Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh Thành Pháo Hôi: Ta Chỉ Muốn Cống Hiến Cho Đất Nước > Chương 78

Chương 78

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 78 có bản audio.

Chương 78: Điềm lành

 

“Ngươi dùng đồ của ta để lót đường cho chính mình, vô sỉ!”

 

Chiêu Lam khẽ cười: “Của ngươi? Chẳng lẽ ngươi là hậu duệ của tiền triều? Nếu vậy thì ta phải cân nhắc xem nên xử trí ngươi thế nào.”

 

Dương Trụ lắc đầu: “Ngươi không ngồi được cái vị trí đó, xưa nay chưa từng có nữ nhân nào làm hoàng đế. Ta từng hứa cưới ngươi, hôm nay lời hứa vẫn không đổi, ta có thể cho ngươi làm hoàng hậu, cũng có thể cho ngươi quyền lực, ta cùng ngươi đồng trị giang sơn!”

 

Chiêu Lam chợt không hiểu nổi mạch suy nghĩ của Dương Trụ – hắn lấy đâu ra tự tin để cho rằng nàng sẽ để ý đến lời hứa chứ? Làm hoàng hậu nào có tốt bằng làm hoàng đế?

 

“Ngày mai ta sẽ tiến vào Đại Minh cung, hay là mời ngươi xem một vở kịch?”

 

Hôm sau, trời quang mây tạnh, dù đã đến tiết thu, trong thành Trường An vẫn vô cùng vui mừng.

 

Đại Minh cung sắp đón chủ nhân mới của nó.

 

Khi tiếng trống vang lên, có chim chóc bay lượn dưới đám mây lành ngũ sắc, một chiếc lông khổng tước khổng lồ từ trên trời rơi xuống, ai trông thấy cũng gọi là điềm lành.

 

Dương Trụ được đưa đến dưới lầu góc, nhìn chim chóc ríu rít, không biết Uất Chiêu Lam đã dùng thủ đoạn gì, ráng mây hồng mãi không tan, cả Trường An đều không khỏi dừng chân ngước nhìn. Chẳng bao lâu, tin lông khổng tước truyền ra khỏi cung, Dương Trụ chỉ thấy Uất Chiêu Lam vì muốn lộ thân phận sau này mà bày đủ mọi thủ đoạn, nhưng đã muốn làm giả thì sao không làm lông phượng luôn?

 

Đến khi lông khổng tước được đưa ra khỏi Đại Minh cung, đặt trước cổng Chu Tước cho thiên hạ chiêm ngưỡng, Dương Trụ cũng được phép đến nhìn một cái.

 

“Đây đâu phải khổng tước, rõ ràng là thanh điểu!”

 

“Đúng! Ta từng thấy khổng tước, nếu thật là lông đuôi khổng tước thì con khổng tước đó e phải lớn hơn cả lạc đà! Các ngươi từng thấy con khổng tước nào to hơn lạc đà chưa?”

 

“Các ngươi nhìn ánh lấp lánh như vảy trên lông này, con khổng tước nào sánh được? Chỉ có thần điểu trên trời mới có thứ ánh sáng ấy!”

 

Vì chiếc lông khổng tước ấy, nhiều năm sau, thần dân đều cho rằng họ được thanh điểu phù hộ, vị hoàng đế thứ ba của triều đại còn trực tiếp coi nó như cờ tiết.

 

Dương Trụ nghe những kẻ vô tri ấy nói chuyện viển vông, khi thật sự đến gần lại căn bản không tìm ra dấu vết làm giả, mãi đến khi nhìn thấy Chiêu Lam, hắn mới hết sức khẳng định: “Ngươi đang lừa bọn họ!”

 

Chiêu Lam không hề hoảng hốt: “Các hoàng đế trước cũng lừa người. Họ nói với người khác rằng mình là chúa tể do trời chỉ định, có thể nối thông trời đất, khống chế chúng sinh, nhưng nói cho cùng chẳng qua là dùng thiên hạ để nuôi một số ít người. Ngươi xem sử sách ghi chép bao nhiêu nạn đói? Dù là thời thịnh trị buổi đầu của tiền triều cũng có mười ba lần ghi chép cảnh người ăn thịt người. Buồn cười thay, sau khi hoàng triều sụp đổ, hậu thế lại bắt đầu hoài niệm thời đại đó. Chỉ riêng vài năm gần đây, thế tộc viết bao nhiêu thơ từ văn phú để ca tụng nó? Một đám người viển vông cùng nhau hoài niệm một cuộc đời chưa từng trải qua, chẳng qua vì đang ở thời loạn thế, không thể như bậc tiền bối muốn gì được nấy. Thứ họ thật sự hoài niệm là sự bóc lột đối với tầng lớp dưới. Hoang đường hơn là những thứ tộc bám theo, họ dường như quên rằng dù sinh ra trong cái gọi là thịnh thế cũng chưa chắc đứng được ở nơi cao nhất, cuối cùng vẫn bị cắt thịt rút máu. Ngươi đã coi trọng hàn môn, hẳn hiểu ý ta.”

 

Dương Trụ nhìn Chiêu Lam thật sâu, ánh mắt đầy xa lạ. Nếu không phải gương mặt hao hao giống nhau, hắn căn bản không thể liên hệ nàng với Uất Chiêu Lam trước kia: “Ta hiểu, nhưng chuyện này không liên quan gì đến lời ta nói.”

 

“Đương nhiên có liên quan!” Chiêu Lam đứng dậy, từ trên bàn chọn một phong tấu sớ ném cho Dương Trụ. “Ngươi trọng dụng hàn môn, nói cho cùng chẳng qua là biến tầng lớp bóc lột từ một phần vạn thành một phần trăm, thậm chí một phần mười. Ta thừa nhận sẽ có rất nhiều người nhờ việc này mà cá chép vượt vũ môn, nhưng ngươi có từng nghĩ, một khi người vượt qua long môn nhiều rồi, bọn họ lấy tài phú từ đâu? Vẫn là tầng lớp dưới đáy! Còn ta, muốn làm cho cuộc sống của tầng lớp dưới đáy trở nên sung túc, những điều này không thể rời khỏi quyền lực, cho nên dùng thủ đoạn thích đáng là điều bắt buộc. Giai cấp vĩnh viễn tồn tại, đại thế đã vậy, không phải sức một người có thể thay đổi. Điều ta có thể làm là trong thời gian ta cầm quyền, chấm dứt cảnh thảm khốc ‘người ăn thịt người’, làm cho tất cả bách tính trong sổ đều được ăn no. Khắp thiên hạ còn ai làm nổi?”

 

Dương Trụ nghẹn lời. Vô luận là ai cũng không dám nói lời khoác lác như vậy, thiên tai vô tình, lật hết sử sách, ngoài những quân chủ trị vì chưa đầy mười năm ra, hầu như dưới triều đại hoàng đế nào cũng có tình cảnh ấy.

 

Dương Trụ cuối cùng cũng hiểu vì sao mình thua.

 

Không phải vì binh mã, mà là ở chỗ nước giàu.

 

Dân giàu thì nước giàu, Uất Chiêu Lam chính là người có thể khiến dân giàu.

 

Trong tấu sớ ghi con số thu hoạch của khu lương thực mới, đó là cảnh thịnh vượng Dương Trụ cả đời không thể tưởng tượng nổi. Trước nay hắn luôn hướng đến “sĩ”, nhưng Uất Chiêu Lam nhìn về “dân”, tầng lớp “dân” bao gồm mọi giai tầng “sĩ, nông, công, thương”.

 

Dương Trụ có chút bàng hoàng, thậm chí hối hận.

 

Nhưng hắn nói không rõ rốt cuộc đang hối hận điều gì, chỉ như một cảm giác bất lực: cả đời mình nỗ lực, cuối cùng không bằng một câu nói thuận miệng của người khác.

 

Sau hôm nay, Dương Trụ được thả về.

 

Chiêu Lam chưa bao giờ cho rằng giết người là biện pháp duy nhất. Khi một người đã không nhìn thấy hy vọng lại chẳng thể làm gì, thì còn có thể gây dựng nên trò trống gì?

 

Mọi chuyện hôm nay vừa là tạo thế cho ngày sau, vừa là để hủy diệt dã tâm của Dương Trụ.

 

Người giám sát nói Dương Trụ sau khi trở về đầu óc mơ hồ, chẳng còn chút tinh thần nào.

 

Trong khoảng thời gian này, Kinh Triệu Uất thị vô số lần đưa thiếp xin gặp, nhưng không một ai vào được.

 

Cuối tháng 10, miếu Hậu Thổ các nơi xuất hiện thần tích, lần lượt dâng tấu báo lên.

 

Tháng 11, thân phận nữ nhi của Chiêu Lam bị phơi bày. Thiên hạ trước tiên kinh ngạc, sau đó liên tưởng đến những sự tích trên người nàng, dù có tiếng phản đối cũng không dám làm to chuyện, đa số vẫn ở thế chờ xem.

 

Nhưng Thôi Phùng Xuân sẽ không cho họ cơ hội do dự.

 

Trong vòng một tháng, tin Uất Chiêu Lam từng được thần linh Hậu Thổ điểm hóa lan truyền khắp nơi, người ta đồn như thật, thậm chí chuyện năm đó Uất Chiêu Lam mới ba tuổi, được nô bộc bế trên ngựa ngã xuống đứt hơi, đám nô bộc còn nhìn thấy ánh sáng đỏ giáng xuống khiến nàng sống lại cũng được người đời nhắc mãi.

 

Rất nhiều thứ không giải thích nổi dường như trong khoảnh khắc này đều có nguyên do hợp lý, tấu sớ thỉnh Chiêu Lam lên ngôi như bông tuyết từ khắp nơi đưa về.

 

Còn lúc này, Chiêu Lam đang uống trà với Thôi Phùng Xuân.

 

“Sao lại nghĩ đến việc liên hệ ta với Hậu Thổ?” Chiêu Lam trong lòng có cảm giác là lạ, dường như đây không phải Thôi Phùng Xuân cố tình gán ghép.

 

Nàng có một cảm giác khó nói thành lời với Hậu Thổ, chính vì vậy nàng mới tin vị tín đồ của Hậu Thổ ở mạt thế ấy.

 

“Vì quá giống.” Thôi Phùng Xuân đặt chén trà xuống, “nhìn” về phía Chiêu Lam. “Đến giờ ta vẫn không nghĩ ra, đương thời rốt cuộc là thứ thuốc gì mà người trúng ‘Nam Kha mộng’ vẫn còn sức lực đi chém lưu khấu. Nhưng điều khiến ta liên tưởng đến Hậu Thổ lại là một câu nói trước đây của chủ công.”

 

“Câu gì?” Chiêu Lam tò mò.

 

Khóe môi Thôi Phùng Xuân khẽ cong: “So với việc cứu những nạn dân kia, chủ công càng để ý đến đất đai. Nó không nên hoang phế như vậy, tràn đầy sức sống, cỏ cây rực rỡ mới là bộ dạng vốn có của nó.”

 

Chiêu Lam bừng tỉnh. Nhìn đôi mắt trống rỗng ấy, nàng chợt hỏi: “Ta chưa từng hỏi ngươi, lúc trước vì sao ngươi lại kiên định đi theo ta đến vậy? Rốt cuộc ngươi cầu điều gì, bây giờ có thể nói ra.”

 

“Ta muốn san bằng Đột Quyết.” Giọng Thôi Phùng Xuân nhàn nhạt, giờ nhớ lại chuyện cũ, trên mặt không chút giận dữ, ngược lại còn là vẻ đắc ý của kẻ đã nắm chắc mọi thứ.

 

Chiêu Lam rót thêm trà cho Thôi Phùng Xuân, cười nói: “Ta cho phép ngươi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi