Chương 51: Ưu điểm duy nhất của tôi là thích dạy đồ ngu làm người
Các khách mời trong phòng livestream hoàn toàn không hay biết sóng gió trên mạng đang xảy ra.
Anna nhận ra là cuộc gọi của nhà đài, vội vàng xin lỗi đoàn làm phim và các khách mời.
“Xin lỗi mọi người, tôi bận tối tăm mặt mũi, không theo dõi kịp livestream. Nghệ sĩ nhà tôi làm phiền mọi người rồi.”
Giang Đường ngồi trên sofa, hào hứng xé thêm một túi khoai tây:
“Không phiền đâu. Nếu có phiền, thì đó là chuyện họ đáng phải nhận.”
Anna: ...
Người đại diện ôm trán, phát ra tiếng kêu thảm thiết:
“Giang Đường! Cô nói chuyện để ý chút đi! Đây là livestream đấy! Cứu tôi với!”
[Thấy người đại diện cũng sụp đổ như vậy, tôi bật cười]
[Nụ cười không biến mất, chỉ chuyển sang mặt tôi thôi]
[Chả trách người đại diện không xem livestream, kiểu này phải tính là tai nạn nghề nghiệp!]
Ồn ào một hồi, cuối cùng cũng vào chuyện chính.
Nhìn yêu cầu nhà đài đưa ra, Anna rơi vào im lặng.
Chuyện chúc phúc tình yêu gì đó...
Cô nghĩ đến mục tiêu của Giang Đường trước khi lên chương trình, thở dài như một bà mẹ già.
“Tôi không cầu cô tìm được người yêu, chỉ cầu cô đừng vì cái miệng này mà bị người ta đánh gãy chân trong chương trình.”
Giang Đường: ?
Đúng là một lời chúc thân thiết mà!
Tần Tố ngồi bên cạnh cười nói: “Chị Giang Đường, em thấy người đại diện của chị còn sốt ruột hơn chị ấy chứ.”
“Tôi thấy tôi có điểm chung với hoàng đế.”
Giang Đường đứng đắn vẫy tay, bày ra vẻ thản nhiên ung dung.
“Thứ nhất, tôi thất thường. Thứ hai, tôi đa nghi.”
“Thứ ba, trẫm là thiên tử, trẫm chưa từng sai.”
“Thứ tư, người xung quanh tôi đều sốt ruột hơn tôi.”
Sau khoảng im lặng ngắn, tiếng gầm của Anna lại vang trời: “Giang Đường! Cô cứ chờ đó mà xem!”
Điện thoại bị cúp cái rụp.
Giang Đường vỗ đầu một cái, nhìn Tần Tố:
“Suýt quên điều thứ năm. Hễ thấy ai khó chịu là tôi muốn tru di cửu tộc.”
“Tiểu Tần Tử, cậu nói xem tôi nói đúng không?”
Tần Tố: ...
Cậu nghĩ đến sức chiến đấu đáng sợ của Giang Đường, than thở một tiếng vì số phận long đong, đành kéo dài giọng đáp:
“Dạ——”
Cảnh này rơi vào mắt người khác, không hiểu sao lại thấy chói mắt.
Liễu Nguyệt Nhi từ lâu đã khó chịu với Giang Đường. Giờ thấy cô ta tự ví mình với hoàng đế mà còn có người hưởng ứng, cô ta nhịn không được, lên tiếng mỉa mai:
“Giang tiền bối đúng là được lòng người thật. Trước đây tôi quen một người trong giới, cha không thương mẹ không chiều, ngay cả bạn bè cũng chẳng có ai. Chắc là sống quá tệ, cuối cùng chỉ có người đại diện chịu qua lại với cô ta.”
Ánh mắt cô ta lại lướt qua mặt Giang Đường, cười khẩy một tiếng:
“Xin lỗi nha Giang tiền bối, tôi không có ý gì đâu. Tôi nói về một kẻ vô dụng với xã hội, không có bản lĩnh mà còn thích bám váy. Chắc tiền bối không hiểu nhầm chứ?”
