Chương 37: Bấm vào đây làm gì, yêu chị rồi à?
【Tần Tố! Cậu nói chuyện không nhìn hoàn cảnh gì thế!】
【Chị là chị duy nhất của em, vẫn slay như thường】
【Tui khóc mất, cô ấy chu đáo ghê, đến chuyện qua kiểm duyệt cũng tính tới】
Chỉ cần tôi không thấy ngại, thì người ngại chính là người khác.
Dưới ánh mắt sắc như dao của Lãnh Khanh Thần, Giang Đường vẫn bình thản ngồi xuống.
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, hỏi tiếp đi chứ.”
Lần này, không ai còn dám lên tiếng hỏi Giang Đường nữa.
Nam khách mời im bặt, đến lúc này phải để các chị em lên tiếng.
Phương Thiến là người đầu tiên dũng cảm đặt câu hỏi. Có thể thấy cô khá hứng thú với Bùi Thiệu Xuyên.
“Tôi muốn hỏi Tổng Bùi một chút, anh đeo tràng hạt trên tay là vì theo Phật sao?”
Dù chương trình hẹn hò đã qua vài ngày, Bùi Thiệu Xuyên vẫn có vẻ không thân với hầu hết mọi người.
Con người càng thần bí, người muốn tìm hiểu càng nhiều.
Vì vậy, khi câu hỏi vừa thốt ra, các cô gái xung quanh đều quay sang nhìn.
Bùi Thiệu Xuyên vẫn thong thả lần chuỗi tràng hạt trên tay, vẻ mặt bình thản như mọi khi, không hề dao động vì trở thành tâm điểm chú ý. Bộ dạng vô dục vô cầu khiến gương mặt tuấn tú của anh càng thêm thoát tục.
Mấy ngày nay, ai cũng nhận ra rằng thỉnh thoảng cầm tràng hạt lên lần đã thành thói quen của Bùi Thiệu Xuyên.
Bùi Thiệu Xuyên khẽ cụp mắt, với gương mặt cao lãnh thoát tục, lên tiếng:
“Không, chỉ là người nhà cảm thấy làm vậy giúp tôi bớt tạo khẩu nghiệp, sống từ bi hơn.”
Mọi người: ...
Nụ cười của Phương Thiến bỗng trở nên gượng gạo. Cô vốn không phải người khéo xã giao, nhất thời không biết nói gì cho qua chuyện, chỉ đành ngượng ngùng:
“Vậy... vậy người nhà anh cũng hiểu anh thật đấy.”
【Cười chết mất, Phương Thiến cũng bị dắt đi rồi】
【Cách ăn nói của show hẹn hò này đúng là trình độ thảm họa sạt lở của showbiz】
【Một khi thả đám này ra ngoài, không va chết người ta mới lạ】
Vì gia thế, Hạ Lan có chút hiểu biết về Bùi Thiệu Xuyên, bèn lên tiếng hòa giải:
“Tôi nghe anh trai tôi nhắc đến anh mấy lần rồi. Tổng Bùi đúng là không rời chuỗi tràng hạt này. Bình thường anh không cho ai đụng vào, ngay cả lúc đàm phán làm ăn cũng phải cầm trên tay mà lần.”
Bình thường không cho ai đụng vào sao?
Nhớ lại chuyện trong phòng nghỉ vừa nãy, Giang Đường trầm ngâm.
Phía bên kia, Giang Diệu Diệu nghe đến đây bỗng như nổi hứng: “Thì ra Tổng Bùi lúc đàm phán cũng cầm tràng hạt, là đang cầu thần phật phù hộ sao? Mẹ tôi cũng tin lắm, ngày thường ở nhà hay thắp hương, lạy Phật.”
Bùi Thiệu Xuyên nhìn về phía cô ta, khẽ nở một nụ cười nhạt.
Nụ cười phá băng của đóa hoa trên cao bao giờ cũng có sức hút lạ kỳ.
Giang Diệu Diệu cũng bẽn lẽn cúi đầu, khóe môi nở một nụ cười ngượng ngùng.
Cảnh này trông đúng kiểu tình yêu thuần khiết, khỏi bàn.
Chỉ có Giang Đường và Hạ Lan – những người hiểu chút ít về bản chất Bùi Thiệu Xuyên – đều muốn lấy tay ôm trán.
Đúng là rảnh rỗi không có việc gì lại đi trêu anh ta làm gì?
Bùi Thiệu Xuyên cười thì đẹp, nhưng lời nói ra chẳng dễ nghe chút nào:
“Cầu Phật Thần phù hộ thì có ích gì?”
“Tôi chỉ muốn nhắc bản thân rằng, ngay cả Phật cũng không độ đồ ngu.”
Giang Diệu Diệu: ...
Chẳng hiểu sao, dù giọng Bùi Thiệu Xuyên không chút gợn sóng, cô vẫn cảm thấy mình chính là “đồ ngu” mà anh nhắc tới.
Rất nhanh, sau vài lượt hỏi qua lại, vòng hỏi đáp nhanh chóng kết thúc.
Show hẹn hò trôi qua chừng ấy ngày, sắp sửa bước vào vòng “Bảng tin rung động” đầu tiên.
So với các mùa trước, tiến độ này thực ra có hơi chậm một chút.
Nhưng với hàng loạt sự cố bất ngờ ngay từ đầu chương trình lần này, tiến độ hiện tại cũng dễ hiểu.
【Mỗi người chọn hai người, thực ra vòng chọn này đã đủ thấy ai có tình ý với ai rồi】
【Cười chết, còn tình ý gì? Tui cứ coi chương trình này như show hài từ đầu tới giờ đấy】
【Ai yêu ai rồi? Ai yêu ai rồi? Cảm giác ngoài Giang Diệu Diệu đang cố yêu đương ra thì còn ai nữa?】
【Dư đạo diễn cũng khá cố gắng đấy chứ, không như người nọ người kia, đúng là đến để kết thù】
【Giang Đường, Bùi Thiệu Xuyên, Tần Tố: Gọi tên bọn tui làm gì?】
Người đầu tiên được gọi lên là Dư Dương.
Anh bước lên thao tác thiết bị, ống kính bám sát từng hành động của anh, trung thực truyền tải từng khoảnh khắc đến khán giả.
Dư Dương không chút do dự, bấm vào bảng tin của Giang Diệu Diệu.
Giang Diệu Diệu: Chắc đêm nay trăng sẽ rất đẹp. [Một tấm ảnh hoàng hôn]
DNA văn nghệ trong Dư Dương lập tức rung lên, anh như đọc ra vô số ẩn ý từ bài đăng có vẻ như ngầm ý tứ này.
Anh chăm chú nhìn bài đăng đó một lúc lâu, chìm đắm trong bầu không khí tình yêu mà cô nàng tạo ra.
Nhưng đến cái tên thứ hai, anh do dự một lát, cuối cùng vẫn bấm vào bảng tin của Giang Đường.
...
Những khách mời ngồi đối diện Dư Dương không thấy anh chọn ai, chỉ thấy rõ ràng vừa nãy còn đang mỉm cười, thế mà biểu cảm của anh trong nháy mắt xụ hẳn xuống.
“Rốt cuộc Dư đạo diễn đã thấy gì thế? Đổi mặt còn nhanh hơn trở bàn tay.” Tần Tố tò mò hỏi.
Phương Mộc Bạch ngồi bên cạnh không nhịn được, phát cho cậu một cái vào đầu.
Người thứ hai được gọi lên là Phương Mộc Bạch.
Sau khi chọn Chu Khê Văn trước tiên, anh do dự một lúc giữa mấy nữ khách mời còn lại, cuối cùng bấm vào ảnh đại diện của Giang Đường.
Một phút sau, mọi người thấy anh bất lực thở dài, vẻ mặt muốn cười mà không cười đi về chỗ.
“Anh Phương! Đừng câu tò mò của em nữa! Mọi người đã thấy gì thế?”
Tần Tố lúc này hóa thành “vua sốt ruột”, ngay cả Bùi Thiệu Xuyên đang lần tràng hạt bên cạnh cũng quay sang nhìn.
Phương Mộc Bạch xua tay, định nói gì đó nhưng lại thở dài một tiếng:
“Phật rằng, không thể nói.”
Mấy người tiếp theo bước lên, chỉ liếc qua bảng tin một cái, sắc mặt lại lộ ra vẻ vi diệu kiểu “tôi biết gì đó nhưng không thể nói”.
Ngay cả Lãnh Khanh Thần từ trên bước xuống, vẻ mặt cũng như vừa nuốt phải miếng bánh sầu riêng quay lò vi sóng hồi sáng.
Đặc sản chính là cái vẻ muốn nói lại thôi.
Bùi Thiệu Xuyên là người cuối cùng trong các nam khách mời. Lúc này anh đã mơ hồ đoán ra bài đăng gây xôn xao kia rốt cuộc là của ai.
Anh không dừng lại ở bất kỳ cái tên nào, trực tiếp bấm vào tên Giang Đường.
Trước mắt anh không phải một bài đăng, mà là cả một chuỗi dài.
Hôm nay Giang Đường đăng gần chục bài đăng, có cái “Cả núi khỉ, mông tôi đỏ nhất”, có cái “Tôi đang rèn luyện kỹ năng ngôn ngữ ở Thung lũng Vương giả”, linh tinh, lộn xộn.
Còn bài trên cùng, là bài duy nhất liên quan đến tình cảm, đăng trước khi vòng “Bảng tin rung động” bắt đầu.
Giang Đường:
Bấm vào đây làm gì, yêu chị rồi à? Bấm vào đây làm gì, yêu chị rồi à? Bấm vào đây làm gì, yêu chị rồi à?
Thôi được, biết ngay là bạn đến hóng chuyện mà. Tặng bạn vài lời khuyên tôi tổng kết được:
Ôm em vào lòng, yêu em đến tận xương tủy – lúc chia tay chỉ biết giả vờ vô tội.
Hoàng hôn vừa đẹp, trăng đêm nay lãng mạn – không nói rõ là ai tức là đang mập mờ.
Trăng hoa cả đời, lại bảo một lòng một dạ – ai tin thì đúng là thánh bị cắm sừng.
Bùi Thiệu Xuyên: ...
Không phải chứ, Giang Đường, cô đến show hẹn hò này để làm gì vậy?
Định làm chuyên gia chống lừa đảo tình cảm luôn à?
