đã bắt gần hết trai tráng đi lính. Chúng tôi không có tiền bạc, không lương thực, cũng chẳng có trai tráng. Lý trưởng chê chúng tôi là gánh nặng nên dẫn những người còn lại bỏ trốn. Quý nhân tha mạng, chúng tôi không cố ý mạo phạm!
– Yên lặng! Hai năm nay không có một giọt mưa nào sao? – Chiêu Lam không muốn nghe họ khóc lóc cầu xin.
– Có, có mưa ạ. Đầu năm có trận mưa nhỏ nên chúng tôi mới cấy lúa. Ai ngờ vào hạ rồi không rơi một giọt mưa nào, lúa cứ thế mà chết khát... – Đám phụ nữ lại bắt đầu khóc, có lẽ vì thiếu nước quá, ngay cả khóc cũng chỉ biết khóc khan.
Tô Chí cũng không phải kẻ nhẫn tâm. Sau khi xác nhận chỉ còn lại phụ nữ và trẻ nhỏ, không có trai tráng nào uy hiếp, ông bước tới bên Chiêu Lam:
– Lão phu vẫn còn một chút lương thực thô.
Thật ra nhà họ Tô mang theo toàn là lương thực thô. Chạy nạn có thể sống sót là được, mang lương thực tinh dễ chuốc họa.
Chiêu Lam gật đầu rời khỏi nơi đó:
– Hôm nay nghỉ chân ở đây thôi. Tô lão, cho ta mượn trai tráng nhà ông dùng một lát.
– Uất công tử có gì phân phó?
Chiêu Lam chỉ vào thửa ruộng hoang vu:
– Dọn dẹp chỗ kia đi, tối nay ta muốn cầu mưa!
