Chương 13: Chị ác miệng thật đấy, em mê quá
【Vãi??? Tôi vừa nghe thấy gì thế?】
【Hả? Thao túng kịch bản chương trình?】
【Tôi tuyên bố, biệt danh "chị phát rồ" của Giang Đường không còn hợp nữa, với cú nổ lớn thế này, chị ấy là chị duy nhất của tôi!】
【Chị ấy mà dám làm vậy sao?】
Màn hình bình luận im lặng một giây, sau đó lăn lên như phát rồ.
Không chỉ khán giả xem qua mạng, các khách mời có mặt tại trường quay chứng kiến tất cả cũng đều nảy ra một ý nghĩ: Giang Đường làm sao dám vậy chứ???
Với Giang Đường, câu nói này còn chưa phải là kết thúc. Cô dùng hành động thực tế chứng minh rằng, cô chính là rất dám.
Cô nhướng mày, nhìn về phía chiếc camera trước mặt, cười đến cong cả mắt. Mỗi câu nói ra đều trúng ngay chỗ Lãnh Khanh Thần để tâm nhất.
"Tôi cũng không nên dại dột đến thế, biết rõ ekip chương trình cố tình để tôi đứng cuối, cố tình để tài xế của tôi đến muộn mười mấy phút, vậy mà tôi lại tự tiện lái xe điện đến trường quay đầu tiên."
"Tôi cũng không nên không biết điều như vậy, khi ngài Lãnh Khanh Thần còn chưa gì đã đi cáo trạng, chỉ trích tôi, tôi lại phản bác và chất vấn. Xin lỗi nhé, tôi không thể bị đánh má trái mà còn đưa má phải cho người ta đánh được – mong ngài Lãnh Khanh Thần đại nhân đại lượng, đừng khiến tôi phút chốc bị đá ra khỏi giới giải trí."
Nói xong hai câu đó, Giang Đường giơ tay chỉ vào camera, khẽ cười một tiếng:
"Lần này, livestream chắc sẽ không bị cắt giữa chừng nữa chứ?"
【Vãi, chị ác miệng thật, em mê chị quá】
【Đúng là cắt livestream vì chuyện này thật, hahahaha】
【Thật hay giả thế? Scandal to thế này mà tôi có thể nghe được sao? Ý là cô ấy bị đe dọa à?】
Lãnh Khanh Thần thậm chí cảm thấy nhất định mình đã nghe nhầm. Lá gan của Giang Đường làm sao có thể lớn đến như vậy.
Anh ta chỉ thấy choáng váng, há miệng ra nhưng không nói được câu nào. Trong tầm mắt, chỉ còn lại nụ cười kiêu ngạo và giễu cợt bên khóe môi Giang Đường sau khi cô cúi người chào.
Bên cạnh Lãnh Khanh Thần, Giang Diệu Diệu cũng không duy trì nổi nụ cười ngọt ngào vốn có. Cô ta nhìn Giang Đường với ánh mắt hoảng loạn.
Không thể nào, làm sao Giang Đường biết chuyện này?
Cái đồ nhà quê lớn lên ở nông thôn này, từ bao giờ lại tinh ranh đến vậy?
Không, cô ta tuyệt đối không thể để Giang Đường kiêu ngạo như thế được.
Cô ta khó khăn lắm mới nắm chặt được Lãnh Khanh Thần trong lòng bàn tay, tuyệt đối không thể để anh ta xảy ra vấn đề vào lúc này.
"Chị, em biết chị vẫn còn giận chuyện vừa rồi, nhưng chị không thể vì ghét tổng giám đốc Lãnh mà lại đi bôi nhọ anh ấy như thế... Là một bên đầu tư, tại sao tổng giám đốc Lãnh lại phá hoại chương trình do chính anh ấy đầu tư? Huống hồ, chị chẳng có lấy một chút bằng chứng, nói suông không bằng chứng thì làm sao có người tin chị được?"
Giang Diệu Diệu một khi đã không khóc lóc kể lể, thì đầu óc còn tỉnh táo hơn nhiều so với Lãnh Khanh Thần đang mất hết thể diện.
Dưới bàn, tay cô ta nắm chặt thành quyền, lòng bàn tay non mềm bị chính mình bấu đến trắng bệch mà chẳng cảm thấy đau.
"Chị với tổng giám đốc Lãnh có ân oán cá nhân, cũng không cần thiết phải hủy hoại cả buổi livestream thế này chứ."
【Đúng vậy, Lãnh Khanh Thần đâu có bị chập mạch, tự dưng phá tiền của mình làm gì?】
【Diệu Diệu nói đúng, đâu phải kẻ ngốc, phá chương trình ra thành thế này thì có lợi gì cho anh ta – với lại tại sao lại vô cớ nhắm vào mỗi mình Giang Đường?】
【Không có lửa thì làm sao có khói, tôi thấy chẳng ai tốt lành gì, showbiz sắp tàn rồi.】
"Đúng đấy, đắc tội với nhà đầu tư thì làm sao còn ngày tháng tốt lành..." Giọng đạo diễn chậm rãi phát ra từ chiếc điện thoại của Giang Đường, mỗi câu lại khiến mặt Lãnh Khanh Thần trắng bệch thêm một phần.
Vừa nãy còn tưởng là tờ giấy đòi mạng của Giang Đường, chưa đầy vài phút sau lại rơi xuống đầu mình.
Đặc biệt khi Giang Đường lớn tiếng nói "Lãnh Khanh Thần vốn dĩ không muốn cho tôi lên chương trình này" mà đạo diễn lại không hề phản bác, khóe trán Lãnh Khanh Thần đã bắt đầu rịn mồ hôi.
Đúng vậy, Giang Đường xác thực không đưa ra bằng chứng cụ thể, nhưng phản ứng của đạo diễn từng câu từng chữ đều biến thành bằng chứng.
【Vãi, đoạn ghi âm này nhiều thông tin quá. Lãnh Khanh Thần trước đó không muốn cho Giang Đường lên show hẹn hò? Vậy chuyện Giang Đường phát rồ lần trước...】
【200 nghìn cát-xê, 7 triệu rưỡi tiền phạt vi phạm hợp đồng?】
【Mà Giang Đường vừa nhắc đến chuyện xe của Giang Diệu Diệu, đạo diễn lập tức mềm miệng đồng ý tăng tiền.】
【Quả dưa lớn nhất năm, chương trình có bê bối. Quả nhiên mười phút cắt sóng vừa rồi là đi đe dọa người ta.】
【Đài Xanh ra làm việc đi, ra quản chuyện này đi!】
Giang Diệu Diệu nghe xong đoạn ghi âm, cả người không ổn.
Vốn dĩ cô ta chẳng biết gì về chuyện xảy ra lúc cắt sóng, bị cú sốc bất ngờ dồn đến, cô ta không kịp nghĩ ra phải phản ứng thế nào để bác bỏ Giang Đường.
"Nhưng đó chỉ là lời đạo diễn nói, đâu phải tổng giám đốc Lãnh, tính là bằng chứng gì?"
Giang Đường nhướng mày, cười như không cười: "Dưới lông mày treo hai quả trứng, chỉ biết chớp mắt chứ không biết nhìn. Tình cảm riêng tư giữa em và tổng giám đốc Lãnh chẳng lẽ lại cần hủy hoại đạo diễn sao?"
Hóa ra là đem nguyên lời của Giang Diệu Diệu nãy giờ ném thẳng vào mặt cô ta.
Giang Diệu Diệu mặt lúc đỏ lúc trắng, chỉ vào Giang Đường, "Chị..." một tiếng, hồi lâu mới nghẹn ra được một câu.
