Chương 7: Trồng cải thảo
Chiêu Lam không nghĩ nhiều về chuyện này. Hôm sau, cô gái từ Căn cứ 28 ngước lên hỏi cô:
– Chị ơi, chúng ta phải làm việc gì?
– Có lẽ là đi thu hoạch. – Chiêu Lam đáp.
– Chị sống một mình à? Em tên Tiểu Loan, có thể đi cùng chị không?
Cô gái lo lắng bấm móng tay, ánh mắt đầy mong chờ.
Chiêu Lam lại lắc đầu:
– Tôi không ra khỏi căn cứ.
Quản lý phòng nghe vậy nhíu mày:
– Nếu mấy ngày nữa cô vẫn không kiếm được điểm, thì không thể ở đây được.
Chiêu Lam ngẩng mắt:
– Tôi biết. Tôi đã tìm được việc vặt trong căn cứ.
Quản lý phòng lúc này mới giãn mày ra.
Một số người không muốn rời căn cứ mạo hiểm sẽ chọn việc vặt. Nhưng việc vặt bấp bênh, làm nhiều mà điểm ít. Bất kể làm gì, quản lý phòng chỉ cần điểm chung cho phòng, không quan tâm Chiêu Lam kiếm điểm bằng cách nào.
Nhưng sắc mặt Chiêu Lam đã tốt hơn nhiều so với lúc mới đến, quản lý phòng không khỏi nảy ra một suy đoán trong lòng.
Phụ nữ thời này chẳng coi trọng trinh tiết gì, chỉ cần sống được, dù đi trộm cướp cũng chẳng ai nói gì, miễn là không sợ người khác trả thù.
Đến giờ, những người cùng phòng theo quản lý phòng đi về phía cổng căn cứ. Tiểu Loan bồn chồn đi theo sau, có vẻ rất sợ ra ngoài, nhưng không còn cách nào, không làm việc thì sẽ chết đói.
Chiêu Lam cũng đến nông trường, quẹt thẻ thân phận rồi vào. Chưa đến gần giàn nho, cô đã nghe thấy tiếng cãi vã.
Cô dừng chân nghe một lúc, thì ra là cãi nhau vì chuyện tình cảm cá nhân. Cãi qua cãi lại, hai người bắt đầu xô đẩy nhau. Đồ trong lòng một người rơi xuống, hũ thủy tinh vỡ tan tành. Người đó lập tức chửi:
– Cậu làm hỏng chỗ cải thảo định trồng hôm nay rồi!
Người kia nghe vậy cũng không cãi nữa, vội cúi xuống nhặt hạt cải thảo. Một lúc sau, nhân viên trật tự chạy tới mắng cho một trận. Hai người cúi đầu, liên tục hứa từ giờ sẽ không tái phạm, nhân viên trật tự mới để họ rời đi.
Chiêu Lam nhìn bóng lưng hai người rời đi, chợt thấy hơi ghen tị.
Ghen tị vì trong tay họ có hạt giống.
Sột soạt~
Ba viên tròn nhỏ màu đỏ thẫm, cỡ hai milimét, lăn đến chân Chiêu Lam. Chúng động đậy quá nhỏ, mãi đến khi làm xong việc, ngồi nghỉ bên giàn nho, cô mới phát hiện ra.
Nhặt mấy viên tròn lên, cô thắc mắc: Chẳng lẽ đây là hạt cải thảo mà hai người kia nhặt sót?
Nghĩ vậy, Chiêu Lam đào ba lỗ nhỏ bên cạnh giàn nho, gieo ba hạt xuống, tưới ít nước rồi chờ chúng nảy mầm.
Lúc này, Khương Hy trong văn phòng tiện tay liếc mắt nhìn màn hình theo dõi giàn nho, rồi xem trọn vẹn cảnh đó.
Hôm qua cô đích thân đi phân tích tình hình nảy mầm của dây leo thơm: một là không có dị năng hỗ trợ, hai là không có bùn dây leo thối để bón đất, ngay cả nước cũng là nước ở khu ổ chuột sau khi phun thuốc khử trùng vẫn còn dư lượng. Trong môi trường đơn sơ tùy tiện như vậy, dây leo thơm vẫn có thể nảy mầm?
Khương Hy cảm thấy có gì đó khác thường, nguồn gốc rất có thể nằm ở bản thân Tống Chiêu Lam.
Hôm đó cô cũng tra thông tin cá nhân của Tống Chiêu Lam: năm năm trước được Từ Minh nhặt về, ba năm trước vào Tòa 1, sau sự kiện Tống Tiểu Noãn thì rời khỏi Tòa 1, là người từng trải qua sự kiện dây leo ngọt ở khu thu hoạch C8.
Mọi thông tin của Tống Chiêu Lam đều cho thấy cô chỉ là một người nghèo bình thường. Nhưng người bình thường như vậy sao lại có thể khiến Từ Minh che chở suốt ba năm?
Khương Hy không cho rằng chỉ chút sắc đẹp tầm thường có thể khiến Từ Minh vì cô mà bỏ ra nhiều đến thế. Nhưng sự thật là vậy, Khương Hy khó mà không nghĩ rốt cuộc mình đã bỏ sót điều gì.
Vì lý do này, cô mặc kệ Chiêu Lam tự ý trồng cải thảo.
Đến chiều, Khương Hy đã có đáp án: đám cải thảo dưới giàn nho đã nảy mầm!
Khương Hy nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, tim đập thình thịch.
Cô không thể tin chỉ cần xới đất, tưới nước đơn giản là cải thảo lại nảy mầm. Mầm non xanh mướt đến mức nhìn là thích. Khương Hy mơ hồ cảm thấy, ngay cả hạt giống do chính mình dùng dị năng xúc tác cũng chưa chắc có được màu sắc tươi sống như vậy.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Cô không màng công việc trên tay, vội vã chạy đến trước mặt Chiêu Lam. Dù đã nhìn thấy toàn bộ qua màn hình theo dõi, cô vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi:
– Đây là cô trồng à?
Chiêu Lam gật đầu.
– Cô...
– Việc này có tính là làm thêm không? Có thể cho tôi 5 điểm không? – Chiêu Lam nói trước.
Vốn buổi sáng cô còn đang lo không biết kiếm đâu ra 5 điểm, thậm chí định bữa trưa ăn ít lại, để dành nửa cái bánh mềm hỏi người khác ở nông trường xem có đổi được điểm không. Nhưng nhìn thấy hạt giống, cô không còn hoảng nữa.
Trước đó Khương Hy có thể dùng 100 điểm để đổi lấy chậu cỏ kia. Giờ hạt giống, đất, nước đều là của nông trường, thân là người làm công, chắc xin được 5 điểm chứ nhỉ?
Khương Hy hiển nhiên bị câu “5 điểm” làm cho ngẩn người. Có thể trồng ra được rau thì đủ để cô trở thành nhân viên chính thức của nông trường, vậy mà cô chỉ muốn 5 điểm? Chẳng phải là quá coi thường ba cái mầm cải thảo quý giá này sao?
– Không được à? Vậy cô có thể cho tôi vay 5 điểm không? Tôi giúp cô trồng thứ khác, gì cũng được, có hạt là trồng được. – Chiêu Lam lo lắng nhìn bầu trời. Sắp đến giờ tan làm rồi, nếu không vay được điểm, cô chỉ còn nửa cái bánh, không biết quản lý phòng có nhận bánh không.
Khương Hy nhếch khóe miệng, chợt thở dài một hơi, nhìn thời gian rồi nói:
– Cô về trước đi. Tôi sẽ cho cô 50 điểm. Chuyện hạt giống để mai tính.
Chiêu Lam lập tức cười tươi. Lúc này tuy ánh nắng đã xế tà, Khương Hy lại cảm thấy nụ cười của cô khiến cả hoàng hôn cũng rực rỡ hơn. Cô vui vẻ nói:
– Cảm ơn cô Khương!
Đến giờ tan làm, Chiêu Lam không chút do dự rời khỏi nông trường, hoàn toàn không ngoảnh lại nhìn mầm cải thảo xanh mướt trong góc, như thể chúng chẳng quan trọng gì ngoài việc giúp cô kiếm điểm.
Khương Hy cảm thấy mình hơi khó hiểu đối với cô gái này, nhưng vẫn chuyển cho cô 50 điểm như đã hứa.
Vừa về đến khu ổ chuột, Chiêu Lam nhận được thông báo trên máy liên lạc: [Nhận được 50 điểm, điểm hiện tại 35]
Sau khi lấy nước, Chiêu Lam chuyển 5 điểm tiền băng keo cho quản lý phòng. Quản lý phòng tò mò liếc nhìn số điểm của cô, trong lòng không khỏi kinh ngạc, nhịn không được liền hỏi:
– Tất cả đều là cô kiếm được hôm nay à?
– Vâng. – Chiêu Lam gật đầu.
Quản lý phòng vô thức vuốt lại mái tóc hơi rối, khẽ hỏi:
– Có thể giới thiệu tôi vào không?
Chiêu Lam cảnh giác:
– Không được.
Người này muốn cướp miếng cơm của mình!
Quản lý phòng mặt lạnh lại. Đợi Chiêu Lam xếp hàng vào nhà vệ sinh rửa mặt, người quản lý phía sau hung hăng phun một tiếng “xì”, trong lòng nguyền rủa cô sớm muộn cũng chết bệnh.
Hôm sau, mọi người vẫn như thường lệ mang cốc đi lấy nước miễn phí. Không ngờ một tiếng thét chói tai vang khắp tầng hai. Từ phòng 2-12 (bên cạnh) bỗng xông ra một đám phụ nữ hoảng loạn, miệng không ngừng hét: “Cô ấy bị ký sinh rồi!”
Những người ngoài hành lang nghe vậy lập tức chạy về phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Chiêu Lam so với những người khác có giờ làm muộn hơn, nên căn bản chưa kịp ra ngoài.
Nhưng dù là người mới hay người ở lâu trong phòng 2-11, ai nấy đều hoảng sợ luống cuống bắt đầu dán băng keo.
– Hôm qua tôi nghe phòng bên cạnh nói, họ đã hai ngày không dán băng keo rồi!
