Chương 92: Về nhà
Rắc!
Tiếng vỡ vụn khe khẽ vọng ra từ người Nghiêm Triều Vân, vài giây sau đôi mắt cô bé mới hội tụ lại. Như cảm nhận được điều gì, cô bé cúi đầu, khẽ cau mày.
Có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.
Chiêu Lam nhướng mày, giả vờ không thấy gì, uống một ngụm nước ép lớn rồi nói: "Chị lên lầu có chút việc, em chơi game ở đây nhé?"
"Vâng." Triều Vân ngoan ngoãn gật đầu.
Chiêu Lam lên lầu hai, nhưng không về phòng mình, mà đi vào phòng ngủ của bố mẹ.
Đồ đạc trong phòng vẫn y như hơn mười năm trước, ngoại trừ một bảng điều khiển giám sát.
Đó là thứ nguyên chủ lén lắp để theo dõi Nghiêm Tuyết. Ổ khóa cửa phòng ngủ của bố mẹ được cài mống mắt của nguyên chủ, ngoài cô ra không ai vào được.
Mở bảng điều khiển, Chiêu Lam dùng bốn màn hình hiển thị mở ra 72 khung hình video, phát nhanh gấp 24 lần cùng một lúc trong nửa năm giám sát, nhanh chóng tìm được vài đoạn video dùng được.
Chụp màn hình, in ra, ném vào không gian.
Làm xong những việc này, chú hai họ Nghiêm và Chương Tình – mẹ của Nghiêm Tuyết – cũng về đến nhà.
Chương Tình nịnh bợ Chiêu Lam một cách lộ liễu, nhưng Chiêu Lam nhận ra sự nịnh bợ này mang theo cảm giác "nhẫn nhục chịu đựng" đến mức nào.
Trên bàn ăn, Triều Vân không cố tình gây khó dễ cho Nghiêm Tuyết nữa, nhưng Chương Tình lại liên tục trách móc Nghiêm Tuyết, nói con bé nghỉ hè cũng không biết về nhà, năm sau lên năm hai đại học rồi mà còn để mẹ phải lo.
Nghiêm Tuyết cúi đầu không nói, ánh mắt có chút thờ ơ, tựa như đã quen.
Chương Tình nói một lúc rồi lại bắt đầu khen Chiêu Lam, mỗi câu đều như thể Nghiêm Tuyết không bằng Chiêu Lam. Nghiêm Tuyết cuối cùng cũng cau mày, lòng tự trọng trỗi dậy, ngẩng đầu nhìn Chiêu Lam một cái rồi nhanh chóng dời mắt, trong mắt thoáng chút tủi thân.
Cô không hiểu vì sao mẹ lúc nào cũng đem mình ra so với Nghiêm Chiêu Lam, cứ như Nghiêm Chiêu Lam là một chiếc đèn chùm đắt tiền treo trên đỉnh đầu, cao quý và lộng lẫy; còn mình là con chim sẻ đậu ngoài cửa, khiến người ta nhìn thấy là muốn xua đuổi, sợ làm bẩn làm hư từng ngọn cỏ cành hoa nơi đây.
Nếu là ngày thường, Nghiêm Chiêu Lam và Nghiêm Triều Vân đã sớm móc máy một trận rồi. Hôm nay lại lạ, chẳng ai nói một câu.
Nghiêm Tuyết tự giễu nhếch mép, nuốt miếng cơm cuối cùng, cộc lốc nói: "Con ăn xong rồi, mọi người ăn từ từ."
Nói xong liền rời khỏi phòng ăn, về căn phòng nhỏ của mình, sau lưng là tiếng Chương Tình oán trách: "Càng lớn càng không hiểu chuyện!"
Sau đó không ai quan tâm đến Nghiêm Tuyết nữa, cứ như thể cô chưa từng, chưa từng xuất hiện.
Chú hai bắt đầu hỏi thăm tình hình gần đây của Chiêu Lam, quan tâm sức khỏe hai chị em. Chương Tình cũng tiếp tục ân cần, chỉ có điều dáng vẻ của bà ta khiến Chiêu Lam nhớ tới mấy mệnh phụ nhà họ Uất, cô không thích lắm.
"Chú hai, chú có rảnh không, cháu muốn nói chuyện với chú." Chiêu Lam đặt đũa xuống.
Chú hai ngạc nhiên: "Bây giờ à?"
"Vâng, bây giờ."
"Được, vào đây."
Trong thư phòng của chú hai, hai chú cháu ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn gỗ hồng mộc. Chú hai theo thói quen định lấy thuốc, nhưng nhớ có Chiêu Lam ở đó nên lại cất bao thuốc đi, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn: "Có chuyện gì?"
"Năm đó bố mẹ cháu ra đi đột ngột, chú hai vì muốn tiện chăm sóc mà chuyển từ nhà bên cạnh sang. Cháu và Triều Vân đều rất biết ơn. Giờ bọn cháu lớn rồi, chỉ mong có chút không gian riêng, chú hai có thể thông cảm chứ?" Chiêu Lam mỉm cười, vẻ mặt vô cùng ôn hòa.
Nhưng chú hai lại như nhìn thấy người anh trai và chị dâu đã khuất, trong lòng bất giác thắt lại. Không phải vì tai nạn máy bay có liên quan gì đến ông, chỉ là nửa đời trước ông luôn sống dưới cái bóng của anh trai, nỗi sợ anh trai đã khắc sâu vào xương tủy.
"Các cháu lớn rồi, định đuổi chú đi à?" Chú hai nhanh chóng điều chỉnh tâm thế, khôi phục khí thế của bậc bề trên.
"Cháu không có ý đó." Chiêu Lam lắc đầu cười, hoàn toàn không e sợ ánh mắt sắc bén của chú hai, gương mặt vẫn ôn hòa như trước, nhưng toát ra vẻ ung dung lấy nhu chế cương: "Nói cho cùng, nhà bên cạnh mới là nhà của chú. Dù chú có không yên tâm về Triều Vân, chỉ cần đi vài bước là thấy. Dì Lâm chăm sóc Triều Vân tận tâm như vậy, bao năm nay chưa hề xảy ra sai sót, chú cứ yên tâm để dì ấy tiếp tục chăm sóc. Chuyện công ty đã nhiều, lại còn bắt chú hy sinh gia đình nhỏ của mình vì cháu và Triều Vân, bao năm nay chú vất vả rồi."
Chú hai quan sát cô cháu gái mà mình nhìn lớn lên từ nhỏ, đột nhiên cảm thấy căn bản mình chưa từng hiểu cô.
Cô nói rất dễ nghe, nâng ông lên tận mây xanh, một người chú yêu quý cháu gái như ông lập tức mất đi lập trường để trách móc, mà lại chẳng có lý do thích đáng nào để ở lại.
Dường như chỉ có chuyển ra ngoài mới có thể tiếp tục duy trì hình ảnh "chú hai tốt".
Nhưng ông nào nỡ dời đi?
Tuy nhà ông ở ngay bên cạnh, nhưng một to một nhỏ. Nơi này tráng lệ như cung điện, chỉ riêng tấm thảm trong thư phòng đã là độc nhất vô nhị trên thế giới, chưa nói đến những đồ đạc khác trong nhà. Nhà ông nhìn cũng được, nhưng đem so với nơi này thì trông tệ hơn nhiều.
Bao năm nay, chú hai đã sớm coi căn nhà này là của mình.
Muốn ông đi, đâu dễ dàng đến vậy?
"Bên ngoài ai cũng biết chú chuyển vào là để chăm sóc hai đứa. Đột nhiên lại chuyển ra ngoài, khó tránh khỏi người ta đoán già đoán non rằng hai đứa với chú xảy ra mâu thuẫn gì. Nếu ảnh hưởng đến lợi nhuận công ty, chẳng phải để người ngoài chiếm lợi sao?" Chú hai không đánh bài tình thân nữa, trực tiếp bày lợi ích ra.
Chú hai là giám đốc điều hành công ty, Nghiêm Chiêu Lam là cổ đông lớn. Hai người một khi bất hòa, công ty có thể xảy ra địa chấn lớn.
Chiêu Lam tán thành gật đầu: "Cháu đương nhiên không muốn ảnh hưởng đến công ty, nên cần chú giúp bọn cháu dập tắt mọi lời đồn thổi có thể xuất hiện từ trước."
"Công ty bận lắm, chú không có thời gian." Chú hai vẻ mặt như đang nhìn một đứa trẻ chơi đùa.
Chiêu Lam đã hết kiên nhẫn, móc từ trong túi ra mấy tấm ảnh in chiều nay, nhẹ nhàng đẩy tới: "Cháu cũng chỉ vì Triều Vân thôi. Con bé chưa từng đi học, tiếp xúc với ít người, tâm tính đơn thuần, cháu sợ nó học theo người lớn mà hư mất."
Chú hai nhìn thấy nội dung trong ảnh thì biến sắc.
Trong ảnh đều là cảnh một nam một nữ đang làm chuyện không thể tả, nam là chú hai, nữ thì mỗi tấm là một người khác nhau.
"Cháu còn lắp camera trong phòng ngủ dành cho khách!" Chú hai không kìm được, giọng nói hơi vỡ ra.
Chiêu Lam thản nhiên: "Cháu cũng rất ngạc nhiên, sao lúc làm chuyện đó chú lại phải đến đây? Rõ ràng nhà bên cạnh kín đáo hơn."
Với nhà họ Nghiêm, trong nhà đương nhiên có camera giám sát, nhưng bình thường chỉ lắp ở khu vực công cộng. Nguyên chủ vì muốn theo dõi Nghiêm Tuyết, ngoài phòng tắm và nhà vệ sinh, tất cả những nơi có thể sinh hoạt đều lắp camera.
Bao gồm cả phòng ngủ của bố mẹ.
Chú hai nhìn Chiêu Lam lần nữa, ánh mắt đầy oán độc.
Ông muốn nói, chuyện này một khi phơi bày sẽ ảnh hưởng đến lợi ích công ty, nhưng nghĩ kỹ lại, ông phát hiện cuối cùng chỉ có mình ông tổn thất.
Nghiêm Chiêu Lam có 38%, Nghiêm Triều Vân sau khi trưởng thành cũng có 8%, còn ông thì sao?
Số cổ phần ông nắm trong tay còn không bằng Nghiêm Triều Vân.
Chuyện bại lộ, Nghiêm Chiêu Lam đúng là sẽ mất một khoản tài sản chung, nhưng ông lại có thể mất đi chức vụ cao nhất hiện tại, biến thành một cổ đông nhỏ chỉ nắm 3% cổ phần.
Ông không dám đánh cược.
"Chú hai đã tính kỹ khi nào chuyển đi chưa?" Chiêu Lam vẫn mỉm cười, đôi mắt ôn hòa tựa như có thể xuyên thấu tất cả.
