Chương 90: Như người uống nước, nóng lạnh tự biết
“Ôi, được, Giang công tử, chàng vào trong ngồi đi!”
Nói là thoải mái, nhưng thực ra mẹ Tô vẫn hơi câu nệ, có chút luống cuống.
“Thôi, cha mẹ vào trong nhà đi!” Tô Uyển khoác tay mẹ, dìu bà vào trong.
Phòng của cha mẹ cô đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, chăn đệm cũng thay mới, trên giường còn đặt vải vóc và bông mới mà Tô Uyển mua cho họ.
“Cha mẹ, con không biết số đo của cha mẹ nên không thuê người may sẵn, nhưng ngũ ca nói mẹ tự may quần áo được, nên con chỉ mua vải và bông về thôi!” Tô Uyển giải thích rõ ràng.
“Con ngoan lắm, con có tâm như vậy là mẹ vui rồi!” Mẹ Tô nhìn tấm vải con gái mua, hợp mắt mình, trong lòng lại thêm ấm áp.
“Chuẩn bị ăn cơm thôi cha mẹ, đi cả ngày chắc mệt rồi!”
Ngũ ca Tô Dịch vào gọi, hai mẹ con để đồ rồi ra nhà chính dùng bữa.
Trên bàn, Tô Vân hầm gà mái già, có thịt kho tàu, cá kho, đậu phụ rán, rau cải xào, còn lấy dưa muối củ cải từ trong hũ ra để ăn cơm.
Ngồi xuống, Tô Vân múc cho cha mẹ mỗi người một bát canh gà, Tô Uyển gắp cho mỗi người một cái đùi gà.
Mẹ Tô gắp đùi gà cho Tô Uyển, bảo con ăn.
“Đùi gà là để cho tụi nhỏ ăn, cha mẹ là người lớn rồi, không ăn đâu!”
“Mẹ, tụi con không còn nhỏ nữa, hôm nay cha và mẹ mới là nhân vật chính, vất vả rồi, từ giờ cứ ở nhà nghỉ ngơi, chuyện kiếm tiền nuôi gia đình không cần lo nữa!”
Tô Uyển trả lại đùi gà cho mẹ, cười chân thành.
Mẹ Tô và cha Tô nhìn nhau, rồi gật đầu, thấy các con đều hiểu chuyện, mỉm cười hài lòng.
Bây giờ coi như khổ tận cam lai, các con một đứa ngoan hơn một đứa.
“Vậy thì hôm nay, cha mẹ cũng làm trẻ con một phen!”
Họ không ngại ngùng nữa, vừa ăn đùi gà vừa uống canh gà, còn không quên mời Giang Ngộ:
“Giang Ngộ à, điều kiện ở nông thôn chỉ có vậy, cháu ráng ăn nhiều một chút nhé!”
Cha Tô là người hiếu khách, ông còn thoải mái hơn mẹ Tô.
“Vâng, cháu cảm ơn bá phụ quan tâm!”
Anh ta cứ một câu cảm ơn, một câu tôn xưng, khiến Tô Uyển và mọi người thấy hơi lạ.
Dù lúc đầu bệnh tình anh ta mới khởi sắc cũng rất khách sáo, nhưng ở chung lâu rồi, ngược lại đã trở nên thân thiết với anh em nhà họ Tô, ngày thường cũng rất tùy tiện.
Bữa cơm này, được ăn thịt thỏa thích, ăn cơm trắng no nê, với cha mẹ Tô mà nói là một bữa hiếm có.
Mà món ăn lại rất ngon, nhất là thịt kho tàu, nhìn màu đỏ đen đỏ đen, nhưng ăn vào lại ngon đến lạ.
“Thằng Tư à, món thịt này con xào với gì mà có màu như vậy?” Cha Tô vừa nói vừa nhét thêm một miếng thịt kho vào miệng, vẻ mãn nguyện.
“Con tự làm nước sốt đấy, cha thấy sao, ngon không?” Tô Vân thầm nghĩ, cuối cùng cha mẹ cũng nhận ra sự khác biệt rồi.
“Nước sốt gì?” Mẹ Tô tò mò.
“Là xì dầu, dùng để tạo màu và gia vị cho món ăn, nhờ Tô Uyển gợi ý đấy, không thì con chẳng làm ra được!” Tô Vân cười ngô nghê.
Cậu ta liếc Tô Uyển một cái, nhướng mày, ý cảm ơn.
“Cảm giác ngon hơn trước nhiều, hương vị cũng phong phú hơn, đúng là tụi con biết suy nghĩ, toàn nghĩ ra những điều kỳ diệu, cha mẹ già rồi!”
Mẹ Tô thật sự cảm thán, cảm giác một thời gian không về nhà, nhiều thứ đã thay đổi.
Cuộc sống chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã tốt lên, tất cả đều liên quan đến đứa con gái ruột vừa tìm lại được này.
“Cha mẹ không già, vẫn còn trẻ lắm!”
Tô Uyển nói thật, ngoài bốn mươi không tính là già, vẫn còn trẻ, theo góc nhìn của một người hiện đại như cô.
“Uyển Uyển giỏi an ủi chúng ta.” Mẹ Tô trách yêu con một cái.
Cô ngồi giữa cha mẹ, hai bên liên tục gắp thức ăn cho cô, cảnh tượng được cả nhà vây quanh như thế này, cô chưa từng nghĩ tới.
Người nhà ngồi quây quần, ánh đèn ấm áp, ánh mắt đều đổ dồn vào mình, cuối cùng cô cũng hiểu được cảm giác của Cố Nguyệt, nếu là cô, chắc cũng sẽ hóa thành “chanh” mất thôi?
Dù không phải người thân của mình, nhưng sự quan tâm và cưng chiều vốn thuộc về mình bị chuyển đi, cảm giác mất mát vẫn có, nhưng điểm khác biệt duy nhất là cô sẽ không đi tìm cảm giác tồn tại một cách hèn hạ.
Con người ta đều vậy, muốn rất nhiều thứ, nhưng việc đời khó có thể vẹn toàn, có được thứ gì thì cũng sẽ mất đi thứ đó.
Cô mất đi sự giàu sang, nhưng có được tình thân quý giá hơn, còn Cố Nguyệt trở về vị trí của mình, cũng phải từ bỏ những tình cảm thuần túy này, nhà họ Cố coi trọng huyết thống, lễ nghi, bề ngoài hào nhoáng, nhưng thực ra, như người uống nước, nóng lạnh tự biết!
Sau bữa ăn, Tô Vân và mọi người đun nước cho cha mẹ tắm rửa, Tô Uyển đưa số tiền tích góp mấy tháng nay cho mẹ, bao gồm cả số tiền bán Sa Kỳ Mã của tứ ca.
Cô sẽ nói rõ với mẹ công dụng của số tiền này, để mẹ phân loại, khi cần sẽ xin mẹ.
“Đây là năm mươi lăm lượng con bán xà phòng tích góp được, đưa mẹ giữ, trong nhà còn nợ nần gì chưa trả, hay ngày thường mua củi gạo dầu muối, mẹ cứ tự liệu mà lấy từ đây. Còn tám mươi lượng này là vốn làm ăn của tứ ca, mẹ giữ giúp anh ấy, số tiền này không được tùy tiện động vào, sau này chi phí mua nguyên liệu, còn có tiền công trả cho con, tam ca và ngũ ca, đều lấy từ đây, mẹ tự ghi chép sổ sách cho rõ ràng.
Còn tờ ngân phiếu một trăm lượng này, là tiền chẩn trị và thuốc thang mà Giang Ngộ đưa cho chúng ta, cộng thêm tiền ăn ở mấy ngày qua, chuẩn bị để dành cho đại ca trên đường đi thi, cũng không được động vào!”
Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, ngoài năm mươi lăm lượng bạc vụn Tô Uyển đưa đựng trong túi vải, số tiền bán Sa Kỳ Mã của Tô Vân đều là tiền đồng lẻ, chưa kịp đổi thành bạc nén hay ngân phiếu.
Chủ yếu là không có thời gian đi, mà tiệm cầm đồ chỉ nhận đổi cho người lớn tuổi trong nhà, bọn họ còn là trẻ con, người ta không nhận đổi, sợ xảy ra tranh chấp.
Mẹ Tô cả đời chưa từng thấy nhiều tiền mặt như vậy một lúc, đặt trên bàn mà bà còn thấy sợ.
“Ôi trời, sao lại lôi ra phơi bày thế này, phải cẩn thận kẻo bị người ta để ý!” Mẹ Tô vội vàng cất đi.
Nhưng bà lại trả lại năm mươi lăm lượng mà Tô Uyển đưa cho cô.
“Con à, số tiền con tự kiếm được thì con tự giữ, coi như tiền riêng để dành, chúng ta không thể lấy của con. Tam ca con đã kể hết cho mẹ nghe rồi, cha con tính tình cẩu thả, để sót một khoản nợ lớn, đều là con giúp trả, chúng ta đã thấy áy náy lắm rồi, sao có thể lấy tiền của con được?
Hơn nữa, bây giờ gia đình đã khá hơn nhiều, Giang công tử lại đưa tiền báo ân, tiền đi thi của đại ca con cũng có chỗ dựa, cha mẹ đã để dành được mấy chục lượng, nợ nần trong nhà chúng ta sẽ tự trả, nhất định không thể lấy tiền của con!”
Mẹ Tô không thể nhận, bà chưa làm gì cả, sao có thể nhận chứ?