"Chị đừng có bịa chuyện, tôi và tổng giám đốc Lãnh chỉ là bạn bè thôi."
Giang Đường ngạc nhiên nhướng mày: "Em gái à, em còn trẻ mà đã hủ lậu đến vậy? Bạn bè thì không phải là tình cảm riêng tư chắc?"
Bị chặn họng ngay trước mặt Giang Diệu Diệu, Lãnh Khanh Thần cuối cùng cũng hoàn hồn. Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đỏ bừng lên, sự phẫn nộ vì bị sỉ nhục và nỗi nhục nhã đan xen trên gương mặt vốn luôn kiêu ngạo kia:
"Giang Đường, cô là con gái thì nên biết xấu hổ. Cô bám dính lấy tôi, không tiếc thân theo tôi đến tận show hẹn hò này, tại sao tôi không được phép để loại người như cô tránh xa tôi một chút?"
Lãnh Khanh Thần càng nói càng cảm thấy phân tích của mình có lý.
Nhớ đến bộ dạng quan tâm đến mức hèn mọn của Giang Đường khi đó, anh ta không kìm được mà nghĩ, rốt cuộc là vì sao lại đi đến bước đường này.
Chẳng lẽ là vì anh ta chất vấn cô vì chuyện Giang Diệu Diệu ngã cầu thang?
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, hung hăng đập bàn trà trước mặt.
"Tôi đã nói rõ ràng với cô, tôi không muốn cô quấn lấy, vậy mà cô lại bắt đầu ăn nói hàm hồ, bịa chuyện sinh sự. Tôi khuyên cô đừng chơi kiểu không có được thì phá hủy, như thế chỉ khiến người ta thấy cô thật đáng kinh tởm."
Không phải chứ, sao vẫn tự tin đến vậy?
Giang Đường không hề che giấu, trợn trắng mắt một cái, liếc khinh miệt đôi giày da của Lãnh Khanh Thần:
"Ừ, đúng đúng, tôi bám lấy anh. Tôi thích anh ở cái khoản không cao, không chịu bỏ tiền, lại còn đi giày độn đế suýt trẹo cả lưng. Khuyên anh mau chóng lắp một con GPS để định vị lại bản thân đi."
"Anh!" Lãnh Khanh Thần tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ta nghiến răng, nhìn thẳng vào camera, trịnh trọng nói: "Chuyện này vốn dĩ liên quan đến chuyện riêng tư của một cô gái, tôi vốn không muốn nói ra. Nhưng bây giờ Giang Đường quá đáng lắm rồi, tôi nhất định phải công khai bộ mặt thật của Giang Đường cho tất cả mọi người biết."
Giang Đường khẩy một tiếng: "Bộ mặt thật của tôi á? Bộ mặt thật của tôi chính là cha mày."
Lãnh Khanh Thần giơ tay lên, hất mạnh tách trà trước mặt xuống đất. Mảnh vỡ và nước nóng văng ra tứ phía, khiến Liễu Nguyệt Nhi và Phương Thiến ngồi đối diện sợ hãi thét lên. Anh ta chẳng buồn liếc lấy một cái, trợn mắt nhìn Giang Đường: "Giang Đường! Có bao nhiêu người ở đây, cô còn dám chửi người?"
Giang Đường nhìn lại, đáy mắt thoáng tia khinh miệt: "Chửi mày thì có gì mà không dám. Nếu mày muốn, tối nay tao khắc luôn tấm bia mộ cho mày, rồi tiện tay nhảy một điệu disco cho mày xem."
Bầu không khí đột nhiên im lặng, chỉ còn tiếng thở phì phò như kéo bễ của Lãnh Khanh Thần vang lên trong phòng.
Một bình luận vào lúc này được hàng vạn người like, phóng thẳng lên top bình luận nóng, được coi là nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người.
【Áp Vận Cuồng Ma】: Đông chẳng sáng thì Tây sáng, bám lấy anh ta thật chẳng ra dáng.