Liễu Nguyệt Nhi đã nhịn từ rất lâu, cuối cùng cũng đợi được đến lúc sắp hết chương trình tình yêu kỳ này.
Theo suy nghĩ của cô ta, nếu không có bảy triệu rưỡi tiền bồi thường vì phá hợp đồng, Giang Đường đã sớm bị đá khỏi chương trình.
Giang Đường mắng nhiều người như vậy, khán giả chắc chắn đều thấy cô ta phiền phức.
Bây giờ cô ta có thể thả sức mà đả kích Giang Đường một trận, bảo đảm khán giả sẽ phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Nhưng không may, những khán giả mà cô ta tưởng sẽ nhìn mình bằng con mắt khác, lúc này đang với tư thế “ông lão tàu điện ngắm điện thoại” nhìn cô ta phun ra toàn rác rưởi.
[Ơ cái này, Liễu Nguyệt Nhi nói cay độc thật đấy.]
[Hơi quá rồi. Giang Đường vừa nãy đâu có chọc cô ta, nhắc cha mẹ người ta làm gì?]
[Mẹ kiếp tức chết mất. Cứ nói bóng gió thế này, có thể cho cô ta một cái bạt tai được không?]
[Chắc không đâu. Chị Đường cũng chỉ động mồm thôi. Đây là chương trình, mà động tay thì phiền phức lắm.]
Giang Đường đặt điện thoại xuống, giữa ánh mắt lo lắng của mọi người, liếc Liễu Nguyệt Nhi một cái.
“À, đúng đúng đúng. Người bạn đó của cô đúng là giỏi thật. Tôi không giống vậy đâu.”
Cô vui vẻ tuyên bố:
“Tôi là một kẻ có tác dụng phụ với xã hội.”
Phương Mộc Bạch nhịn không được chen vào:
“Giang Đường, đừng tự coi thường mình thế. Ưu điểm của cô còn có…”
Anh vừa định lấy diễn xuất ra làm ví dụ thì bị Giang Đường cắt ngang.
Giang Đường nhướng mày, tiện tay kéo Liễu Nguyệt Nhi từ chiếc sofa bên kia lại, giữa tiếng thét của Liễu Nguyệt Nhi, thân thiết mà vẫn giữ lễ phép, vỗ nhẹ lên khuôn mặt đang tái mét của cô ta.
“Ưu điểm duy nhất của tôi là thích dạy đồ ngu làm người.”
Ánh mắt cô lướt một vòng, dừng lại trên mặt Liễu Nguyệt Nhi một lát, nhếch môi cười nhẹ:
“Không có ý gì đâu. Tôi nói là đồ ngu, Liễu tiền bối chắc không hiểu nhầm chứ?”
Giang Đường vốn dáng người cao ráo, cú kéo này suýt làm chân Liễu Nguyệt Nhi rời khỏi mặt đất. Cô ta khó khăn giãy giụa muốn thoát, ấp úng:
“Tôi… tôi không hiểu nhầm…”
Cô ta vốn hy vọng Giang Đường sẽ buông tha, nào ngờ sắc mặt Giang Đường đổi khác, cô túm cổ áo Liễu Nguyệt Nhi quăng lên sofa, làm cô ta ngã chổng vó rồi lăn xuống dưới.
“Không hiểu nhầm? Vậy là cô đang mắng tôi nhận nhầm đồ ngu à?”
Tiếng ầm một cú, kèm theo tiếng khóc của Liễu Nguyệt Nhi, làm cả một phòng người đờ đẫn.
Giang Đường chậm rãi vỗ tay, không khỏi tiếc nuối nói:
“Ôi chao, trượt tay.”
[Mẹ kiếp, đã thật! Tiếng vang rõ quá!]
[Mẹ ơi, cô ấy động tay thật kìa! Sướng chết tôi rồi!]
[Chị điên này bị bệnh à? Đánh người trong chương trình, có giáo dục không vậy?]
[Liễu Nguyệt Nhi đáng đời thôi. Ai đời lại tiện như vậy?]
[Đối phó loại này thì đừng có giáo dục nữa. Có giáo dục thì bị bắt nạt chết.]
Bị quậy một trận như vậy, phần gọi cho người thân kết thúc rất nhanh. Hoạt động vốn dự định trước bữa trưa cũng bị hủy hoàn toàn vì Liễu Nguyệt Nhi khóc lóc sụp đổ.
Lịch trình cuối cùng của chương trình tình yêu kỳ này chỉ còn phần kết nối fan chiều nay và lời tạm biệt.
Nhưng lúc này, đoàn đạo diễn đã chẳng còn tâm trí để sắp xếp hoạt động tiếp theo.
Họ đang bị một bài đăng gây sóng gió làm đau đầu.
Đúng vậy, chính là bài đăng so sánh Giang Đường với mẹ của Giang Diệu Diệu.
Trong buổi sáng đầy rắc rối này, bài đăng cứ lặng lẽ xuất hiện, rồi với thế lửa lan tràn, phủ kín cả cuộc xung đột giữa Giang Đường và Liễu Nguyệt Nhi.
Câu đầu tiên đầy khiêu khích của bài đăng đã làm dậy sóng.
Tất cả những ai chưa kịp xem livestream, khi đọc rõ câu đầu tiên của bài đăng, lập tức gõ ra một chuỗi dấu hỏi.
Dù sao với người của công chúng, nói hai người giống nhau đã là đại kỵ, huống hồ còn kéo cả người nhà của họ vào.
Nhưng khi chủ bài đăng cập nhật ảnh so sánh, giọng điệu bên dưới bài đăng từ chỗ sắp xả đạn bỗng chuyển sang im lặng như tờ.
[Vãi... Mẹ của Giang Diệu Diệu chỉ lướt qua một cái thôi mà cũng giống thật!]
[Đến mức có thể nghi ngờ ai mới là con ruột.]
[Tôi so sánh rồi, mắt mày và các đường nét trên khuôn mặt đều hơi giống. Càng nghĩ càng thấy sợ.]
[Giang Đường và Giang Diệu Diệu trùng họ, mọi người nói xem có phải người nhà không?]
[Các người hiểu gì chứ? Giang Đường và mẹ Diệu Diệu chẳng giống chút nào! Fan nhà ai đừng đến ăn vạ nhé? Mẹ Diệu Diệu khí chất thanh lịch như vậy, cái kẻ thần kinh Giang Đường kia sao mà giống được?]
Cũng có fan của Giang Diệu Diệu vào phản bác, đánh nhau to với cư dân mạng trong thread, nhưng lời qua tiếng lại thế nào cũng chỉ quanh quẩn ở hai chữ “khí chất”.
Căn bản không ai dám đụng đến chuyện so sánh ngoại hình.
Trùng họ, ngoại hình lại có nét tương tự, lập tức thổi bùng lên nhiệt huyết tám chuyện của cư dân mạng.
Một lời chửi của fan Giang Diệu Diệu để lại dưới tấm ảnh tự sướng của Giang Đường tuần trước bị lật ra.
Bình luận đó là: “Mặt dày vừa thôi! Diệu Diệu vừa đăng ảnh là cô đã vào bám theo, chết mẹ cô đi!”
Theo dòng bình luận đó, cư dân mạng với lòng hiếu kỳ không nhỏ chạy thẳng sang Weibo của Giang Diệu Diệu, rồi dưới hai bức ảnh có phông nền tương tự, lại một lần nữa im lặng như tờ.
Phía sau hai bức ảnh này đều lộ ra cùng một kiến trúc: một góc biệt thự nhà họ Giang.
Bình luận trong bài đăng thể hiện tâm trạng của cư dân mạng lúc này:
[Vãi, quả dưa to đùng!]
