Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh Thành Pháo Hôi: Ta Chỉ Muốn Cống Hiến Cho Đất Nước > Chương 82

Chương 82

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 82 có bản audio.

Chương 82: Ban chết

 

Người đến không phải ai khác, chính là Uất Hạo đang bị Kim Ngô Vệ giam sau tấm bình phong.

 

An Định Quận Quân vừa ra khỏi cửa, Uất Hạo đã bị Kim Ngô Vệ dẫn đi, trói tay trói chân, bịt miệng, ép sau bình phong nghe người phụ nữ hắn yêu nhất khai ra tội giết người của hắn. Kim Ngô Vệ vốn nhận lệnh thả Uất Hạo ra; khi Uất Hạo lại muốn động thủ, lập tức bị khóa hai tay ra sau lưng. Bệ hạ đã nói, An Định Quận Quân là để dành cho Tiết thống lĩnh, không thể đánh hỏng bây giờ được.

 

Lúc này, An Định Quận Quân cũng hoàn hồn, vội bò nhanh về phía trước hai bước, khóc lóc tâu:

 

– Bệ hạ cho thiếp tâu. Năm đó thiếp và Uất gia chủ vốn mỗi người đều có hôn nhân riêng, nhưng Uất gia chủ ôm lắm oán trách với Thái hậu, nên thường mượn cớ gặp gỡ; cuộc hôn nhân của Uất gia chủ cũng chẳng được như ý, qua lại lâu dần, tình nghĩa ba phần cũng thành mười phần. Uất gia chủ mỗi lần nói với thiếp rằng Thái hậu không hiểu phong tình, không bằng thiếp dịu dàng đáng yêu, hận không thể đổi một người vợ khác. Lúc trẻ thiếp còn thấy vui mừng, tưởng đã tìm được lương nhân tri kỷ, nào ngờ bề ngoài hắn nho nhã đoan chính, bên trong lại tàn bạo ác độc. Thiếp gả vào Uất gia, vô tình biết được nguyên nhân cái chết của Thái hậu, sợ hãi không thôi, chỉ sợ có ngày nối gót Thái hậu. Cho nên năm đó bệ hạ ngã ngựa, Uất gia chủ không hề quan tâm, thiếp sợ rước rắc rối nên cũng mặc kệ. Những chuyện sau đó đều do thiếp bị Uất gia chủ xúi giục mà gây ra. Thiếp tội đáng chết vạn lần, chỉ mong bệ hạ khoan dung, cho thiếp lấy thân tàn chuộc tội lớn ngày trước. Đến khi xuống địa phủ, thiếp cũng dám mặt dày dập đầu nhận tội trước mặt Thái hậu!

 

Các đại thần Hình bộ thầm nghĩ: Người đàn bà này điên rồi, lại cố tình nhắc đến chuyện thuở nhỏ của bệ hạ, chẳng lẽ sợ bệ hạ vì tình máu mủ mà nương nhẹ cho Uất gia chủ?

 

An Định Quận Quân không hề điên. Bà và Uất Hạo đều quá hiểu đối phương. Một cái tát hôm nay đã đánh tan tình nghĩa ngày trước, từ nay bọn họ không còn chung đường. Để sống, An Định Quận Quân không từ một thủ đoạn nào. Bà biết hoàng đế muốn Uất Hạo đền mạng cho Thái hậu, nhưng hoàng đế dù sao cũng là con cái, dù có ép ban chết Uất Hạo, vẫn sẽ có người nói bà bất hiếu. Vậy thì bà phải đưa cho hoàng đế một con dao không dính máu. Xưa nay trước phải có cha mẹ từ ái, sau mới có con cái hiếu thảo. Nếu cha mẹ đã không từ ái, còn nói gì đến con cái hiếu thảo?

 

– Là ngươi! Đơn thuốc là do ngươi đưa cho ta, chính ngươi lên kế hoạch giết Kỷ Văn Anh trước, sau đó mới dụ ta vào cuộc, tất cả đều vì ngươi! – Uất Hạo cũng mất lý trí.

 

Sau đó, hai người từng yêu nhau sâu đậm bắt đầu vạch trần chuyện xấu của nhau. Các đại thần nghe mà kinh hồn bạt vía, thỉnh thoảng liếc lên phía trên nơi hoàng đế đang nhấm hạt dưa, cuối cùng phát hiện hoàng đế nghe rất say sưa, không hề cảm thấy đó là chuyện nhà mình, thế là họ cũng buông lỏng.

 

Chờ khi hai người cãi nhau gần xong, Chiêu Lam sai Kim Ngô Vệ dẫn họ xuống giam riêng, rồi nhìn quần thần:

 

– Chuyện xấu trong nhà như thế, khiến chư vị chê cười rồi.

 

Mọi người: Chê cười? Ai lại công khai nghe chuyện xấu nhà người ta như nghe kể chuyện ngoài chợ vậy chứ?

 

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng không ai dám nói ra. Hoàng đế đã cho họ nghe, ắt là muốn làm lớn chuyện, nên ai nấy đều dùng hết bản lĩnh riêng, khách quan trình bày với hoàng đế mức độ nghiêm trọng của sự việc và biện pháp giải quyết.

 

Chiêu Lam nghe một lượt, nói:

 

– Các khanh cứ tự liệu mà làm. Ngoài ra, vụ án Lâm Xuyên hầu tiền triều phải xét lại.

 

Chỉ có Khởi Cư nương tử (cùng chức với Khởi Cư lang thời trước, ghi chép việc hằng ngày của hoàng đế; vì là nữ đế nên đổi thành Khởi Cư nương tử) tâu:

 

– Bệ hạ, bất luận thế nào, giết cha cũng sẽ bị công kích. Thần lo trăm năm sau sẽ có loạn thần tặc tử mượn ngòi bút để công kích bệ hạ.

 

– Trẫm sợ ư? Mặc họ nói đi! Dù sao ta đã rời đi, sẽ không quay lại; mắng to thế nào ta cũng không nghe thấy. Còn hiện tại, ai dám?

 

Vì gần Tết, chuyện của Uất Hạo và An Định Quận Quân lại là bê bối hoàng gia, không tiện công bố lúc này, nên cứ thế dời xuống tận tháng hai năm sau. Tin tức vừa truyền ra, thiên hạ xôn xao; không ít văn thần dâng sớ xin hoàng đế bỏ hình phạt rượu độc, đổi thành giam lỏng. Đáng tiếc hoàng đế một mực làm theo ý mình.

 

Ngày mồng sáu tháng hai năm Tái Dân nguyên niên, hoàng đế ban rượu độc cho Uất Hạo. Người tộc họ Uất đến nhận thi thể, đào bừa một cái hố bên mộ tổ rồi chôn xuống. Hôm sau, An Định Quận Quân bị một con hổ điên cắn chết, nghe nói dáng chết giống hệt người chồng đầu tiên của bà.

 

– Đẹp không? – Chiêu Lam hỏi Uất Hạo.

 

Đúng vậy, Uất Hạo chưa chết. Chiêu Lam chưa bao giờ cho rằng giết người là biện pháp tốt nhất, chỉ là muốn mượn chuyện này để nói với triều thần rằng quyết định của nàng không ai có thể thay đổi!

 

Uất Hạo vịn lan can nôn khan, khóe mắt liếc nhìn hoạn quan đang dọn dẹp trong bãi thú, chỉ cảm thấy tất cả hoang đường tột độ.

 

– Ta vẫn luôn tò mò, ngươi đã không thích Thái hậu, sao không hòa ly? – Chiêu Lam hỏi.

 

Thời trước, nữ tử nhà cao cửa rộng tái giá hai lần, ba lần không hiếm; từng có mấy vị hoàng hậu đều là người tái giá. Hôn sự của nhà cao cửa rộng là vì lợi ích chung của hai gia tộc, hợp thì đến với nhau, không hợp thì chia ly, chẳng đến mức một mất một còn.

 

Uất Hạo mặt xanh mét nhìn Chiêu Lam, há miệng mấy lần nhưng không biết nói gì. Chiêu Lam thấy hắn có điều kiêng dè, mỉm cười:

 

– Nói thật, ta không trách ngươi. Hay ngươi cho rằng ngươi còn gì đáng để ta lưu tâm?

 

– Nàng ấy là của ta, dù ta không thích cũng là của ta, ta không chịu được nàng ấy ngủ bên cạnh người đàn ông khác. – Uất Hạo nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng.

 

Chiêu Lam nghe xong thấy không thể tin nổi:

 

– Vậy Thái hậu trong mắt ngươi chẳng qua chỉ là món đồ quý có ghi tên chủ? Còn An Định Quận Quân, nàng ta là gì?

 

– Họ không khác nhau! – Uất Hạo nghiến răng – Chỉ là ta thích Yến Nương hơn thôi.

 

Có lẽ trước kia không phải, nhưng sau này nàng ấy nhất định phải là. Uất Hạo biết đó là điều hoàng đế muốn nghe.

 

Chiêu Lam nhìn đôi mắt vô hồn đó:

 

– Ta biết ngươi đang nói dối, nhưng không quan trọng. Ngươi có giác ngộ này, ta rất an ủi.

 

Uất Hạo không ngờ Chiêu Lam lại trực tiếp vạch trần tâm cơ của hắn như vậy. Một lúc sau, hắn lại buông xuôi, cười tự giễu, cười rất khó coi. Nhớ lúc đầu vừa biết Uất lang quân chính là Uất Chiêu Lam, hắn kích động hơn ai hết. Hắn tưởng mình sẽ trở thành Thái Thượng Hoàng quyền nghiêng thiên hạ, hắn tưởng hoàng đế chỉ là con rối trong tay mình, hắn tưởng...

 

Hóa ra, tất cả đều là ảo vọng!

 

– Tiểu Lê. – Chiêu Lam gọi. Tiểu Lê lập tức tiến lên hai bước chờ lệnh. – Hôm nay Hác Nội Ban bị kinh động, ban cho một chén sâm thang.

 

– Vâng. – Tiểu Lê khẽ khom người, rồi ra hiệu cho tiểu hoàng môn phía dưới.

 

Uất Hạo bị tiểu hoàng môn dẫn xuống, bị ép uống một bát sâm thang. Hắn thật ra rất muốn chết, nhưng hoàng đế không cho hắn chết. Sau khi bị thiến, hắn trở thành Hác Nội Ban – một hoạn quan có phẩm cấp nhỏ trong cung. Không ai nhận ra hắn, nhưng ai cũng biết hắn đắc tội hoàng đế.

 

Hắn không biết phải chịu đựng những ngày như thế này bao lâu. Ngay vừa rồi, hắn suýt nhảy xuống cùng người phụ nữ từng yêu sâu đậm rồi sau đó tổn thương lẫn nhau, cùng chết dưới miệng hổ, nhưng sự yếu đuối trong xương tủy khiến hắn ngay cả sức để nhảy xuống cũng không có.

 

Có lẽ, mình còn phải chịu đựng thêm ba năm nữa? Người vợ đầu của hắn chính là dưới tác dụng của thuốc, sống dở chết dở mà chịu đựng ba năm. Chỉ là thời gian thật quá dài, dài đến mức hắn cảm thấy ba năm này chính là cả một cuộc đời.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi