Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Cà Khịa Nam Nữ Chính Đến Khóc - Giang Đường > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 97: Nhóc à, mồ hôi ướt lưng rồi nhỉ!

 

Không phải, thằng nhóc Tần Tố này bị làm sao vậy?

 

Sao mấy người khác kiểu “khẩn cấp giải tỏa, xả hàng điên cuồng” còn trụ được tận nửa năm, còn cậu ta tự PR bản thân chưa nổi năm phút đã chịu thua?

 

Cô bất lực nhìn Tần Tố chằm chằm một hồi:

 

“Nhìn cậu mày rậm mắt to thế kia, hóa ra cũng là đồ phét lác à!”

 

Tần Tố “hề hề hề” cười ngớ ngẩn, ánh mắt còn không kìm được mà liếc về phía Bùi Thiệu Xuyên.

 

Cứ vài giây một lần.

 

Trực tiếp đẩy bản năng sinh tồn lên mức tối đa.

 

Động tác này khá lộ liễu, Giang Đường quay đầu nhìn về phía sau.

 

Bùi Thiệu Xuyên lập tức nâng tách trà lên, ung dung nhấp một ngụm...

 

Ơ, tách trà của anh là tách rỗng.

 

Nhưng khoảnh khắc này, cầm tách trà chịu đựng ánh nhìn của Giang Đường, anh đã rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống, bèn khẽ cụp mắt xuống, vẫn duy trì dáng vẻ cao lãnh, kín đáo, điềm tĩnh vốn có.

 

— Uống một ngụm không khí.

 

[Để ý nhé, chị Đường dùng chữ “cũng” ở đây này, lớp trưởng môn Văn phân tích hộ cái]

 

[Thằng nhóc Tần Tố! Mồ hôi ướt lưng rồi nhỉ!]

 

[Aaaa biểu cảm của Bùi tổng tôi cười được mười năm, nói gì mà vững như núi, tôi tố cáo có người dựng hình tượng giả!]

 

[Không hiểu nên mới hỏi, đây là “đồ uống vị không khí” phiên bản đặc biệt của chương trình à? (chỉ chỉ trỏ trỏ)]

 

Nhờ có Bùi Thiệu Xuyên, cả phòng khách rộng lớn thế mà không có nổi một nam khách mời thứ hai nào dám nhảy ra tự nhận tinh thông nấu ăn.

 

Giang Đường phất bút một cái, với vẻ mặt đau khổ đánh dấu tick vào tên Bùi Thiệu Xuyên, rồi bắt đầu mặc cả với đạo diễn.

 

“Anh nói xem, trưa nay chúng ta gọi đồ ăn ngoài được không?”

 

“Hạ tiêu chuẩn xuống một chút, mì gói chắc được chứ?”

 

Đạo diễn: ...

 

Trước nụ cười từ chối của đạo diễn, cô đành nhún vai, cuối cùng cập nhật lại “tuyên ngôn tình yêu” của mình.

 

[Giang Đường: Tình yêu thì có cũng được, không có cũng chẳng sao, nhưng cơm thì nhất định phải ăn lúc còn nóng.]

 

Nói là tuyên ngôn tình yêu, chi bằng gọi là tuyên ngôn lao vào cơm nước.

 

——

 

Xe chạy trên đường đến Ngôi nhà trái tim số 2, người trên xe đều nhắm mắt dưỡng thần, chỉ có chiếc xe của nhân viên chương trình là bận rộn túi bụi.

 

Trên màn hình, từng con số tăng vọt như đang cho thấy độ hot của chương trình, có mấy cặp CP đang tăng một mạch, bỏ xa những cặp còn lại.

 

Thế nhưng...

 

“Đạo diễn, số liệu bình chọn hơi kỳ lạ ạ.”

 

Một nhân viên nhìn đám số liệu đang tăng, nhíu mày.

 

“Bình thường số liệu dẫn đầu của chúng ta phải là mấy cặp hot nhất mới đúng, nhưng anh xem chỗ này...”

 

Trên biểu đồ thống kê, phiếu bầu của cặp Hạ Lan và Bùi Thiệu Xuyên lại tăng đến một con số đáng sợ, suýt soát đuổi kịp cặp Giang Đường và Bùi Thiệu Xuyên.

 

Trên ứng dụng Rung Động, mỗi tài khoản chỉ được bình chọn một lần, nhưng cũng có thể nạp tiền để có thêm phiếu.

 

“Vào hậu trường kiểm tra xem, có phải bên Hạ Lan giở trò gì không.”

 

Ban đạo diễn ai nấy đều nhíu mày, có phần không nói nên lời.

 

Chẳng lẽ bên Hạ Lan thật sự chịu đổ tiền vì một cặp ghép như thế?

 

Thái độ đối đãi khác hẳn nhau của Bùi Thiệu Xuyên đã nói lên tất cả, vị tiểu thư mắt cao hơn đầu này còn muốn cố chấp sao?

 

Nhân viên báo cáo rất nhanh:

 

“Đúng là có vài tài khoản nạp tiền cho phiếu bầu của Hạ Lan và Bùi Thiệu Xuyên, nhưng... có một lượng lớn tài khoản là đám đăng ký đợt trước.”

 

Đám tài khoản đăng ký đợt trước, tất nhiên là ám chỉ đám tài khoản clone dẫn dắt dư luận xuất hiện ồ ạt trong buổi hỏi đáp trực tuyến của Giang Đường lần đó.

 

Lúc ấy Bùi Thiệu Xuyên từng hỏi ban quản trị có nên khóa chúng không, nhưng đạo diễn nói có thể tăng thêm độ hot và lượng người dùng, nên đám tài khoản đó cứ để im.

 

Cả e-kip nhất thời có chút hoang mang.

 

Chẳng lẽ đám tài khoản này không phải là bên Thương Diệu Ngôn dùng để khuấy dư luận nhắm vào Giang Đường sao?

 

Chẳng lẽ chuyện này thật ra là do nhà họ Hạ giở trò?

 

Nghĩ đến đây, đạo diễn nhất thời đau đầu như muốn vỡ.

 

Anh vốn cũng hơi thích suy diễn âm mưu, lúc này chỉ hận không thể nhanh chóng kết thúc tuần này, để Đài Xanh sớm đổi đạo diễn khác đến quay.

 

Anh đã nếm cái khổ làm bánh quy kẹp giữa đám thiếu gia tiểu thư này rồi, không muốn dính lần thứ hai nữa.

 

“Chuyện này cũng đành giả vờ như không nhìn thấy thôi.”

 

Anh cầm chiếc khăn tay to lau mồ hôi trên trán, thở dài thườn thượt.

 

“Không cần thiết phải khóa đâu, chỉ tổ đắc tội với người ta. Bùi tổng nếu không vui, tự khắc anh ta sẽ điều tra. Đó là chuyện giữa anh ta và nhà họ Hạ, chúng ta mà nhúng vào, chỉ tổ bị kẹp giữa hai đầu, hứng cục tức.”

 

Nhìn đám số liệu tăng vọt bất thường, anh thầm lẩm bẩm trong bụng.

 

Nhà họ Hạ này đầu óc có vấn đề à? Giấu nhiều tài khoản clone như vậy, xem ra không phải đến để kết thân, mà là chuẩn bị kết thù với Bùi Thiệu Xuyên thì có.

 

......

 

Đến Ngôi nhà trái tim, cuộc bình chọn ngắn ngủi trong mấy tiếng đồng hồ đã đi đến hồi cuối.

 

Ngôi nhà trái tim mới cũng nằm ở ngoại ô, nhưng phong cảnh lại khác hẳn căn biệt thự trước.

 

Căn biệt thự dựa lưng vào núi, không xa là thung lũng có khe suối, ba mặt đều là cửa kính sát đất, người trong nhà không cần bước ra ngoài vẫn có thể ngắm trọn phong cảnh.

 

Hơn nữa, theo lời chủ nhân nói——

 

“Chỗ này là nơi tôi dẫn đội ngũ đến nghỉ mát mùa thu, chỗ thoải mái nhất chính là... suối nước nóng được dẫn thẳng vào nhà, chỉ cần ở trong phòng là có thể ngâm suối nước nóng.”

 

Tần Tố “a” một tiếng reo lên vui sướng, tự cho rằng sau màn thể hiện bản năng sinh tồn lúc nãy, quan hệ với Bùi Thiệu Xuyên đã thân thiết hơn không ít, liền hâm mộ nói:

 

“Bùi tổng, đội ngũ của anh sướng thật đấy, tính cả tôi vào với! Mở cửa sau cho tôi một đường nhé?”

 

Bùi Thiệu Xuyên sững người một chút, đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới hai lượt.

 

“Cửa sau chính là nhà ăn, nghe nói đầu bếp ở đó phải tinh thông tám hệ ẩm thực lớn, đãi ngộ cũng khá đấy.”

 

“...”

 

Đây rõ ràng là lời Tần Tố tự PR bản thân lúc nãy.

 

Tần Tố thầm mắng trong lòng.

 

Rốt cuộc người này nhớ dai đến mức nào?

 

[Hahaha đội ngũ của Bùi tổng nghe sướng thật đấy, đã có hẳn hai chỗ nghỉ dưỡng! Anh em Eden đâu rồi? Ra nói chuyện đãi ngộ phát xem nào.]

 

[Chưa nói đến bảo hiểm này nọ, công ty tụi tôi có tòa ký túc xá giá rẻ, có nhà ăn tự chọn, tăng ca bình thường trả lương gấp ba, tính theo giờ.]

 

[Nói sao nhỉ, ngoài cái miệng của sếp hơi đáng sợ ra, còn lại đều hoàn hảo.]

 

[Cảm ơn, thiên đường còn thiếu người nấu cơm không? Tôi đi ứng tuyển ngay đây.]

 

Đây là một cặp ghép nhìn qua là biết chẳng có gì bất ngờ, nên khán giả dường như không mấy quan tâm đến kết quả.

 

Dù sao thì lựa chọn trên ứng dụng Rung Động đã đủ rõ ràng.

 

Bọn họ trong khung bình luận tán gẫu linh tinh, tiện thể mắng sếp một trận, hâm mộ đãi ngộ thần tiên của nhân viên Eden.

 

Cho đến khi...

 

“Cặp thứ nhất, Bùi Thiệu Xuyên và Hạ Lan.”

 

Trong nháy mắt, tiếng trò chuyện trong phòng khách đồng loạt dừng lại.

 

Bùi Thiệu Xuyên vốn còn đang mỉm cười giới thiệu suối nước nóng trong biệt thự cho mọi người, kết quả ghép cặp vừa được công bố, sắc mặt anh lập tức có phần khó coi.

 

Ngay cả Hạ Lan, vốn đang có chút hụt hẫng, cũng kinh ngạc trợn to mắt.

 

Sau một thoáng bất ngờ vui mừng, vẻ mặt cô trở nên trầm ngâm đăm chiêu.

 

Thằng nhóc Tần Tố này còn đặc biệt không biết sống chết mà buột miệng “hả?” một tiếng, trợn mắt há mồm nhìn về phía Bùi Thiệu Xuyên, sau đó còn hả hê cười lớn.

 

A ha, Bùi tổng cũng có ngày tính hụt nhỉ?

 

Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo...

 

“Cặp thứ hai, Tần Tố và Giang Đường.”

 

???

 

Ánh mắt Bùi Thiệu Xuyên chạm nhau với cậu ta giữa không trung, Tần Tố chạm phải ánh mắt bình tĩnh ấy, tim trong lòng đập thình thịch liên hồi.

 

Cậu nuốt một ngụm nước miếng, thầm nghĩ.

 

Xong đời rồi, BBQ rồi, mạng ta khó giữ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi